Ta Tại Phàm Nhân Khoa Học Tu Tiên

Lượt đọc: 96741 | 3 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 889
Ma hóa yêu cầm

❊ ❊ ❊

Tại một linh địa nào đó thuộc Quỳnh Lại Sơn, ba người Thu Vạn Niên đang ngồi trong một lương đình, thần sắc bất an chờ đợi tin tức của Lạc Hồng.

Đột nhiên, vẻ vui mừng thoáng hiện trên mặt Thu Vạn Niên, ông vội nói: "Đến rồi!" rồi phi thân rời khỏi đình nghỉ mát.

Hai người kia thấy vậy, mắt cũng sáng lên, vội vã theo sau.

Chỉ thấy, một đạo lam quang rực rỡ từ chân trời bay đến như sao băng. Cảm nhận pháp lực khí tức, ba người liền nhận ra thân phận người đến.

Rất nhanh, lam quang xuyên qua đại trận lồng ánh sáng, dừng lại trước mặt ba người Thu Vạn Niên, lộ ra thân hình Lạc Hồng.

"Lạc đạo hữu, đích thân ngươi đến đây, chăng lẽ đã đồng ý giúp chúng ta?”

Không khách sáo nhiều lời, Thu Vạn Niên sốt ruột hỏi.

"Lạc mỗ quả thật rất hứng thú với bảo vật trong bí cảnh phong ấn kia, cũng có chút tín nhiệm ba vị. Nhưng để Lạc mỗ hoàn toàn đồng ý việc này, cần ba vị trả lời vài câu hỏi..."

Lạc Hồng thần sắc nghiêm nghị, nói một cách trịnh trọng.

"Lạc đạo hữu cứ hỏi, đừng ngại."

Thu Vạn Niên khẽ gật đầu, trong lòng càng thêm phấn chấn.

Dù sao, Lạc Hồng càng nghiêm túc, khả năng đồng ý càng lớn.

"Mạc đạo hữu nói có được manh mối bí cảnh từ cổ tịch, Lạc mỗ muốn tận mắt xem qua, không biết có được không?"

Thấy Thu Vạn Niên tỏ thái độ, Lạc Hồng không khách khí, đưa ra yêu cầu.

"Việc này đương nhiên được, nhưng phải sau khi Lạc đạo hữu đồng ý tương trợ. Mạc mỗ có thể phát thệ, những gì ta nói về thực lực ma vật kia không hề sai lệch!"

“Nhưng nếu vì linh bảo mà nó trở nên mạnh hơn những gì ta biết, thì ta cũng chịu.”

Mạc Bất Bình thầm nhủ.

Về yêu cầu này của Lạc Hồng, vợ chồng Thu Vạn Niên không có ý kiến. Dù sao khi chia bảo vật, đối phương chắc chắn sẽ có mặt, vả lại chưa chắc hắn đã nghe qua danh Thiên Bảo Thượng Nhân.

Ngoài việc biết thêm về lai lịch bí cảnh phong ấn, ngọc giản kia cũng không tiết lộ quá nhiều thông tin.

"Vậy cũng được."

Lạc Hồng gật đầu, trầm ngâm một lát rồi hỏi:

"Thu đạo hữu, Lạc mỗ muốn biết vì sao ngươi nóng lòng có được bảo vật trong bí cảnh kia đến vậy. Thấy đạo hữu ra sức mời mọc, chắc hẳn chuyến đi này không mấy nắm chắc. Nguyên nhân gì khiến ngươi chấp nhận mạo hiểm như vậy?"

Linh bảo tốt thật, nhưng so với tính mạng thì không đáng gì.

Nghe vậy, Thu Vạn Niên thần sắc ảm đạm, trầm mặc hồi lâu mới nói:

"Lạc đạo hữu có biết mấy ai trong số Hóa Thần tu sĩ chúng ta có thể sống đến hết thọ mà chết không?"

Lạc Hồng sững sờ, vấn đề này hắn chưa từng nghĩ đến, liền đoán:

"Chắc cũng phải được một nửa chứ?"

"Ha ha, bỏ qua những đạo hữu có thể tiến giai Luyện Hư, một thành cũng không có!"

