Nghe thấy âm thanh truyền đến từ phía chân trời xa xăm, khóe miệng Thẩm Vũ không khỏi nhếch lên một tia cười nhạt.
Dây dưa lâu như vậy, cuối cùng các ngươi cũng tới rồi. Nếu còn không tới nữa, e rằng Huyền Băng đã không nhịn được mà ra tay rồi.
"Nhìn kìa, là Quy Thiên trưởng lão của Bích Vân tông, không ngờ lần này người đích thân tới nhà họ La lại là ông lão ấy."
"Ta nghe nói vị tiền bối nhà họ La cứu mạng, chính là vị Quy Thiên trưởng lão này."
"Quy Thiên trưởng lão quả thực lợi hại, nghe đồn ông ấy là một trong ba cường giả đứng đầu Bích Vân tông, tu vi đã đạt tới Thiên Tiên cảnh tầng tám."
"Không chỉ có Quy Thiên trưởng lão thôi đâu! Còn có mấy vị trưởng lão nhà họ La và chấp sự của Bích Vân tông cũng cùng tới rồi."
---❊ ❖ ❊---
Nhìn bảy tám vị lão giả đang bay tới từ phía chân trời, những tu sĩ vây xem đều hít một hơi khí lạnh.
Đây là dốc toàn bộ cao thủ nhà họ La ra rồi sao! Đội hình như thế này thực sự có thể dễ dàng san bằng cả tòa thành trì này. Xem ra đám người này lần này đúng là khó thoát khỏi kiếp nạn, trước đội hình hùng hậu như vậy, họ không nhìn ra bất cứ khả năng nào để Thẩm Vũ và đồng bọn có thể trốn thoát.
"Cha, sư phụ, người tới rồi!"
Nhìn thấy cao thủ nhà họ La đều đã tới đông đủ, La Cuồng cũng thở phào nhẹ nhõm. Tuy vừa nãy hắn ta tỏ ra vô cùng cứng rắn, nhưng trong lòng vẫn thấy rất chột dạ, dù sao thực lực của những người kia đều ở trên hắn. Nay cao thủ của gia tộc và tông môn đã tới, hắn cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.
Đệ tử Bích Vân tông cũng theo La Cuồng bay đến trước mặt Quy Thiên, hành lễ với ông ta.
Thẩm Vũ cũng không ngăn cản họ, dù sao những kẻ này cũng chỉ là thịt trên thớt của hắn, thế nào cũng không thoát được.
Hắn liếc nhìn tám vị lão giả vừa tới, trong lòng không khỏi thầm mỉa mai: đúng là một đám già yếu bệnh tật!
Trong tám người này, kẻ đứng đầu là một ông lão thấp bé cao chưa đầy một mét năm, chính là Quy Thiên trưởng lão nổi danh trong miệng mọi người. Đứng sau lưng ông ta là vị lão giả Địa Tiên cảnh đầy uy nghiêm, đó là gia chủ nhà họ La - La Loan, cũng là cha của La Cuồng và La Minh, hiện là cao thủ số một nhà họ La.
Vừa nhìn thấy Quy Thiên trưởng lão, Thẩm Vũ đã cảm thấy mình thấu hiểu tất cả. Bảo sao tên này lại tự đặt cho mình cái tên là Quy Thiên (về trời), nhìn bộ dạng này rõ ràng là một kẻ đoản mệnh! Tuy nhiên thực lực của tên này cũng không tệ, dù so với Nam Cung Vô Song cũng không chênh lệch là bao. Hiện tại Nam Cung Vô Song đã là Thiên Tiên cảnh viên mãn.
Đương nhiên, điều này là nhờ vào sự ưu ái của Thẩm Vũ. Mặc dù thiên phú của Nam Cung Vô Song quả thực rất tốt, nhưng muốn đạt tới Thiên Tiên cảnh viên mãn trong thời gian ngắn như vậy là điều rất khó khăn. Thế nhưng nhờ nguồn đan dược cung cấp liên tục từ Thẩm Vũ, độ khó của việc đột phá này đã giảm đi đáng kể.
Đối với người phụ nữ của mình, Thẩm Vũ vẫn vô cùng hào phóng.
Thế nhưng nếu bàn về sức chiến đấu thực sự, Nam Cung Vô Song vẫn có thể nghiền ép Quy Thiên trưởng lão. Ngay cả Thẩm Vũ - kẻ đang ở Thiên Tiên cảnh tầng ba - cũng có thể dễ dàng giết chết Quy Thiên trưởng lão. Thẩm Vũ đã nắm giữ sức mạnh của Tịch Diệt Cửu Trọng Kiếp, chính là vô địch trong Thiên Tiên cảnh, không thể dùng cảnh giới để đo lường.
Cho nên thật đáng tiếc, vị trưởng lão này vẫn là kẻ yếu nhất.
Thế nhưng ông ta lại chẳng hề tự biết, nhìn La Cuồng đang tiến tới trước mặt mình, ông ta kiêu ngạo hỏi: "Cuồng nhi, có chuyện gì vậy? Tại sao đột nhiên lại truyền tin cho ta? Chẳng lẽ trong tòa thành nhỏ bé này còn có chuyện gì mà các ngươi không xử lý được sao?"
La Cuồng vội vàng gật đầu, sau đó giả vờ bộ dạng vô cùng uất ức: "Sư phụ, người nhất định phải làm chủ cho con! Vừa nãy người cũng nghe thấy rồi đấy, có kẻ làm bị thương Minh đệ, giết người nhà họ La của con. Con vốn muốn đòi lại công bằng, ai ngờ bọn họ lại muốn ra tay giết con!"
