Tham Tiền Tiên Khiếu

Lượt đọc: 3923 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227
Tiến »
Chương 203
nói lời từ biệt

❊ ❊ ❊

Nói lời từ biệt

♣ ♣ ♣

Trong ba ngày Lạc Vân Khanh cam kết, Hàn Ngâm luôn biểu hiện rất bình thường.

Dĩ nhiên, loại bình thường này chính là cô không khóc nữa, thần trí rõ ràng, ngôn ngữ rõ ràng, người mới quen nhất định sẽ không nhận ra dị trạng gì. Nhưng đối với người đã quen biết cô từ lâu thì sự thay đổi đó lại rõ mồn một.

Đầu tiên là trầm mặc, trừ lúc cần thiết ra cô tuyệt đối không mở miệng. Thứ hai không khí bao quanh cô cũng chuyển sang u buồn, mặc dù cô đã cố hết sức che giấu, trên mặt cũng thường xuyên mang theo vẻ tươi cười, nhưng ánh mắt cô chẳng có vẻ gì là đang cười, vẻ giảo hoạt lanh lợi quen thuộc cũng không còn nữa, thay vào đó là trầm tĩnh sâu sắc, chứa đựng sự ẩn nhẫn cứng cỏi.

Vẫn là người ấy, nhưng nội tâm đã có thứ gì đó thay đổi.

Nếu như ví Hàn Ngâm của ngày trước là một khe suối nhỏ róc rách vui tươi, thì Hàn Ngâm của ngày hôm nay chính là một miệng giếng cổ cô quạnh ngàn năm, sâu hun hút.

Hai Hàn Ngâm đó không thể so sánh ai tốt hơn ai, nhưng Lạc Vân Khanh vẫn hy vọng được nhìn thấy cô của trước đây, một Hàn Ngâm như ánh mặt trời ban sơ, tỏa ra hơi thở vui tươi và sức sống ấm áp trong lành mà hắn quen thuộc, chứ không phải như vầng trăng cô độc lạnh lùng trong đêm, mang theo vẻ tiêu điều rét buốt của ngày hôm nay.

Biết đâu, thời gian dần qua cô sẽ khá hơn.

Lạc Vân Khanh cũng chỉ có thể kỳ vọng như thế, mặc dù hắn biết nỗi đau vô tận mà cô chôn sâu trong lòng đó rất khó nguôi ngoai theo thời gian, nhưng khi đã làm quen với nó thì biết đâu cô sẽ khá hơn chăng?

Ôm suy nghĩ như vậy, trong ba ngày này, Lạc Vân Khanh cố gắng không để cô ngồi lặng đi một mình. Ngày đầu tiên nghỉ ngơi cùng cô, ngày thứ hai đưa cô lên Cửu Huyền một chuyến, gặp La Cẩn và Lệ Thanh Hàn. Ngày thứ ba trở về, Phương Dữ và Hiên Viên Dạ cũng đi theo, nhờ đó mà hắn cũng được thở phào một hơi, vì bản thân hắn không phải là người nói nhiều, dù ở cạnh cô thì bầu không khí cũng vẫn yên ắng lạnh lẽo. Trong khi Phương Dữ và Hiên Viên Dạ thì khác hẳn, mặc dù cô vẫn chưa muốn nói chuyện lắm, nhưng hai người họ ở bên cạnh cười cười nói nói, ồn ào huyên náo, cũng có thể khuấy động chút không khí.

Ba ngày thấm thoắt trôi qua, Lạc Vân Khanh đúng hẹn đưa Hàn Ngâm tới nơi đã tìm thấy Sở phu tử. Nơi đó cách Thập Lý pha hai trăm dặm về phía Tây, cả vùng đất xanh um tươi tốt hôm nay đã trở thành vùng hoang dã khô cằn.

Đến nơi, Hàn Ngâm cũng không còn khóc lóc đau đớn nữa, sau khi đi dạo quanh một vòng thì ngồi lặng đi cả ngày, ngồi mãi từ sáng sớm tới khi màn đêm buông xuống, bất động như một pho tượng đá. Ngay khi Lạc Vân Khanh đang lo lắng cô sẽ ngồi mãi ở đó không muốn đi, thì cô đã tự đứng lên, cười nhạt với hắn: “Chúng ta trở về thôi.”