Thu Vạn Niên cười khổ, lắc đầu thở dài.

"Lạc đạo hữu là tu sĩ phi thăng sơ đại, chưa trải qua thiên kiếp ở Linh Giới, tất nhiên không rõ sự hung hiểm trong đó. Đợi tự mình trải nghiệm, ngươi sẽ hiểu lời phu quân ta nói không sai."

Hứa Nguyệt Anh khẽ vuốt lưng Thu Vạn Niên, đôi mày thanh tú cau lại.

"Thì ra là vậy, Lạc mỗ không còn câu hỏi nào khác, xin cùng ba vị đi một chuyến!"

Lạc Hồng vừa nghĩ bụng "vậy là khớp hoàn toàn", vừa chắp tay tuyên bố.

"Quá tốt rồi! Có Lạc đạo hữu tương trợ, lần này chúng ta nhất định mã đáo thành công, ha ha!"

Thu Vạn Niên nghe vậy cười sảng khoái.

"Vậy mời Lạc đạo hữu ký vào linh khế này.”

Nói rồi, Mạc Bất Bình lật tay, lấy ra một quyển trục.

"Ba vị còn chuẩn bị cả linh khế?! Vậy tốt, như vậy mọi người đều an tâm."

Lạc Hồng liếc mắt nhận ra linh khế trong tay Mạc Bất Bình chính là loại được bán ở Thiên Uyên Thành. Khế ước này có cấm chế rất mạnh, nhưng giá cũng rất đắt.

Đối phương chịu chi khoản này khiến hắn không khỏi kinh ngạc.

Nhận lấy quyển linh khế xem qua, Lạc Hồng không do dự, dùng đầu ngón tay ép ra một giọt tỉnh huyết, chấm nhẹ lên đó.

Ngay sau đó, vô số phù văn huyết sắc từ quyển linh khế bay ra, tràn vào nhục thân Lạc Hồng.

Đây chính là cấm chế linh khế. Nghe nói dù Luyện Hư tu sĩ vi phạm cũng phải chịu cảnh giới rớt xuống.

Cho nên, dùng lên Hóa Thần tu sĩ tuyệt đối dư xài.

Nhưng Lạc Hồng phát hiện, khi cấm chế vừa tiến vào nhục thân, ngũ sắc chân huyết trong cơ thể hắn liền phản ứng, như xua đuổi bầy cừu, dồn nó vào một chỗ.

Thấy vậy, Lạc Hồng biết ngay cấm chế này bị ngũ sắc chân huyết của hắn khắc chế. Hắn chỉ cần khẽ thúc đẩy, liền có thể xóa bỏ nó hoàn toàn.

Nhưng làm vậy chắc chắn sẽ khiến linh khế biến đổi, nên hắn khống chế lại ngũ sắc chân huyết.

Nội dung linh khế vẫn là những điều khoản cũ như không được tấn công lẫn nhau trong bí cảnh, cùng thỏa thuận phương thức phân chia bảo vật, không có gì đặc biệt.

"Lạc đạo hữu thật sảng khoái! Mấy ngày tới xin đạo hữu ở lại động phủ của Thu mỗ, chờ thời cơ tốt nhất để mở ra bí cảnh phong ấn."

Thu Vạn Niên an tâm nói khi nhận lại linh khế.

"Ở trong phủ của Thu đạo hữu? Lúc trước không phải đạo hữu nói thời cơ rời đi sắp đến rồi sao? Sao giờ lại không vội?”

Lạc Hồng thầm cười, giả vờ không biết hỏi.

"Mong Lạc đạo hữu đừng trách, Thu mỗ trước đó có giấu giếm. Bí cảnh phong ấn kia không ở đâu xa, mà ngay trong linh địa của Thu mỗ!"

Thu Vạn Niên cười nhẹ giải thích.

"Lại có chuyện này?! Vậy thì đỡ tốn công đi đường."

Lạc Hồng tỏ vẻ ngạc nhiên.

Sau đó, bốn người trò chuyện thêm một lát. Trước khi chia tay, Lạc Hồng nhận được ngọc giản cổ theo hẹn.

