Con người đôi khi là vậy, lúc bạn nói lời thật lòng thì chẳng ai tin. Giống như Ngô Năng và các vị khách xung quanh vậy, khi Thẩm Vũ nói mình chính là Thiên Đế Thẩm Vũ, ngoại trừ Ngô Năng ra, rất nhiều khách khứa không những không tin mà còn bắt đầu chế giễu cậu.
“Hê hê, đúng là có kẻ không biết xấu hổ đến mức dám mạo danh Thiên Đế.”
“Đây gọi là vì muốn thể hiện mà không màng sống chết đấy. Nếu để Thiên Đế biết có kẻ dám mạo danh ngài, không biết ngài sẽ tức giận đến mức nào!”
“Ai, đời nay suy đồi thật! Con người bây giờ ngày càng không trung thực.”
“Nếu hắn là Thiên Đế, thì ta chắc chắn phải là Uy Linh Hiển Hách Đại Tướng quân Na Tra rồi!”
---❊ ❖ ❊---
Na Tra vốn đang ăn món bánh ngọt ngon lành trên bàn, thần sắc hơi khựng lại, sau đó lại cúi đầu tiếp tục ăn bánh một cách tự nhiên, chỉ là trong miệng lầm bầm: “Xì, đường đường là Uy Linh Hiển Hách Đại Tướng quân như ta mà trông giống ngươi thì thà hủy dung còn hơn.”
Tiểu gia ta tuy vẫn là trẻ con, nhưng ta đáng yêu! Nhìn bộ dạng mặt xanh nanh vàng của ngươi kìa, còn chẳng bằng Cự Linh Thần nữa.
Ở thành Vân Mộng, Cự Linh Thần bỗng hắt hơi một cái, mẹ kiếp, đứa nào nói xấu sau lưng ta thế.
Ngô Năng nghe những lời mỉa mai xung quanh, dường như sợ Thẩm Vũ xấu hổ không có chỗ dung thân, liền làm bộ thở dài, vỗ vai Thẩm Vũ an ủi: “Huynh đệ, thực ra không phải Thiên Đế cũng chẳng có gì đáng xấu hổ, đệ đừng quá để tâm đến cái nhìn của những người này!”
Thẩm Vũ đầy hứng thú nói: “Sao, Ngô Năng huynh đệ từng gặp Thiên Đế thật rồi à?”
Nhắc đến chuyện này, Ngô Năng lập tức nổi hứng, nước miếng tung bay nói: “Thẩm Vũ huynh đệ, đệ không biết đó thôi! Ta chính là bạn chí cốt bái huynh đệ kết nghĩa với Thiên Đế, sao có thể chưa gặp ngài ấy được? Thiên Đế đó cao ba mét, uy vũ hùng tráng, là bậc đại trượng phu đầu đội trời chân đạp đất, nếu không thì ta đã chẳng kết bái với ngài ấy.”
Phụt!
Thẩm Vũ vừa uống ngụm trà liền phun thẳng ra ngoài, rồi ngơ ngác nhìn Ngô Năng.
Hóa ra kẻ biết khoác lác nhất lại là ngươi! Sao ta không biết mình từng dập đầu kết nghĩa với ngươi, hơn nữa sao ta lại cao ba mét, uy vũ hùng tráng được chứ? Bản công tử rõ ràng là mỹ nam tử ngọc thụ lâm phong, cái ngươi nói chắc là Cự Linh Thần mới đúng!
Cự Linh Thần lại một lần nữa nằm không cũng trúng đạn.
Dưới lớp khăn che mặt, khuôn mặt xinh đẹp của Nam Cung Vô Song cũng nở nụ cười rạng rỡ, Ngô Năng này đúng là thú vị, lại dám khoác lác ngay trước mặt bản tôn của Thiên Đế, cú vả mặt này đúng là kêu đôm đốp.
Thế nhưng Ngô Năng không hề hay biết, còn tưởng Thẩm Vũ kinh ngạc vì mình quen biết Thiên Đế, liền hào sảng vỗ vai Thẩm Vũ nói: “Thẩm Vũ huynh đệ, đệ cũng đừng tự ti, đợi đến thời cơ thích hợp, ta nhất định sẽ giới thiệu đệ với Thiên Đế. Ta ở chỗ Thiên Đế vẫn có chút mặt mũi đấy.”
Thẩm Vũ ho nhẹ mấy tiếng để che giấu ý cười, rồi nghiêm túc nói: “Vậy thì đa tạ Ngô Năng huynh đệ.”
Ngô Năng rất hài lòng với biểu hiện của mình, thậm chí cả người như đang bay bổng, thong dong nói: “Chuyện nhỏ, chuyện nhỏ!”
Mặc dù những tu sĩ thuộc thế lực hạng hai xung quanh không tin lời Thẩm Vũ, nhưng lại tin sái cổ lời Ngô Năng, lập tức có vài kẻ mặt dày tiến lại gần.
“Ngài là Ngô Năng sư huynh của Hà Lạc Tông phải không! Ngài thật sự quen biết Thiên Đế lừng danh sao?”
“Sư huynh, có thể nói cho đệ biết, Thiên Đế có đẹp trai như trong truyền thuyết không ạ!”
“Ngô Năng huynh đệ, huynh thực sự là bạn kết nghĩa của Thiên Đế sao? Tại sao ngài ấy không đưa huynh lên Thiên Đình? Đó là thế lực lớn nhất Cửu Châu đại lục hiện nay đấy!”