Cô nói trở về, không phải về thành Thiên Thù, mà là muốn tới thành Sinh Tử, dẫn theo ba đồ đệ của mình xuống đáy hồ Lạc Tinh, tìm Truyền Tống trận, như lời sau cùng mà cô và Mộ Thập Tam đã giao hẹn, cùng nhau tới tiên phủ động thiên. Đối với cô mà nói, nơi đó cũng coi như là thế ngoại đào viên, mặc dù vẫn ở trong trần thế nhưng lại thoát ra khỏi trần thế, tự hình thành một khoảng trời đất hoàn toàn tách biệt.

Trước khi rời khỏi thành Thiên Thù, Hàn Ngâm quay về Cửu Huyền một chuyến, bái lạy La Cẩn và Lệ Thanh Hàn, từ biệt họ.

Lúc La Cẩn nhìn cô, trong mắt cũng có vẻ lo lắng như Lạc Vân Khanh, nhưng y biết giờ khắc này có khuyên bảo gì cũng đều vô ích, nên chỉ dịu giọng an ủi cô đôi câu, tặng thêm các loại linh thạch, pháp khí, đan dược và phương thuốc, dặn rằng một mình cô phải chống đỡ Ngũ Hành Tông, sau này sẽ có rất nhiều khó khăn, nếu có chỗ nào cần Cửu Huyền giúp đỡ thì chỉ cần truyền thư là được.

Lệ Thanh Hàn đối với đứa đồ đệ như cô quả thật vừa thương vừa giận, cảm xúc hỗn tạp chẳng thể phân rõ, sau cùng chỉ quẳng cho cô một câu: “Lúc nào không thích làm Tông chủ đồ bỏ kia nữa thì cứ về đây!”

Được họ đối đãi nồng hậu như vậy, Hàn Ngâm chỉ cảm thấy xấu hổ vô cùng, cô vào Cửu Huyền hai năm, kỳ thực vẫn là một đệ tử nội môn nhỏ bé, không góp sức được gì cho môn phái, còn gây ra bao nhiêu rắc rối. Thế mà chưởng môn và sư phụ cô vẫn không chê ghét cô, còn ưu ái đủ điều. Phần ân tình này hiện tại cô không báo đáp được, chỉ có thể dằn tạm xuống đáy lòng, ghi khắc không quên.

Cứ như, vĩnh biệt tại đây.

Ngoại trừ La Cẩn và Lệ Thanh Hàn, các trưởng lão và sư bá khác, và cả những đồng môn ngày xưa, tất cả cô đều tới từ biệt một lần, nhất là chỗ Vân Sơ Tâm, cô ngồi lại lâu hơn, có điều cả hai đều cố tránh nhắc tới Mộ Thập Tam, chỉ nói những chuyện khác.

Còn Tống Việt và Chu Tình Nhi, trước nay không hòa thuận lắm với cô, nhưng những hiềm khích đó lúc này đã phai nhạt trong mắt cô, dù lời lẽ của họ vẫn khó ưa như cũ, nhưng cô cũng chỉ mỉm cười rồi gác ra sau đầu. Bất kể ra sao, lúc Mộ Thập Tam bị những đệ tử tiên môn khác bao vây, họ cũng đã đứng ra giúp đỡ, điều đó cô vẫn luôn ôm lòng cảm kích.

Trước khi xuống núi, Hàn Ngâm còn tiện đường tới gặp Liễu yêu Tích Tích, đúng lúc gần đây Ngô Cựu Liễu trưởng lão phải bế quan dài hạn, Tích Tích nói phát ngốc ở đây một mình thật nhàm chán, bèn rùm beng lên đòi tới tiên phủ động thiên ở chơi với cô một thời gian.

