Tinh Không Điện nằm ở giữa Thiên Tinh Thánh Sơn, là nơi tụ tập của các tu sĩ kết đan Tỉnh Cung, cũng coi như là một địa điểm trọng yếu.
Vì vậy, nơi này vừa xảy ra náo loạn, các trưởng lão Tinh Cung đang ở tại thượng tầng Thánh Sơn liền nhao nhao rời khỏi động phủ của mình, muốn đến điều tra tình hình.
Nhưng đúng lúc này, giọng Lăng Khiếu Phong yếu ớt từ đỉnh núi truyền xuống, có chút âm trầm nói:
"Tất cả trưởng lão đến Dời Tinh Cung tập hợp! Không có lệnh của Lăng mỗ, không được ra khỏi cửa cung nửa bước!"
Nghe đến ba chữ "Dời Tinh Cung", các trưởng lão Tinh Cung trên Thánh Sơn đều đồng loạt biến sắc, bởi vì đó là khi Tinh Cung gặp phải tai họa ngập đầu, cung chủ đương thời cho rằng cần phải chuyển di sinh lực Tinh Cung, mới có thể khởi động đại hình truyền tống trận.
Hiển nhiên, dị biến ở lòng núi không phải chuyện nhỏ, mà là một trận nguy nan có khả năng hủy diệt toàn bộ Tỉnh Cung!
Ý thức được mức độ nghiêm trọng của sự việc, các trưởng lão Tinh Cung không nói nhiều, lập tức hóa thành độn quang đủ mọi màu sắc, thẳng hướng một chỗ cấm địa trên Thánh Sơn mà đi.
Cùng lúc đó, Lăng Khiếu Phong và Ôn Thanh sắc mặt ngưng trọng xuất hiện trước mặt Lạc Hồng.
"Lạc đạo hữu, gần đây Tinh Cung ta có đắc tội gì chăng, mà khiến ngươi làm ra hành động gây nguy hại đến Tinh Cung như vậy?!"
Ôn Thanh gắt gao nhìn chằm chằm Càn Khôn Châu trong tay phải Lạc Hồng, kiềm nén lửa giận nói.
“Hai vị đạo hữu không cần phản ứng kịch liệt như vậy. Chăng phải Ôn phu nhân có Linh Minh Quyết, đối với những sự việc liên quan đến bản thân có cảm ứng cực mạnh hay sao? Sao không thử vận dựng pháp quyết này xem Lạc mỗ có ý định hủy Thiên Tỉnh Đảo hay không?”
Khi lực cản dung hợp không ngừng tăng lên, lực trường hỗn loạn lấy Lạc Hồng làm trung tâm cũng càng lúc càng mạnh, nhưng bây giờ nó vẫn chỉ có thể gây ảnh hưởng rõ rệt đến các tu sĩ Nguyên Anh sơ kỳ.
Cho nên, hắn hiện tại vẫn có thể đối thoại ở cự ly gần với Thiên Tinh Song Thánh.
"Mẫu thân, Lạc huynh đã cam đoan với nữ nhi, dù Càn Khôn Chi Bảo này cuối cùng mất khống chế, cũng chỉ tạo thành sự phá hoại có giới hạn. Tin tưởng Lạc huynh là tu sĩ Hóa Thần cao quý, hẳn là sẽ không nói dối ức hiếp đâu ạ!"
Lăng Ngọc Linh đúng lúc đứng ra bảo đảm cho Lạc Hồng, nàng giờ phút này đang phi độn ở bên trái Lạc Hồng, một tay bị đối phương nắm chặt. Nếu không có vậy, với tu vi hiện tại của nàng thì không thể tự do hành động được.
"Được! Bản phu nhân tin ngươi một lần!”
Ánh mắt đảo qua giữa con gái và Lạc Hồng, Ôn Thanh thần sắc cứng lại nói.
Lập tức, hai tay nàng kết pháp quyết, mi tâm hiển hiện một viên pháp ấn màu xanh đậm, một cỗ khí tức huyền ảo liền từ trên người nàng tản ra.
