Tập truyện ngắn tác giả ThaiNC

Lượt đọc: 28993 | 35 Đánh giá: 8,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
QUÀ SINH NHẬT CỦA CON: “TẶNG EM MỘT NỤ CƯỜI”

Chuyện đã rất lâu rồi…

Một hôm con gái tôi đến cạnh bên và nói rằng: mỗi năm đến ngày sinh nhật con, ba má đều có quà. Sinh nhật năm nay của con chưa đến, nhưng con có thể xin quà trước được không?

Ô hay đây là lần đầu tiên trong đời con tôi hỏi quà sinh nhật một cách bất thường, và nhất là dáng vẻ quan trọng, không có gì tinh nghịch cả. Con vốn ngoan lắm, từ nhỏ đến lớn ba má cho gì thì nhận cái đó không bao giờ đòi hỏi, yêu sách bất cứ điều chi...

OK. Vậy con muốn gì? Tôi ngạc nhiên.

Con nắm tay ba dẫn xuống nhà chỉ vào cái TV.

Chương trình truyền hình hôm đó đang chiếu show tài liệu về OPERATION SMILES, một bộ phim rất cảm động về hằng trăm em bé bị tật ở miệng ở các nước nghèo như Phi Luật Tân, Lào, Ấn Độ, và cả Việt Nam đang chờ được giải phẩu. Song song với chương trình đang chiếu, họ kêu gọi sự đóng góp tài chánh để giúp cho chi phí các cuộc phẩu thuật tìm lại nụ cười cho mấy em không may mắn này. Có sẵn số phone để gọi, họ có người ngồi đó nhận phone và sẽ lo liệu các vấn đề khác. Con nói rằng con muốn bảo trợ một em bé được giải phẩu môi.

Làm sao có thể từ chối tấm lòng của con như vậy?

Tôi nhắc phone để bảo trợ chi phí giải phẩu cho một em. Lúc nói chuyện họ hỏi có đặc biệt muốn bảo trợ cho bé nước nào, trai hay gái…? Tôi nói không thành vấn đề, nước nào cũng được, tùy họ quyết định em bé nào cần thiết giải phẩu trước thì cứ dành cho em đó.

Sinh nhật đến, ba giữ lời hứa không mua gì thêm vì con cẩn thận nhắc quà ba đã cho rồi.(Nhưng không sao, có má. Ba hứa chứ má …đâu có hứa!). Câu chuyện bảo trợ giải phẩu môi sau đó đi vào quên lãng.

Nhiều tháng sau tôi nhận được thư của chương trình OPERATION SMILE này. Tưởng họ chỉ gởi giấy tờ về để mình khai thuế nhưng giở ra bên trong thấy có hai tấm hình của em bé mà họ đã dành món tiền bảo trợ đó cho ca phẩu thuật.

Đó là một bé gái Việt Nam khoảng 5, 6 tuổi ở vùng cao nguyên miền Bắc, kèm hai tấm hình. Một tấm chụp trước khi bé được giải phẩu và một tấm sau khi được giải phẩu và lành lặn.

Thật bất ngờ và cảm động!

Hai gương mặt hoàn toàn khác biệt. Tuy môi của bé không thể hoàn toàn như những đứa trẻ bình thường khác, nhưng chắc cũng được chừng tám, chín mươi phần trăm.

Không bao giờ quên được mối xúc cảm chan chứa trong lòng khi cầm hai tấm hình đó trong tay. Một món tiền nhỏ, khiêm tốn thôi. Cả nhà tôi đi ăn tiệm buổi tối nhiều khi cũng chừng đó, lại có thể đổi cả khuôn mặt, đổi cả cuộc đời cho bé gái này.

Chuyện đã lâu nhiều năm trước. Tôi đã quên tên em bé đó, và hai tấm hình cũng đã thất lạc.

Hôm nay Michelle và tôi cùng tham dự buổi tiệc gây quỹ: GIVE THE GIFT OF A SMILE, ra về lòng hân hoan thơ thới nghĩ đến hằng trăm những em bé không may khác sẽ nhờ buổi tiệc fund raising này mà có cơ hội thay đổi cuộc đời.

Bạn biết không, hai tấm hình năm xưa tôi nhắc ở trên đã quên từ lâu, bỗng nhiên trở lại trong tâm tưởng. Tôi tưởng tượng em bé năm xưa đó bây giờ hẳn đã là một cô thiếu nữ khôn lớn, xinh đẹp. Tôi mong cô sẽ có một cuộc sống yên lành và hạnh phúc.

« Lùi
Tiến »