Thật ra Tích Tích là Liễu yêu, trời sinh vốn trầm tĩnh, còn vượt qua ngàn năm dài đăng đẵng, nên từ lâu đã tập thành thói quen sống lãnh đạm thanh nhàn, làm sao lại thấy chán cho được? Vả lại định cư trên núi tuy vắng lặng, nhưng làm sao vắng lặng bằng tiên phủ động thiên ngăn cách với đời. Hàn Ngâm hiểu rõ dụng ý thật sự của Tích Tích, vì hiểu rõ ý tốt đó nên cô không đành lòng cự tuyệt. Nói lại thì nếu Tích Tích ở trong tiên phủ động thiên thấy chán, vẫn có thể về Cửu Huyền bất cứ lúc nào. Mà có Tích Tích ở đó, có lẽ Vân La huyết thống bán yêu sẽ thấy vui vẻ cũng nên.

Dãy núi Xích Luyện không thể ngự kiếm, nhưng cưỡi linh thú thì có thể, Hàn Ngâm đưa Tích Tích vào trong trận đồ thất tình lục dục, cự tuyệt lời đề nghị hộ tống cô tới tiên phủ động thiên của Lạc Vân Khanh và Phương Dữ, sau đó định xuống núi.

“Hàn Ngâm —–” Đúng lúc này Hiên Viên Dạ bỗng đuổi theo.

Hắn vốn đã chán nản hết hy vọng, nhưng hôm nay tâm tư lại bắt đầu khuấy động, rất muốn biết khi không có Mộ Thập Tam, có phải hắn sẽ còn một chút hy vọng ở bên cạnh Hàn Ngâm không.

Đương nhiên, hắn không nghĩ cái chết của Mộ Thập Tam là may mắn, mà hắn chỉ không cầm lòng được. Nhưng sau khi chân mất khống chế tự động đuổi theo, đối diện với Hàn Ngâm, hắn lại hoàn toàn không nói ra lời. Thậm chí còn thầm chửi mình ngốc, tại sao có thể chọn lúc tâm trạng Hàn Ngâm xấu nhất để thổ lộ với cô, không bị phỉ nhổ rồi đạp cho hai cái mới là lạ!

Hắn đành cười bối rối: “Ờ...”

Hàn Ngâm thấy bộ dạng ấp a ấp úng của hắn thật kỳ quái, bèn hỏi thẳng: “Đệ có lời muốn nói nhưng lại quên mất rồi sao?”

Hiên Viên Dạ không thể làm gì hơn là tiếp lời: “Đúng... đúng...”

Hàn Ngâm quan sát hắn: “Rất quan trọng sao?”

Hiên Viên Dạ bắt đầu lau mồ hôi: “Hình như cũng không có gì...”

Hàn Ngâm càng thấy hắn quái lạ hơn, nhưng lần này đi chẳng biết khi nào mới gặp lại, cô vẫn kiên nhẫn ngẫm nghĩ một chút, nhắc khéo với hắn: “Có phải đệ muốn dặn ta chuyện liên quan tới tiểu Túc không?”

Phải rồi! Hiên Viên Túc!

Cái cớ hoàn hảo như vậy sao hắn lại không nhớ ra!

Óc Hiên Viên Dạ lóe sáng, nói vội: “Phải, phải! Chính là tiểu Túc! Tỷ biết bọn ta là thủ túc tình thâm, ờ... sau này ta thấy nhớ nó, có thể gặp nó hay không...”

Hàn Ngâm còn chưa trả lời, Phương Dữ bên cạnh đã vỗ mạnh lên vai hắn: “Dẫn ta theo nữa! Ta cũng muốn đi!”

Mặt Hiên Viên Dạ suýt chút nữa sụp đổ, gây rối gì đây hả! Dẫn theo tên phá đám này, hắn đâu còn cơ hội tiếp cận Hàn Ngâm?

Phương Dữ ngay thẳng nào biết được nỗi phiền muộn của hắn, còn huyên thuyên hưng phấn: “Ý kiến này quá hay! Khi nào chúng ta tu luyện bức bối, ngươi cứ đi nói với sư phụ là muốn đi thăm đệ đệ, sư phụ ngươi nhất định sẽ nói một mình ngươi vào dãy núi Xích Luyện không an toàn, tới lúc đó ngươi hãy nói có ta đi chung với ngươi! Chà, tốt quá, cứ vậy đi, sư phụ ta chắc cũng không phản đối, thế là chúng ta có thể chuồn ra ngoài đi chơi!”