Xem qua những ghi chép trong đó, những nghi hoặc bấy lâu nay của hắn về Ngọc Cốt Nhân Ma lập tức được giải đáp.

...

Mười ngày sau, trên một ngọn núi đá trơ trụi trong linh địa của Thu Vạn Niên, bốn đạo nhân ảnh lơ lửng giữa không trung, chính là nhóm Lạc Hồng.

“Nơi này nằm ngay trên linh mạch, lại không có một ngọn cỏ, xem ra lối vào bí cảnh phong ấn ẩn mình ở đây.”

Nhìn xuống núi đá, Lạc Hồng nhàn nhạt phỏng đoán.

"Lạc đạo hữu đoán không sai. Tiếp theo Thu mỗ sẽ dùng trận Phá Cấm, các vị lui lại phía sau một chút."

Dặn dò ba người xong, Thu Vạn Niên lật tay tế ra một khối trận bàn, lập tức một tòa quang trận khổng lồ bao phủ cả ngọn núi đá.

Theo ông thi pháp, tám cột sáng mờ ảo từ quang trận rơi xuống, tạo thành tứ phương pháp trận.

Khi trận pháp thành hình, núi đá nhanh chóng nứt ra hơn mười khe hở, từ đó tràn ra linh quang màu lam nhạt.

"Phá cho ta!"

Thu Vạn Niên đột nhiên hét lớn, vỗ mạnh vào trận bàn, khiến khí tức quang trận trên đỉnh đầu tăng vọt.

Tương ứng, linh quang tràn ra từ các khe nứt trên núi đá càng lúc càng đậm đặc. Cuối cùng, sau một trận rung chuyển đột ngột, một vòng không gian ba động lan ra.

"Thành công!"

Thu Vạn Niên vui mừng, đánh ra mấy đạo pháp quyết vào trận bàn, khiến nó ẩn vào trong trận, rồi phi độn đến một khe nứt.

Lạc Hồng và hai người kia biết bí cảnh phong ấn đã được mở ra, vội vã bay đến.

Thần niệm khẽ động, linh quang hiện lên trong mắt Lạc Hồng. Nhìn xuống khe nứt, hắn thấy một chùm sáng màu lam, trông như xoáy nước.

"Ta nhớ lần trước Hàn lão ma vừa đến gần đã bị chùm sáng này phun ra thất sắc hào quang cuốn vào. Bây giờ chùm sáng này lại có vẻ vô hại. Rõ ràng, sự thay đổi bên trong là do Thu Vạn Niên và đám người này gây ra."

Trong lúc Lạc Hồng suy nghĩ, giọng nói có vẻ phấn khích của Thu Vạn Niên vang lên bên tai:

“Trận pháp chỉ có thể duy trì cửa vào bí cảnh mở ra trong một tháng. Việc này không nên chậm trễ, chúng ta mau chóng lên đường!”

Một tháng đối với Hóa Thần tu sĩ là thời gian ngắn ngủi. Đôi khi chỉ phá giải một cấm chế cũng tốn nhiều thời gian như vậy.

Thu Vạn Niên dẫn đầu bay vào chùm sáng màu lam, Hứa Nguyệt Anh theo sát phía sau.

Lạc Hồng theo thói quen định đi sau cùng, thì phát hiện Mạc Bất Bình dường như đang chờ hắn đi trước.

Khi Lạc Hồng nhìn sang, hắn chỉ làm động tác mời trước.

Sững sờ một thoáng, Lạc Hồng khẽ cười, rồi phi thân bay vào chùm sáng màu lam.

Lam quang lóe lên, hắn đến được bên trong bí cảnh.

Chỉ thấy, hắn và vợ chồng Thu Vạn Niên đang ở trong một vùng sương mù trắng xóa. Phía trên đỉnh đầu, cách khoảng ngàn trượng, lơ lửng bảy chùm sáng lớn màu trắng sữa, như mặt trời chiếu sáng bí cảnh.

Tuy nhiên, ánh sáng của chúng lại mang đến cảm giác mát lạnh.