“Ngô Năng huynh đệ, huynh có thể giới thiệu ta với Thiên Đế đại nhân không? Ta có một cô em gái tên Như Hoa, có thể giới thiệu cho huynh làm quen nhé!”
---❊ ❖ ❊---
Tiếng ồn ào vang lên bên cạnh Ngô Năng, chỉ trong chớp mắt, xung quanh hắn đã tụ tập hơn mười người, có nam có nữ. Nam thì hy vọng Ngô Năng giới thiệu với Thiên Đế, nữ thì hâm mộ cuồng nhiệt, là fan nhỏ của Thiên Đế.
Hà Lạc Tông trong các thế lực hạng hai cũng coi là khá, trong tông môn có một lão tổ cảnh giới Chân Tiên. Ngô Năng có thể đại diện Hà Lạc Tông tham gia hôn lễ do Cốc Vân Mộng tổ chức, trong mắt các đệ tử thế lực hạng hai này, hẳn phải là thiên tài của Hà Lạc Tông, vì vậy lời hắn nói cũng có vài phần đáng tin.
Ngô Năng cũng rất tận hưởng sự ưu ái như sao vây quanh này, lập tức không giữ mồm giữ miệng nữa, mạnh miệng nói: “Chuyện nhỏ thôi, yên tâm đi! Đợi ta gặp được huynh đệ Thiên Đế của ta, nhất định sẽ giới thiệu các ngươi với ngài ấy, để các ngươi cùng gia nhập Thiên Đình. Đúng rồi, huynh đệ, em gái Như Hoa của đệ đâu? Ta có thể gặp mặt không?”
Nhìn Ngô Năng đang đắc ý, Thẩm Vũ bất lực lắc đầu. Nam Cung Vô Song ở bên cạnh thấp giọng trêu chọc một câu: “Xem ra danh tiếng hiện tại của chàng đúng là rất lớn, đến mức có người còn mượn danh chàng để tìm em gái nhỏ. Nếu chàng thực sự lộ diện, chẳng phải sẽ có vô số mỹ nhân tự nguyện hiến thân sao?”
Nam Cung Vô Song vừa dứt lời, Thẩm Vũ liền hừ lạnh: “Nếu thực sự có nhiều mỹ nhân tự nguyện hiến thân như vậy, thì cái bình giấm nhỏ như nàng chẳng phải sẽ chua đến chết sao? Một mình Đông Phương Linh Lung thôi đã làm nàng khó chịu thế rồi.”
Nam Cung Vô Song nhăn mũi, bất mãn nói: “Chàng nói gì đấy! Khi nào ta làm bình giấm chua bao giờ? Rõ ràng là chàng quá đa tình, ta đây là đang kiềm chế chàng thôi! Chàng mà trêu chọc quá nhiều nữ nhân, khó mà đảm bảo người khác không ghen tuông, đến lúc đó hậu viện bốc cháy thì đừng trách.”
Người có thể nói chuyện ghen tuông một cách đường hoàng như vậy chỉ có Nam Cung Vô Song. Người phụ nữ này từ khi ở bên cạnh Thẩm Vũ cũng học được cách ngang ngược rồi, haiz!
Nam Cung Vô Song lườm Thẩm Vũ một cái: “Sao? Chàng còn ý kiến gì nữa à?”
Từ khi Đông Phương Linh Lung đến, Nam Cung Vô Song vẫn luôn rất bất mãn với Thẩm Vũ.
Thẩm Vũ biết mình đuối lý, cười gượng không nói thêm gì nữa.
Lúc này, Ngô Năng cuối cùng cũng thoát khỏi đám người, tiến lại gần Thẩm Vũ, tò mò hỏi: “Thẩm huynh đệ, hai người đang nói chuyện riêng gì thế?”
“Khụ khụ… không có gì!”
Thẩm Vũ ho nhẹ một tiếng. Đúng lúc hắn đang giao lưu với Ngô Năng, một giọng nói nhẹ nhàng vang lên bên tai mọi người: “Cốc chủ Cốc Vân Mộng – Vân Hoa, Tông chủ Sơn Lâm Tông – Phong Ba đến!”
Nghe thấy giọng nói này, quảng trường vốn đang ồn ào đột nhiên yên tĩnh hẳn lại, ngay cả thần sắc của Nam Cung Vô Song cũng hơi thay đổi.
Cuối cùng cũng sắp gặp được người phụ nữ đó, người mà nàng thề phải trả thù.
Nàng khẽ ngẩng đầu, nhìn về phía đài cao được dựng cho hôn lễ. Một đoàn nam nữ vài chục người từ xa ngự mây bay đến, rồi chậm rãi đáp xuống đài cao.
Người dẫn đầu là một người phụ nữ trung niên khoảng bốn mươi tuổi, trên mặt treo nụ cười nhàn nhạt, đó chính là Cốc chủ Cốc Vân Mộng – Vân Hoa.
Phía sau bà ta còn đứng một người khiến Nam Cung Vô Song hận thấu xương: con trai của Vân Hoa, Vân Cực.
Ngay khi sát khí trên người Nam Cung Vô Song sắp tràn ra, Thẩm Vũ đột nhiên nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay ngọc ngà của nàng, rồi trao cho nàng một ánh mắt an ủi.
Trong chớp mắt, sát ý trên người Nam Cung Vô Song tan biến hoàn toàn.