Tham Tiền Tiên Khiếu

Lượt đọc: 3742 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227
Tiến »
Chương 224
ngoại truyện 1: kiếp sau lại gặp nhau

❊ ❊ ❊

Ngoại truyện 1

Kiếp sau lại gặp nhau

♣ ♣ ♣

Tháng ba năm Hạnh Hoa, trời đổ cơn mưa phùn ướt át.

Tích Tích ngồi bên dưới cửa sổ, nương theo sắc trời âm u, bắt tay vào sao chép quyển sách bên cạnh.

Bên ngoài cửa sổ trước mặt cô, một gốc cây liễu non đang hứng lấy cơn mưa cho cành lá đâm chồi nảy lộc, mà trên chiếc giường sau lưng cô là một nam tử đang nằm, y mệt mỏi nhắm hai mắt lại, thỉnh thoảng lại ho nhẹ một tiếng, có thể nhìn thấy từ gương mặt tiều tụy của y từng dòng sinh mệnh đang chậm rãi trôi đi khỏi cơ thể.

Mỗi lần nghe thấy tiếng ho khan, cây bút trong tay Tích Tích sẽ khựng lại, nhưng cô vẫn chịu đựng không ngoái đầu lại nhìn, cho tới khi một trận ho sặc sụa vang lên thật lâu không thôi khiến lòng cô hoảng loạn, cô mới ném cây bút đi, chạy tới bên giường đỡ nam tử kia ngồi dậy: “Ngô trưởng lão, ta rót một chén trà nóng cho ngài nhé.”

Ngô Cựu Liễu đặt hờ nắm tay lên mép, vừa ho sặc sụa vừa gật đầu.

Uống vào chén trà nóng trên trán đã hơi toát mồ hôi, hơi ấm tạm dằn cơn ho khan xuống, y bèn thở hổn hển, cất giọng yếu ớt: “Ta muốn ngủ một giấc, ngươi cứ tự tiện đi.”

Tích Tích hiểu rõ ý của y, lòng thầm thở dài một hơi, đỡ y nằm về giường, dém chăn thật kỹ, sau đó mới mở cửa phòng bước ra ngoài mà lòng chẳng chút tình nguyện, lặng im ngồi trên thềm đá, nghe bên trong phòng vẳng ra tiếng ho khan trầm đục, cô nâng má, nhìn màn mưa bụi giăng mờ mà thần người ra.

Chẳng biết qua bao lâu, ngoài điện bỗng nhiên có hai bóng người lướt tới, màu xanh quả mơ và màu đỏ nhạt của y phục trên người họ đã tô lên vẻ âm u của bầu trời hai gam màu sáng sủa, khiến lòng Tích Tích cũng sáng lên đôi chút.

Cô cuống quýt đứng lên đón hai người, muốn chào hỏi nhưng mới mở miệng đã thấy mắt cay xè, nước mắt đã không cầm được chực rơi, cô đành phải xoay mặt đi, lấy ống tay áo giấu đi đau thương.

Hai người ấy chính là Hàn Ngâm và Mộ Thập Tam.

Trông thấy dáng vẻ này của Tích Tích, lòng Hàn Ngâm cũng chùng xuống: “Thương thế của Ngô trưởng lão trở xấu sao?”

Tích Tích lặng lẽ lau nước mắt, lắc đầu nói: “Thương thế không trở xấu, nhưng tinh thần ngày một giảm, tình hình không tốt lắm.”

Giọng cô dần nhỏ giống, trong phòng lại vọng ra tiếng ho khan dữ dội.

Mộ Thập Tam nhẹ thở dài, nắm tay Hàn Ngâm bước vào thăm hỏi.

Thật ra, mọi người đều biết Ngô Cựu Liễu trưởng lão độ thăng tiên kiếp vào mấy mươi năm trước đã gặp chuyện không lành, may mắn giữ được tính mạng, nhưng dầu gì cũng đã bị thương nguyên khí, tổn hại tu vi, kiếp này đã hết hy vọng thành tiên, dĩ nhiên trường sinh bất tử cũng đã thành không tưởng. Hôm nay vết thương cũ của y tái phát, chính là điềm báo sắp vong mạng. Dù Đại La Kim Tiên ở đây cũng không thể kéo dài tuổi thọ của y, sống hay chết chỉ còn cách nhau một sợi chỉ mành.

Vì sợ quấy nhiễu tinh thần của Ngô Cựu Liễu, Hàn Ngâm và Mộ Thập Tam không dám ngồi lâu, ân cần thăm hỏi đôi câu rồi cáo từ ra về. Biết có lẽ đây là lần cuối cùng gặp y, Hàn Ngâm nhớ lại chuyện xưa mà không khỏi có chút đau lòng. Mộ Thập Tam chỉ sơ giao với trưởng lão này, nhưng nghĩ tới y tu luyện một đời, chớp mắt đã tan thành hư vô, trong lòng ít nhiều cũng có chút cảm khái.