Dưới chân họ, sương trắng rất dày đặc, mơ hồ có tiếng sóng nước, dường như họ đang bay trên một mặt hồ phủ sương.

Lạc Hồng không khỏi nhíu mày, vì hoàn cảnh này rất dễ bị đánh lén.

Dường như để xác minh ý nghĩ của Lạc Hồng, trong sương mù xa xa vọng lại vài tiếng quái minh.

Một lát sau, Mạc Bất Bình xuất hiện trong một luồng lam quang.

Thấy mọi người đã đông đủ, Thu Vạn Niên nhìn Hứa Nguyệt Anh nói:

"Sương trắng này có vẻ không yên bình. Nguyệt Anh, thử xem có thổi tan nó được không."

Hứa Nguyệt Anh gật đầu, khẽ hé đôi môi đỏ mọng, phun ra một chiếc bình nhỏ.

Chiếc bình xoay tít một vòng, rồi hướng miệng bình về phía trước.

Khi Hứa Nguyệt Anh bấm niệm pháp quyết, chiếc bình lập tức linh quang đại phóng, phun ra một luồng kình phong màu xanh.

Ngọn gió mới từ miệng bình thổi ra chỉ nhỏ như ngón tay út, nhưng chỉ thổi được vài trượng thì gào thét một tiếng, bỗng nhiên bành trướng, chớp mắt biến thành một cơn lốc cực mạnh!

Cơn lốc thổi qua, sương mù xung quanh lập tức cuộn trào, rút lui.

Rất nhanh, một con đường sạch sẽ hiện ra trước mặt bốn người.

"Phu quân, trong sương trắng này có một lực lượng vô danh, không thể thổi tan hoàn toàn, chỉ có thể mở đường như vậy thôi."

Nhìn cơn lốc tan biến ở phía xa, Hứa Nguyệt Anh lắc đầu nói.

"Như vậy là đủ rồi. Bí cảnh phong ấn này cũng không lớn, đoán chừng đi ba bốn vòng là đến được nơi Thiên Bảo Thượng Nhân vẫn lạc."

Thu Vạn Niên cảm thấy hao tổn một chút pháp lực như vậy là đáng giá, dù sao cũng hơn là bị những thứ bí ẩn trong sương mù đánh lén.

Dứt lời, bốn người bắt đầu phi độn dọc theo con đường.

Ước chừng sau một chén trà, Lạc Hồng đột nhiên chuyển mắt, nhìn về phía sương trắng bên cạnh.

Ngay sau đó, một đàn yêu cầm màu trắng, sải cánh mấy trượng, bay ra từ trong sương trắng.

Những yêu cầm này đều có mỏ nhọn và mọc cánh. Dưới mỏ rũ xuống một cục bướu thịt, bụng mọc một đôi móng vuốt màu xanh biếc.

"Bích Trảo Hạc?! Sao lại thành ra thế này?!"

Vừa nhìn thấy những yêu cầm này, Thu Vạn Niên kinh hãi nói.

Bích Trảo Hạc là một loại linh hạc cao giai, vì có dáng vẻ tiên khí, tính tình lại hiền lành, thường được tu sĩ cấp cao nuôi trong động phủ để trang trí.

Nhưng giờ đây, những con Bích Trảo Hạc này lại có vẻ ngoài hung thần ác sát, lao thẳng về phía bốn người.

Vừa dứt lời, bướu thịt dưới mỏ những con Bích Trảo Hạc co rụt lại, từng đạo thủy tiễn đen ngòm bắn ra từ miệng chúng.

Mạc Bất Bình vừa hay phi độn đến phía bị Bích Trảo Hạc tấn công, lập tức trở thành người chịu trận đầu tiên.

Vì không biết Bích Trảo Hạc biến dị có thần thông gì, ông không đám đỡ những thủy tiễn đen này, niệm chú liền tế ra một chiếc gương đồng lớn cỡ bàn tay.

Một đạo pháp quyết được đánh ra, pháp bảo này lập tức hóa thành lớn mấy trượng, như một bức tường đồng, bảo vệ Mạc Bất Bình phía sau.

Vợ chồng Thu Vạn Niên cũng thi triển thủ đoạn.

