Hai năm sau.
Sáng sớm Thần Dương được đánh thức bởi tia nắng đầu tiên trong ngày. Nhạc Ngư Thất lên núi, thấy hoa lá bên đường tươi tốt, đoán ra ngay nửa năm qua Thanh Duy vẫn chưa về, vì nếu con bé mà ở nhà, làm gì có chuyện chỗ cây cỏ này mọc cao như thế?
Hai năm trước, Thanh Duy và Tạ Dung Dữ trở về Thần Dương, Nhạc Ngư Thất cùng họ sửa lại mộ cho Nhạc Hồng Anh, hợp táng hài cốt của Ôn Thiên vào mộ, sau đó đi thẳng đến Lăng Châu uống Thượng Dao Đài. Thanh Duy và Tạ Dung Dữ cũng không ở nhà lâu, bọn họ nán lại Thần Dương một tháng rồi đến Bạch Thủy, lên Trung Châu.
Nhạc Ngư Thất biết con a đầu Tiểu Dã ngỗ ngược thế nào, cho nên cũng không ép nàng, chỉ dặn nàng nhớ định kỳ về Thần Dương dọn dẹp, rảnh rỗi báo tin bình an. Nhưng bây giờ chớ nói là thư, nhìn nhà cũ sạch sẽ thế này, có khi là thằng tiểu tử Dung Dữ thuê người lên núi quét dọn thì có.
Nhạc Ngư Thất đang bực mình thì bỗng nghe thấy cửa kêu cái *két*, một đứa bé kháu khỉnh bụ bẫm đẩy mở cửa, ló đầu vào. Đối diện với ánh mắt của Nhạc Ngư Thất, nó cười to, “Nhạc thúc, thúc về rồi à!”
Thằng bé này gọi vai vế loạn hết cả lên, thấy Tiểu Dã thì gọi cô, gặp ông lại kêu thúc, thế hóa ra ông và Ôn Tiểu Dã đồng lứa hả?
Đại Hổ xông vào phòng, dúi xấp thư vào tay Nhạc Ngư Thất, “Nhạc thúc, cô Tiểu Dã gửi thư cho thúc đó, gửi lên núi không ai nhận nên cha mẹ đã cất giúp thúc.”
Thư từ không bao nhiêu, hai năm tổng cộng năm sáu lá, coi như con a đầu Tiểu Dã chưa mất lương tâm.
Nhạc Ngư Thất vơi giận, nói với Đại Hổ: “Cám ơn cháu, tối nay nhớ lên núi, ta dạy cháu mấy chiêu võ nghệ.”
Đại Hổ hoan hô reo lên, nhảy nhót xuống núi.
Thư được sắp xếp theo ngày gửi, đợi Đại Hổ rời đi, Nhạc Ngư Thất mở lá thư đầu tiên từ hai năm trước ra đọc.
Lá thư thứ hai chắc hẳn được viết sau khi tới Cật Bắc, thư rất ngắn, trên giấy còn dính cát.
Đọc tới đây, Nhạc Ngư Thất bật cười, mở lá thư thứ ba ra.
…
…
…
…
Đọc xong sáu lá thư, chỉ còn lại một lá cuối cùng, là của Tạ Dung Dữ.
Đọc tới đây, Nhạc Ngư Thất cột thắt tay nải vừa mở ra, ông nghỉ ngơi một đêm, hôm sau khi trời vừa hửng sáng, lại xách tay nải xuống núi.
Đại Hổ chạy đuổi theo: “Nhạc thúc, Nhạc thúc lại đi nữa hả?”
Thằng bé thất vọng ra mặt, nó chỉ mới học được vài chiêu với Nhạc thúc thôi mà.
Nhạc Ngư Thất nhìn nó, cười bảo, “Làm gì có chuyện một phát ăn ngay. Mấy chiêu thức Nhạc thúc dạy đủ hưởng cả đời rồi, cứ tập luyện cho thành thạo đi!”
“Nhạc thúc, thúc đi đâu đó!” Đại Hổ lon ton đuổi theo.
Nhạc Ngư Thất không ngoái đầu, “Đến điểm hẹn.”