Tích Tích chờ bên ngoài cửa, vừa thấy họ bước ra thì ôm theo chút hy vọng cuối cùng thấp giọng hỏi Mộ Thập Tam: “Còn cách nào cứu vãn không? Bất kể là đan dược hay linh hoa linh thảo nào, chỉ cần có thể kéo dài tính mạng của y chốc lát, ta đều sẽ nghĩ cách tìm về.”

Mộ Thập Tam nhìn cô lắc đầu: “Dầu cạn đèn tắt, không có cách nào xoay chuyển trời đất. Mấy ngày này hãy để y được an dưỡng, ra đi bình yên thì hơn.”

Chuyện nằm trong dự đoán nhưng Tích Tích vẫn đỏ hồng vành mắt.

Hàn Ngâm biết sức nặng của Ngô Cựu Liễu trong lòng Tích Tích, sợ cô không vượt qua nỗi đau sinh ly tử biệt này, bèn bảo Mộ Thập Tam đi trước, còn mình thì ở lại với cô mấy ngày.

Mấy ngày trôi qua trông như vội vã nhưng trên thực tế lại giống như lưỡi dao cùn, mài lên tim người từng chút một, cũng mài mòn sinh mạng của Ngô Cựu Liễu.

Trước hôm y mất tinh thần khá hơn mọi ngày, bèn gọi Tích Tích vào phòng nói chuyện một lúc lâu.

Hàn Ngâm không muốn vào quấy rối nên chỉ đứng chờ ngoài cửa nghe tiếng nghẹn ngào nức nở vang lên. Đợi gần bốn năm canh giờ, tới khi làn váy ướt sương, trời đã dần trở sáng, mới thấy cửa phòng mở ra một cách im lìm, Tích Tích bước ra với đôi mắt đã sưng đỏ và vẻ mặt bình thản, nói với cô rằng: “Ngô trưởng lão đi rồi.”

Nói xong câu này, Tích Tích bèn ngồi xuống bậc thang trước cửa, nâng má thẫn thờ, mắt chỉ toàn là hư vô trống vắng.

Đã từng trải qua nỗi đau sinh ly tử biệt nên Hàn Ngâm biết có khuyên bảo gì vào lúc này cũng vô ích, thế là cô không nói lời nào, chỉ im lặng ở bên Tích Tích.

Sau đó Hàn Ngâm kinh ngạc nhìn thấy dung nhan và hình hài như đứa trẻ non nớt của Tích Tích bỗng nhiên như đóa hoa nở rộ, chớp mắt đã biến thành vóc dáng yểu điệu tuổi hoa, mái tóc chỉ mới chấm tới đầu vai thoáng chốc cũng mọc dài tới eo, đen nhánh như mực, tôn lên làn da trắng ngần như sứ, xinh đẹp tuyệt trần khó thể đến gần.

“Tích Tích —–”

Hàn Ngâm bật ra tiếng kêu kinh ngạc, nên nhớ nếu yêu không mượn pháp lực để dốc sức biến hóa thì dung nhan sẽ đi theo tâm cảnh, trước đây tâm cảnh của Tích Tích ngây thơ hồn nhiên như trẻ thơ, do đó dung mạo hóa ra cũng là một đứa trẻ. Nhưng lúc này cô bị cái chết của Ngô Cựu Liễu đả kích khiến tâm cảnh trưởng thành nhanh chóng, Hàn Ngâm bắt đầu lo âu, sợ cô cứ mãi tang thương thế này, cho đến khi tuổi già sức yếu.

May mà điều đó không xảy ra.

Tích Tích chỉ lớn đến độ tuổi hoa thì không biến hóa tiếp nữa, cô nghe tiếng kêu khẽ kinh ngạc của Hàn Ngâm thì ngoảnh qua nhìn, cười khổ nói: “Không cần lo lắng cho ta đâu, ta không sao, ta chỉ bỗng nhiên hiểu ra một việc thôi.”

Hàn Ngâm dọ lời: “Chuyện gì?”

“Lúc trước ta không nghĩ ra Ngô trưởng lão chiếm địa vị gì trong lòng mình, nhiều năm qua hai ta ở cạnh nhau trông như vô cùng gần gũi, nhưng hai bên vẫn đối xử với nhau lễ độ, có hơi xa cách, chứ không thoải mái như khi ở chung với cô.” Tích Tích lẩm bẩm: “Y đối với ta vừa là thầy vừa là bạn mà cũng là người thân, bản thân ta cũng chẳng phân biệt được bên nào nặng hơn, mãi tới hôm nay, khi nhìn y nhắm mắt lại, thở ra hơi cuối cùng trên nhân thế, ta mới phát hiện sự lệ thuộc của mình vào y, đã tới mức không thể dàng dàng tha thứ khi phải mất y. Y không ở đây, nhật nguyệt đều không còn ánh sáng, tinh thần ảm đạm, trời đất cũng mất đi theo đó...”

