"Này! Có ai hỏi xem tôi có đồng ý hay không chưa?" Phong Diệc Tu yếu ớt hỏi.
"Câm miệng!"
Thẩm Như Ngọc và Diệp Thanh Thanh đồng loạt quay đầu lại, khiến Phong Diệc Tu sợ hãi lập tức ngậm chặt miệng mình.
"Vậy nếu tôi thắng thì sao? Cô tính thế nào?" Thẩm Như Ngọc mỉm cười đặt câu hỏi.
"Nếu cô thắng, từ nay về sau tôi, Diệp Thanh Thanh, sẽ nhận cô là đại tỷ. Sau này Thần Mộc bộ lạc sẽ lấy cô làm đầu tàu, nghe theo lệnh cô!" Diệp Thanh Thanh trầm tư một lát rồi nghiêm túc nói.
Đám nữ tử đứng sau lưng Diệp Thanh Thanh lập tức không đứng yên được nữa, vội vàng lên tiếng: "Công chúa đại nhân, chuyện này hình như không ổn lắm đâu..."
"Các người đừng nói nữa, tôi đã quyết định rồi!" Diệp Thanh Thanh quay đầu trừng mắt nhìn mấy người phía sau, sau đó nói tiếp: "Hơn nữa, các người cảm thấy tôi có khả năng thua sao?"
Đám người kia lập tức cúi đầu không nói gì nữa, nhưng trong ánh mắt vẫn lộ rõ vẻ bất an.
"Được, vậy chúng ta cứ quyết định như thế!" Thẩm Như Ngọc không chút do dự đồng ý.
"Hừ! Vậy chiều nay gặp lại!" Diệp Thanh Thanh gương mặt đầy ý cười, trước khi đi còn dùng ngón tay nâng cằm Phong Diệc Tu, để lại một nụ cười đầy ẩn ý.
Phong Diệc Tu nhìn đám người Thần Mộc chiến đội đang dần đi xa, không nhịn được mà rùng mình một cái.
Đường đường là một đại nam tử hán lại bị một người phụ nữ trêu ghẹo?!
Đây là cái chuyện quái quỷ gì thế này!
Lúc này, mấy vị đội trưởng của các chiến đội bên cạnh đều lộ vẻ kinh ngạc, lần lượt nhìn Phong Diệc Tu với ánh mắt đầy ngưỡng mộ.
Mặc dù tính tình Diệp Thanh Thanh có phần nóng nảy, nhưng nàng ta cũng là một đại mỹ nhân tuyệt sắc, trên người tỏa ra loại vẻ đẹp hoang dã nguyên thủy, đây là khí chất độc nhất vô nhị mà những mỹ nữ trong xã hội văn minh hiện đại không thể nào có được.
"Này! Các người nhìn tôi như vậy làm gì?" Phong Diệc Tu bị nhìn đến mức nổi da gà, bực bội quát.
"Đội trưởng Phong thật là có phúc khí! Chúng tôi thật sự không sánh bằng!" Mạnh Giang cười ha hả nói.
"Cậu đã có Thẩm Như Ngọc là đệ nhất mỹ nữ rồi, thế mà còn có mỹ nữ hoang dã như Diệp Thanh Thanh tìm tới cửa, thật là..." Mạnh Lãng cũng nháy mắt với Phong Diệc Tu, vẻ mặt 'cậu hiểu mà'.
"Các người thích thì tự đi mà theo đuổi! Tôi không có hứng thú! Có Ngọc nhi là đủ rồi!" Phong Diệc Tu cau mày, vẻ mặt đầy kiên định.
"Chúng tôi làm gì có cái phúc phận đó! Hơn nữa, người mà Diệp Thanh Thanh để mắt tới là cậu cơ mà!" Mạnh Giang cười ha hả nói.
Phong Diệc Tu nhìn Thẩm Như Ngọc bên cạnh sắc mặt đang ngày càng xanh mét, lớn tiếng nói: "Tất cả cút cho tôi..."
Đám đội trưởng chiến đội lập tức giải tán, nhưng trước khi đi vẫn không quên quay lại cười quái dị với Phong Diệc Tu.
Thầy Huyền Cực thấy những người khác đã đi hết, liền tiến lên phía trước: "Phong Diệc Tu, nhóc con, diễm phúc của cậu không nông đâu nhé!"
Phong Diệc Tu bất lực đảo mắt, nhàn nhạt nói: "Thầy Huyền Cực, sao thầy cũng trêu chọc em thế!"
Sau đó cậu nhìn sang Thẩm Như Ngọc bên cạnh, chất vấn: "Ngọc nhi, hôm nay em bị làm sao vậy? Tại sao lại đồng ý với yêu cầu vô lý của người đàn bà điên đó?"
Thẩm Như Ngọc nhíu mày nói: "Chẳng lẽ anh không thấy ánh mắt của Diệp Thanh Thanh nhìn anh có vấn đề sao?"
"Ánh mắt có vấn đề? Không nhìn ra được!" Phong Diệc Tu vẻ mặt đầy mờ mịt, thản nhiên đáp.
"Ánh mắt của cô ta cứ như muốn ăn tươi nuốt sống anh vậy. Chắc là hôm nay sở dĩ cô ta tới khiêu khích anh, chính là muốn thu hút sự chú ý của anh đấy." Thẩm Như Ngọc hạ thấp giọng nói.
"A? Cũng may cô ta là nữ, nếu không thì tôi tuyệt đối không cho cô ta cơ hội nói câu thứ hai!" Phong Diệc Tu vẻ mặt đầy quả quyết nói.