Tập truyện ngắn tác giả ThaiNC

Lượt đọc: 28996 | 35 Đánh giá: 8,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
HỒN BƯỚM MƠ HOA SJ (re-post for mùa Vu Lan)

Nhà tôi có một phòng riêng chỉ dùng làm phòng đọc sách, để bàn viết, computers, và bàn thờ Phật, ông bà, ba mạ.

Một hôm đang ngồi tại bàn viết tôi ngủ gật khi nào không biết, mơ màng thấy mạ bên cạnh. Mạ nói mạ muốn đi chơi. OK mạ muốn đi chơi con chở mạ đi chơi mấy hồi. Và tôi xách cái xe máy Mô bi lét cũ mèm từ đời nào chở mạ ra phố. Lạ ghê tôi bao giờ có cái xe này đâu! Tại sao không dùng xe hơi ở nhà mà lại dùng cái xe mô bi lét cũ mèm từ đâu không biết, chở mạ đi.

Tôi chở mạ ngồi sau xe phom phom ra đường. Đường phố hai bên như lạ như quen. Lúc thì thấy giống như mình đang ở Sài Gòn, có khi như mình đang ở Huế, rồi lại rõ ràng còn đang ở Mỹ,...lung tung lang tang không thể định được mình đang ở đâu!

Chạy một hồi tôi thấy mình đi vào một con phố rất đẹp, sang trọng, và tráng lệ vô cùng. Tôi ngạc nhiên tự hỏi có những con đường đẹp như vầy tại sao trước đến nay chưa biết? Linh tính cho hay đã đi xa và lạc đường đến một nơi xa lạ, muốn quay về, nhưng thấy con đưòng phía trước đẹp quá không cưỡng được, chỉ muốn đi tiếp. Vả lại ỷ có cái cell phone trong người, có gì mở bấm HOME là nó dẫn mình về nhà, có sao đâu mà ngại, nên tiếp tục đi...

Một hồi thì tới cuối đường, có một cái làng hay một khu phố nhỏ, và đây mới là cực kỳ đẹp. Nhà cửa ở đây mỗi nhà như một cung điện tý hon xinh xắn trong phim hay truyện cổ tích thần thoại. Đặc biệt hầu hết là màu hồng và đỏ huyết dụ dịu dàng thật hài hoà và sang cả. Gió mát rười rượi, khung cảnh thần tiên, hai mạ con bèn dừng lại tính để chụp vài tấm hình kỷ niệm (có cell phone mà!).

Không khí trong lành, tôi thoải mái dạo chơi một vòng thăm dân cho biết sự tình, và bất ngờ thấy một người quen đứng trước căn nhà nhỏ. Một phụ nữ. Ủa té ra bà ở đây sao? Tôi biết là quen nhưng không nhớ bà là ai! Đi thêm đoạn nữa lại gặp thêm vài người quen khác.Thật lạ lùng, mình biết là quen nhưng không thể nhớ vì sao quen và quen ở đâu!

Gió hiu hiu mát, tôi ngồi xuống bên đường nghĩ, bỗng thấy một đàn bướm bay đến. Đàn bướm này lạ lắm, không hẳn là bướm, mà nó như nửa bướm nửa chuồn chuồn bay ngang, đủ màu sắc xanh đỏ tím vàng rất đẹp. Có một con bướm màu xanh đậu lại thật gần. Không dằn được tính tò mò tôi thò tay bắt.

Phụp...! Bắt dính ngay cánh của mày.

Con bướm thất kinh quay lại!

Tôi cũng thất kinh luôn!

Bỏi vì con bướm này giống như mặt người, mặt con gái. Tôi chỉ giật mình một chút rồi bình tĩnh ngay, hết sợ vì con nửa bướm nửa chuồn chuồn này mặt mày cũng xinh xắn hiền khô như cô tiên Tinker Bell trong phim Peter Pan vậy, không có gì đáng sợ!

Cô bướm tôi bắt có cái mỏ nhọn quay đầu lại chích tay tôi. Tôi nào ngán. Ngày còn nhỏ bắt chuồn chuồn voi chơi, nắm cái đuôi nó, nó cong người lại cắn ngón tay đau là chuyện thường với ThaiNC mà. Nhưng con bướm này dữ quá, nó chích lúc càng đau đến khi tôi chịu không nỗi phải buông nó ra. Con bướm được thả bay lên và giận tôi lắm. Tôi như thấy mặt nó hằm hằm nhìn xuống và hình như nó đang...xì nẹt tôi thì phải! Hayzz... con bướm kia, giỡn chút làm gì dữ dzậy! Nó cự nự một hồi thấy không ăn thua gì bèn bay về phía đàn của nó đằng kia.

Bỗng tôi chợt nghĩ: Thôi chết! Nó đang giận mình và nếu nó rủ cả đám kia trở lại, mỗi đứa chích cho một phát đỡ sao kịp!

Một con thì không ngán, chứ một đàn chúng nó đè mình ra chích thì…ô hô ai tai cái chắc !

Tam thập lục kế dĩ đào vi thượng. Chẩu là thượng sách. Tôi lật đật chạy về chỗ cũ kiếm mạ để dọt cho lẹ ra khỏi đây ngay, nhưng mạ tôi mới đó đi đâu mất rồi! Tôi đâu thể bỏ chạy một mình! Hoảng quá tôi chạy lòng vòng kiếm mạ...kiếm hoài mà vẫn chưa ra…

Vừa vặn tỉnh giấc!

Đồng hồ chỉ đúng ba giờ sáng . Ô hay tôi đã ngủ gật tại bàn viết cả hai tiếng đồng hồ lận đó.

May mà còn biết đường về và nhớ đầy đủ để viết xuống đây.

./.

« Lùi
Tiến »