Nhìn bộ dạng này của La Cuồng, trong lòng các đệ tử Bích Vân tông thực sự cảm thấy buồn nôn vô cùng, nhưng chẳng còn cách nào khác! Người ta vẫn thường nói, đứa trẻ biết khóc mới có sữa ăn, vị La đại công tử này chính là đứa trẻ biết khóc đó.
Kẻ vốn ngang ngược vô cùng trước mặt người ngoài, kẻ đạt được danh hiệu Huyết Thủ Đồ Phu, vậy mà trước mặt Quy Thiên trưởng lão lại là một đứa trẻ ngoan ngoãn.
Thế mà Quy Thiên trưởng lão lại ăn chiêu này. Thấy La Cuồng như sắp khóc đến nơi, ông ta lập tức nổi trận lôi đình, ánh mắt chuyển sang Huyền Băng, quát lớn: "Chính là ngươi, người đàn bà này dám đe dọa đồ nhi của ta! Hôm nay có lão phu ở đây, ta xem thử ai dám giết nó."
Quy Thiên trưởng lão cũng không nhìn ra tu vi của Huyền Băng. Theo lý mà nói, một lão cáo già như ông ta không nên khinh địch thiếu não như vậy, chỉ là ông ta chưa bao giờ nghĩ tới việc trong một tòa thành nhỏ bé không mấy nổi bật này, lại có kẻ mạnh hơn mình.
Huyền Băng cũng chẳng buồn để ý đến vị Quy Thiên trưởng lão này, trong mắt nàng, kẻ này thậm chí không có tư cách để nói chuyện với nàng.
Nàng vươn tay xách lấy Trần Thiên Vân vẫn còn đang ngơ ngác, bay người đến bên cạnh nhóm người Thẩm Vũ.
Lúc này Quy Thiên trưởng lão mới chú ý tới, hóa ra người phụ nữ xinh đẹp thoát tục này lại có đồng bọn.
Quy Thiên trưởng lão có lẽ không nhìn thấu tu vi của những người khác, thậm chí cả tu vi của Nam Cung Vô Song ông ta cũng không nhìn ra, nhưng Thẩm Vũ đang ở Thiên Tiên cảnh tầng ba thì ông ta có thể nhìn thấy rõ.
Khoảnh khắc nhìn thấy Thẩm Vũ, thần sắc ông ta hơi biến đổi, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại bình thường.
Ông ta cười lạnh một tiếng: "Ta cứ ngỡ là ai cho ngươi dũng khí kiêu ngạo, hóa ra là có chỗ dựa! Thiên Tiên cảnh tầng ba, quả thực rất ghê gớm, nhất là Thiên Tiên cảnh tầng ba ở độ tuổi này của ngươi, nhưng trước mặt ta, vẫn còn thiếu chút hỏa hầu!"
"Cái gì, vị thanh niên này là Thiên Tiên cảnh tầng ba sao? Điều này sao có thể? Cậu ta mới bao nhiêu tuổi chứ!"
"Nhà họ La đã đắc tội với kẻ địch kiểu gì thế này! Thiên Tiên cảnh tầng ba trẻ tuổi như vậy, đã không thể dùng ngôn từ để hình dung rồi."
"Bảo sao thiếu niên này lại tự tin đến thế, hóa ra là có thực lực!"
---❊ ❖ ❊---
Sau khi Quy Thiên trưởng lão vạch trần tu vi của Thẩm Vũ, xung quanh lập tức vang lên những tiếng hít khí lạnh. Ngay cả La Cuồng và các đệ tử Bích Vân tông cũng kinh ngạc nhìn về phía Thẩm Vũ, tên nhóc này lại là Thiên Tiên cảnh tầng ba.
Trần Thiên Vân bị Huyền Băng ép buộc đưa tới bên cạnh Thẩm Vũ, lúc này cũng trở nên ngoan ngoãn, gương mặt đầy hiếu kỳ nhìn Thẩm Vũ.
Nàng tự hỏi bản thân cũng đã gặp qua không ít thiên tài, nhưng thiên tài như Thẩm Vũ thì đây thực sự là lần đầu tiên nàng thấy.
Đối mặt với ánh mắt tò mò của mọi người, sắc mặt Thẩm Vũ vẫn bình thản. Những ánh mắt như vậy hắn đã quá quen thuộc. Hắn ngước mắt nhìn Quy Thiên trưởng lão đang kiêu ngạo đứng giữa không trung: "Ha ha, có thiếu chút hỏa hầu hay không, phải thử mới biết được."
Quy Thiên trưởng lão không tỏ thái độ gì, hừ lạnh một tiếng: "Thiếu niên, chúng ta đừng ở đây nói chuyện mập mờ nữa. Với tu vi của ngươi, chắc hẳn cũng xuất thân từ thế lực lớn, nói đi, rốt cuộc ngươi muốn làm gì?"
Thiên Tiên cảnh trẻ tuổi như thế này, Quy Thiên trưởng lão biết rõ, chắc chắn phải xuất thân từ đại thế lực, loại người này ông ta không muốn đắc tội.
Lúc này, lão già này cũng đã trở nên khôn ngoan hơn.
Với thân phận và tu vi của Thẩm Vũ, sẽ không vô duyên vô cớ gây chuyện với La Cuồng, trừ khi hắn rảnh rỗi sinh nông nổi.
Tuy nhiên, câu nói nhẹ bẫng tiếp theo của Thẩm Vũ đã khiến Quy Thiên trưởng lão không còn giữ được bình tĩnh.
Chỉ thấy Thẩm Vũ thản nhiên nói: "Nếu ta nói, ta nhắm vào nhà họ La và Bích Vân tông, ngươi có thấy kinh ngạc không?"