Hai ba hơi sau, Ôn Thanh buông lỏng pháp quyết, thần sắc cổ quái nhìn Lạc Hồng nói:
"Kỳ quái, sau khi mất khống chế, bảo vật này lại vẫn có thể hình thành pháp tướng, đây là đạo lý gì?"
Nguyên lai, Ôn Thanh thông qua Linh Minh Quyết nhìn thấy một vài hình ảnh về tương lai có thể xảy ra, trong đó có cảnh Càn Khôn Châu mất khống chế, nhưng chỉ khôi phục thành pháp tướng Chung Sơn như trước kia.
Mặc dù khoảnh khắc mất khống chế đó tạo ra nhiều phá hoại, nhưng so với tổn thất toàn bộ Thiên Tinh Đảo mà nói, quả thực không đáng nhắc tới.
"Ha ha, đã tồn tại thì luôn có đạo lý của nó, chỉ là hiện tại chúng ta không thể nào hiểu được mà thôi."
Lạc Hồng nghe vậy thì thần sắc cũng không khỏi thả lỏng, dù sao hắn cũng không thể khẳng định Linh Minh Quyết của Ôn Thanh sẽ có tác dụng.
Đối với linh giác, hắn cũng từng có nghiên cứu nhất định, mặc dù thứ này có vẻ mơ hồ, nhưng kỳ thật không phải hoàn toàn không thể giải thích, nó có nhiều điểm tương tự với trực giác mà phàm nhân sở hữu.
Không sai, linh giác và trực giác là hai khái riệm hoàn toàn khác biệt, nhưng rất nhiều tu sĩ cấp thấp lại gộp cả hai làm một, cho rằng linh giác chính là trực giác.
Nhưng trên thực tế, cả hai chỉ tương tự nhau về cơ chế vận hành, còn về căn nguyên thì hoàn toàn khác biệt!
Trực giác thì ai cũng có, nhưng ít người hiểu nó sinh ra như thế nào, mà việc giải thích thì lại không hề đơn giản.
Trực giác chính là ý kiến chủ quan được truyền đạt từ tiềm thức đến ý thức của não người.
Ai cũng biết, bộ não con người không thể xử lý hết tất cả thông tin mà ngũ quan thu thập được. So sánh với máy tính thì giống như bộ nhớ trong có hạn, không thể xử lý quá nhiều dữ liệu cùng một lúc.
Cho nên, một số dữ liệu thứ yếu sẽ được lưu trữ trong ổ cứng, giao cho tiềm thức quản lý.
Và khi tiềm thức phát hiện ra điều gì đó trong những dữ liệu này, nó sẽ truyền tin cho ý thức, thế là trực giác sinh ra.
Lấy một ví dụ cụ thể, chắc hẳn nhiều người từng có trải nghiệm rõ ràng là không ngửi thấy mùi gì, nhưng lại đoán được hôm nay nhà hàng nấu món gì.
Trong điều kiện tiên quyết là đồ ăn của nhà hàng không có quy luật, bạn có thể đưa ra phán đoán trực giác như vậy, kỳ thật là do bạn đã "ngửi" thấy mùi vị đó, chỉ là mùi vị quá nhỏ, bị ý thức bỏ qua, nhưng lại được tiềm thức chú ý tới, sau đó tiềm thức nhắc nhở bạn.
Còn tu tiên giả, điểm khác biệt lớn nhất so với người thường chính là thần thức và pháp lực.
Pháp lực được tạo thành từ một lượng lớn linh tử, và giữa các linh tử chắc chắn có sự ảnh hưởng lẫn nhau.
Cho nên, khi hai tu tiên giả đến gần nhau, trận linh tử vốn có của cả hai sẽ gây nhiễu loạn lẫn nhau.
Dù lúc này họ không phát hiện đối phương qua ngũ quan, nhưng thần thức phát giác được sự nhiễu loạn nhỏ bé này cũng sẽ sinh ra linh giác có người đến gần.
