Phong Diệc Tu sau khi rời đi liền lảo đảo bước về phía bên ngoài Hoa Trung Học Viện, cả người trông như một cái xác không hồn, cứ thế mà đi tới tận Trung Ương Đại Nhai.
Đến khi hắn hoàn hồn lại, ngẩng đầu lên nhìn thì thấy mình đã đứng ngay trước cửa Thanh Phong Trà Quán.
Nhân viên ở đây cũng nhận ra hắn, vội vàng mời hắn vào trong quán uống trà.
Phong Diệc Tu do dự một lát, sau đó thản nhiên nói: "Được thôi! Ta vừa vặn cũng đi bộ có chút mệt rồi."
Hắn ngồi đó suốt hai tiếng đồng hồ, khoảng thời gian này hắn vẫn luôn suy nghĩ xem rốt cuộc mình có thực lực để giành lấy ngôi quán quân của Hoa Trung Trung Cấp Liên Giải hay không.
Kẻ địch phía sau chỉ có ngày càng mạnh hơn, hơn nữa còn toàn là những siêu cấp cao thủ cấp bậc Chiến Linh Vương. Một vị Chiến Linh Vương thì còn đỡ, nếu như là hai vị Chiến Linh Vương, liệu mình có còn là đối thủ của họ hay không?
Không nghĩ thì thôi, vừa nghĩ tới liền cảm thấy tâm loạn như ma, thậm chí hắn còn có chút nghi ngờ liệu mình có phải quá tự lượng sức mình hay không khi hứa với Vưu Nhã sẽ vượt cấp giành lấy ngôi quán quân Hoa Trung Liên Giải.
Hay có lẽ Vưu Nhã đã nghĩ tới chuyện mình không thể nào giành được ngôi quán quân Hoa Trung Liên Giải ở khối lớp mười một, nên muốn dùng lý do này để mình hoàn toàn từ bỏ hy vọng!
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, ánh hoàng hôn nơi chân trời bắt đầu chậm rãi lặn xuống, người trong tiệm cũng trở nên thưa thớt dần.
Tách trà quý giá trước mặt Phong Diệc Tu đã được thay đi thay lại nhiều lần, nhưng hắn lại chẳng có tâm trạng uống lấy dù chỉ một ngụm.
Người phục vụ bên cạnh cũng không dám làm phiền Phong Diệc Tu, anh ta cũng biết mối quan hệ giữa Phong Diệc Tu và ông chủ của mình không hề tầm thường, tự nhiên không dám nói gì.
"Ngươi đang suy nghĩ chuyện gì vậy?"
Đột nhiên, một giọng nói quen thuộc đánh thức Phong Diệc Tu ra khỏi dòng suy tư, hắn liền theo bản năng nhìn sang bên cạnh.
Tức thì một khuôn mặt quen thuộc xuất hiện trước mắt hắn, chính là quân sư Tư Phàm.
Phong Diệc Tu cười khổ một tiếng, nhẹ nhàng nâng tách trà trước mặt lên, sau khi nhấp một ngụm liền nhíu mày nói: "Sao trà lại nguội ngắt thế này?"
Tư Phàm mỉm cười ngồi xuống bên cạnh Phong Diệc Tu, thản nhiên nói: "Chủ quán nói ngươi đã ngồi ở đây nửa ngày rồi, người ta đã sớm đóng cửa tan làm từ lâu, nhưng lại không dám làm phiền ngươi, chỉ đành gọi điện cho ta thôi."
Phong Diệc Tu lúc này mới nhìn ra ngoài cửa sổ, phát hiện bên ngoài đã sớm chìm vào bóng tối mịt mù, chỉ còn lại những ánh đèn đường vàng vọt.
Sau đó hắn nhìn về phía người chủ quán đang một mình trông coi quầy thu ngân, mỉm cười gật đầu.
Chủ quán cũng mỉm cười gật đầu đáp lại Phong Diệc Tu, rồi lại pha hai tách cà phê nóng, đích thân bưng tới.
"Đa tạ!" Phong Diệc Tu mỉm cười đón lấy, sau đó tiếp tục nói: "Ngại quá, làm trễ giờ tan làm của anh rồi, anh về trước đi! Lát nữa ta sẽ đóng cửa tiệm cho."
"Không sao đâu, vậy nếu không có việc gì nữa thì tôi về trước đây." Chủ quán vẫy tay đầy tinh nghịch, rồi vẻ mặt đầy mệt mỏi bước ra khỏi cửa tiệm.
Tư Phàm nâng tách cà phê trước mặt lên, thản nhiên nói: "Ngươi bị làm sao vậy? Sao trông lại thất thần như kẻ mất hồn thế kia?"
"Ta cũng không biết mình bị làm sao nữa, cảm giác như mất hồn mất vía vậy." Phong Diệc Tu cười khổ.
Hắn vừa nghĩ tới chuyện nếu như mình không giành được quán quân Hoa Trung Trung Cấp Liên Giải, Thẩm Như Ngọc sẽ bị Thẩm gia đón đi, lòng hắn liền đau như cắt.
"Tiểu Ngọc cũng đã gọi điện nói với ta rồi, chẳng phải chỉ là một trận thi đấu thôi sao! Hơn nữa các ngươi đều đã thắng rồi, ngươi có cần phải không vui đến mức này không?" Tư Phàm nhấp một ngụm cà phê, có chút không hiểu nói.