Hứa Nguyệt Anh vẫn tế ra chiếc bình nhỏ, từ miệng bình thổi ra Thanh Phong, bao bọc kín cả hai người.

Còn Thu Vạn Niên thì vung tay phải, triệu hồi một gốc cây nhỏ bằng ngọc xanh.

Ngay sau đó, những tiếng "lộp bộp” liên tục vang lên.

Những thủy tiễn đen này có lực đạo không nhỏ. Dù nhiều mũi cùng bắn vào gương đồng cũng không khiến Mạc Bất Bình cảm thấy áp lực gì.

Ông chưa kịp thở phào thì một cảnh tượng tiếp theo khiến sắc mặt ông đại biến.

Chiếc gương đồng pháp bảo, chỗ nào bị thủy tiễn đen bắn trúng đều xuất hiện vết ăn mòn lởm chởm.

Chỉ trong mấy nhịp thở, pháp bảo của Mạc Bất Bình đã linh quang ảm đạm, bị hao tổn không nhẹ.

Ở phía bên kia, sắc mặt Hứa Nguyệt Anh và Thu Vạn Niên trong phong cầu cũng không khá hơn.

Dù không rõ ràng như gương đồng pháp bảo, nhưng phong cầu sau khi bị thủy tiễn đen bắn trúng cũng mờ đi rất nhiều.

Rõ ràng, thần thông ăn mòn của những thủy tiễn đen này không chỉ đơn thuần về mặt vật chất.

Trong bốn người, chỉ có Lạc Hồng là sắc mặt như thường, vì càn khôn chi lực vô hình vô chất, không chịu ảnh hưởng của những thủy tiễn đen này.

"Mau cùng nhau ra tay diệt đám Bích Trảo Hạc này đi!"

Pháp bảo bị hao tổn, Mạc Bất Bình sốt ruột hô.

Chưa đợi mọi người đáp lời, ông đã vung ra bảy chiếc hắc đinh, bắn về phía những con Bích Trảo Hạc.

Lạc Hồng cũng không muốn trì hoãn, niệm chú tế ra cả bảy mươi hai thanh Thần Phong Vô Ảnh Kiếm.

Phi kiếm chém qua, vô số Bích Trảo Hạc biến thành từng đám huyết vũ rơi xuống, khiến mưa tên đen thưa thớt đi nhiều.

Hứa Nguyệt Anh lúc này một tay chỉ trỏ, vô số phong nhận màu xanh từ biên giới phong cầu bắn ra.

Nhục thân những con Bích Trảo Hạc biến dị này tương đối yếu ớt, thậm chí không thể chống cự nổi một phong nhận, lập tức bị tàn sát không còn.

"May mà đám Bích Trảo Hạc hình thù cổ quái này bản thân không mạnh, nếu không thật sự có chút khó giải quyết!"

Thu Vạn Niên thấy vậy liền thu lại ngọc thụ trong lòng bàn tay, trầm giọng thở dài.

"Phu quân, chuyện gì xảy ra với đám Bích Trảo Hạc này vậy? Tại sao lại biến dị thành như vậy?"

Hứa Nguyệt Anh nhíu đôi mày thanh tú hỏi.

Vừa vào bí cảnh đã gặp phải tình huống ngoài ý muốn, quả thực không phải là điềm lành.

"Nếu vi phu không nhìn lầm, trên người những con Bích Trảo Hạc này đều có ma khí nhàn nhạt, tám phần là bị ma hóa rồi sinh sôi ở đây!

Tuy nhiên, ma hóa vốn là chuyện cửu tử nhất sinh. Dù nơi này ban đầu có nhiều linh thú, chắc hiện tại cũng không gây ra phiền phức cho chúng ta.

Tiếp tục đi... A? Lạc đạo hữu có hứng thú với túi độc của mấy con Bích Trảo Hạc này sao?"

Mở miệng trấn an một phen, Thu Vạn Niên liền gọi mọi người tiếp tục lên đường, rồi thấy Lạc Hồng đang có chút nhập thần mân mê một cục bướu thịt.

Huyền Huyễn
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 12 năm 2025

« Lùi Tiến »