Chẳng phải đây là cảm giác của cô khi tưởng lầm mình đã mất Mộ Thập Tam sao?

Hàn Ngâm càng nghe lòng càng chùng xuống, không nén được muốn ngắt lời Tích Tích, nhưng mới hé môi đã bị tiếng cười ngẩn ngơ của Tích Tức làm im bặt: “Thật ra ta đã suy nghĩ kỹ rồi, sẽ không làm chuyện dại dột gì đâu. Ta là liễu yêu, dù chưa thành tiên nhưng tuổi thọ của ta vẫn dài hơn con người rất nhiều, vì vậy ta chờ nổi, lỡ mất kiếp này, ta có thể vừa tu luyện, vừa chờ y luân hồi, tìm y ở kiếp sau.”

Tích Tích vừa nói vừa ngẩn ngơ, cười vô cùng hiền hòa: “Đợi tới khi y chuyển thế tái sinh, ta nghĩ ta đã có đủ năng lực để bảo vệ y rồi, sẽ không để y gặp chuyện lúc độ thăng tiên kiếp nữa. Vì chuyện đó, ta cũng không thể lêu lỏng chơi bời nữa, phải cố gắng tu luyện, chỉ có cùng nhau thành tiên thì chúng ta mới có thể ở bên nhau thật lâu thật lâu, mãi mãi không chia lìa.”

“Nhưng mà...” Hàn Ngâm không muốn đả kích cô, chỉ không muốn cô hy vọng càng lớn thì thất vọng càng lớn, vì vậy đành cắn môi nói: “Nếu như y uống canh Mạnh Bà, kiếp sau không nhớ cô nữa thì phải làm sao?”

“Vậy thì làm quen lại là được rồi.” Giọng Tích Tích có vẻ vui mừng hẳn lên: “Dù lúc đó y không thích ta bám theo, thì ít ra ta cũng biết y đang tồn tại cùng một thế giới với mình, chỉ cần ta muốn gặp y là có thể gặp ngay, nhiêu đó ta cũng đã thỏa mãn lắm rồi.”

Quả nhiên vẫn là Tích Tích đơn thuần đó, dù cho thích một người thì suy nghĩ cũng trong veo đơn thuần, không pha chút tạp chất nào.

Hàn Ngâm nhìn vào gương mặt tươi sáng sau cơn tuyệt vọng của Tích Tích, trầm ngâm chốc lát rồi cũng nhoẻn miệng cười theo.

Chuyện tương lai có ai nói chính xách được đâu, biết đâu Ngô Cựu Liễu chuyển thế tái sinh vẫn muốn ở bên Tích Tích thì sao. Thậm chí là đời này, trong lòng y đã nảy sinh tình ý với Tích Tích, có điều biết mình không thể nào trường sinh, không muốn liên lụy tới cô, cho nên mới đạm nhiên ở bên nhau, rồi cũng đạm nhiên ly biệt.

Cảm thấy dường như dốc bầu tâm sự có thể khiến Tích Tích giảm bớt đau khổ, Hàn Ngâm bèn tiện đà ngồi xuống bên cạnh cô, nghe cô tâm sự.

“Ta đã nối một dải hồn phách lên ba hồn bảy phách của y rồi, chỉ cần y chuyển thế tái sinh là ta sẽ biết ngay.”

“Ghét nhất chính là thiên hạ rộng lớn thế này, chẳng biết bao giờ mới gặp được nữa, cô nói xem ta có nên đi học thuật tướng số, tính coi y đầu thai chuyển thế ở đâu, nhân tiện tìm y luôn không?”

“Không thì ta cứ đi khắp thiên hạ là được rồi, tới một nơi thì trồng một cành liễu, tới khi liễu mọc đầy khắp thiên hạ thì dù y có ở đâu đi nữa ta cũng có thể cảm ứng được ngay.”

Hàn Ngâm nghe mà mỉm cười, gật đầu phụ họa, có khi cô còn góp ý kiến cho Tích Tích, khiến bầu không khí tĩnh lặng đau thương trước mắt dần phai nhạt.

Đúng thế!

Kiếp này tạm ly biệt.

Nhớ cũng được, quên cũng được, chỉ cần còn sống thì hy vọng vẫn còn.

~ Hết ngoại truyện 1 ~

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227
Tiến »