Hắn càng nói càng phấn khích, như hận không thể lập tức hiện thực hóa ý tưởng này thành hành động, khổ nỗi lại không phát hiện sắc mặt Hiên Viên Dạ đang dần phát khổ, nắm đấm cũng siết chặt bên chân, cố kiềm chế bản thân không nện lên đầu Phương Dữ một cú cực lực.

Hàn Ngâm nhìn Phương Dữ, bất đắc dĩ kéo căng khóe miệng: “Phương sư huynh đúng là ham chơi, được rồi, chỉ cần sư phụ sư bá chịu cho hai người xuống núi, thì các người có thể tới tìm muội bất cứ lúc nào.”

Cô vừa nói vừa đảo mắt nhìn qua Lạc Vân Khanh: “Lạc sư huynh, huynh cũng có thể đi chung.”

Nếu như nói Cửu Huyền còn ai đó đặc biệt khiến cô không nỡ từ bỏ, thì đó chính là Lạc Vân Khanh. Ngẫm lại mấy hôm nay cũng may có hắn luôn lẳng lặng ở bên cạnh, bằng không dù trong lòng cô đã có quyết định, nhưng trong cơn đau khổ vật vã, biết đâu một lúc nào đó cô sẽ nảy ra ý nghĩ dại dột, gây ra chuyện điên rồ gì đó cũng không chừng.

Lạc Vân Khanh khẽ gật đầu: “Ta sẽ đi.”

Cho dù cô không nói, thì có lẽ một năm hắn cũng phải đi một lần, xem cô có khỏe mạnh hay không.

Phương Dữ reo hò lần hai: “Quá tốt, sư huynh đi chung càng vui hơn!”

Hiên Viên Dạ rầu trông hệt như cải trắng héo, không muốn nói thêm gì nữa! Thật là, hắn vất vả lắm mới tìm được cái cớ để đi gặp cô quang minh chính đại, kết quả chẳng biết tại sao lại trồi ra thêm hai vị sư huynh chướng mắt này. Xem ra hắn tìm thời cơ không đúng rồi, sớm biết thế này thì nên chờ Hàn Ngâm xuống núi một mình rồi đuổi theo nói với cô còn hơn.

Đáng tiếc, trên đời không có chỗ cho hai chữ hối hận, cuối cùng hắn vẫn phải tiu nghỉu đưa mắt tiễn Hàn Ngâm đi xa, sau đó theo hai vị sư huynh chướng mắt này trở về.

Trên đường về, Hàn Ngâm suy nghĩ một chút, Sở phu tử không còn người thân nào nữa, cô cũng nghĩ như Mộ Thập Tam, đưa ông tới tiên phủ động thiên, như vậy có ba đứa trẻ làm bạn thì ông cũng sẽ không quá cô độc khổ sở nữa, vả lại môi trường ở đó cũng thanh tịnh trong lành, thích hợp để ông điều dưỡng thân thể.

Nhưng đây chỉ là suy nghĩ của cô, cô vẫn phải hỏi ý kiến của Sở phu tử nữa. Sở phu tử bây giờ cũng kiệt quệ chán chường chẳng thua gì Hàn Ngâm, cảm thấy đi đâu để sống cho hết quãng đời còn lại cũng không quan trọng nữa, nên chỉ đăm chiêu giây lát rồi nghe theo ý cô.

Trước khi Hàn Ngâm lên đường còn gọi Hồ Khản tới dặn dò hồi lâu, sau đó đi một mình tới vùng hoang dã mà Mộ Thập Tam táng thân, ngồi lặng đi lâu thật lâu, mãi tới khi ánh mặt trời ló dạng cô mới lê tấm thân lạnh buốt sương đêm, tạm biệt nơi này.

Chỉ tạm biệt mà thôi.

Sau khi Hàn Ngâm ngồi lên Hải Trãi còn lưu luyến ngoái đầu nhìn lại, trong lòng thầm cầu khẩn, hy vọng chẳng bao lâu nữa cô có thể quay lại đây, sau đó mãi mãi không đi nữa.

~ Hết chương 203 ~

Mộ sư thúc đã “Thăng thiên”, kết thúc thật viên mãn, bây giờ mọi người có thể tắt điện thoại và đi đốt nhà tác giả được rồi ╮( ̄▽ ̄)O

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227
Tiến »