Bởi vì tất cả pháp lực đều nhiễm khí tức thần thức trong quá trình luyện hóa, nên khi một tu tiên giả sinh ra sát ý với một tu tiên giả khác, nó sẽ hình thành một sự nhiễu loạn đặc thù, linh giác tự nhiên cũng sẽ phát ra cảnh báo tương ứng.
Ví dụ như Hàn lão ma lúc trước giết đến trước Phó gia, lão tổ Phó gia đột nhiên cảm thấy tâm huyết dâng trào, cảm thấy đại nạn lâm đầu, đó là do trận linh tử của lão tổ Phó gia bị trận linh tử chứa đầy sát ý của Hàn lão ma gây nhiễu loạn, khiến ông ta có loại linh giác này.
Và khi chênh lệch cấp bậc giữa linh tử của hai tu tiên giả quá lớn, nó sẽ kích hoạt hiệu ứng che đậy, khiến trận linh tử của tu sĩ cấp thấp không nhận ra nhiễu loạn, từ đó làm linh giác mất hiệu lực.
Ngoài ra, theo sự gia tăng tu vi, pháp lực và thần thức của tu tiên giả cũng không ngừng tăng lên, khi đạt đến một trình độ nhất định, nó sẽ hình thành hiện tượng thiên nhân giao cảm.
Đó là khi trận linh tử của bản thân tu tiên giả bắt đầu nhận nhiễu loạn từ linh khí của thiên địa, lúc này linh giác sẽ có được khả năng dự báo nhất định.
Cho nên, việc Ôn Thanh tu luyện Linh Minh Quyết chẳng qua là phóng đại loại cảm ứng này thông qua một thủ đoạn đặc thù, chứ không có gì đặc biệt huyền ảo, khiến người ta không thể hiểu được.
Tuyệt đại đa số tu tiên giả không biết linh giác sinh ra như thế nào, nhưng điều này không ảnh hưởng đến việc họ sử dụng nó.
Có một câu nói rất hay: đối với những sự vật không thể hiểu được, không nên cố gắng lý giải nó, mà hãy cảm nhận nó.
Giống như tu tiên giả tin vào linh giác của mình, Lăng Khiếu Phong và Ôn Thanh đều vô cùng tin tưởng cảm ứng của Linh Minh Quyết, lập tức sắc mặt hai người hòa hoãn xuống.
"Lạc đạo hữu đặc biệt truyền tống đến Thiên Tinh Đảo ta vào lúc này, chắc là có mục đích gì đó. Đã thời gian cấp bách, vậy ta cứ nói thẳng đi."
Biết được Càn Khôn Châu không uy hiếp được Thiên Tinh Đảo, Lăng Khiếu Phong lập tức có hứng thú đàm phán.
Trực giác mách bảo hắn rằng Lạc Hồng đến đây nhất định là có chuyện muốn nhờ, nhờ đó, sự kiện mà họ luôn mưu đồ có thể sẽ có cơ hội lớn.
"Thời gian đúng là không còn nhiều, vậy Lạc mỗ xin nói ngắn gọn. Hiện tại Lạc mỗ đang luyện chế Càn Khôn Chỉ Bảo này, đang ở giai đoạn mấu chốt là âm đương dung hợp, nhưng vì một vài sự cố ngoài ý muốn, khiến cho sự chuẩn bị trước đây của Lạc mỗ không đủ để đối kháng lực cản dung hợp ở cửa ải cuối cùng, nên cần Nguyên Từ Thần Sơn trong tay hai vị đạo hữu tương trợ. Chỉ cần hai vị đạo hữu đồng ý, Lạc mỗ sẽ lập tức truyền niệm bí thuật liên quan cho các vị! Đương nhiên, lần này mời hai vị đạo hữu ra tay, Lạc mỗ nhất định sẽ có biểu thị, không biết hai vị có điều kiện gì?”
Lạc Hồng đã chuẩn bị sẵn sàng để bị "chặt chém", nhưng vì theo đuổi đại đạo, hắn sẵn sàng trả bất cứ giá nào, cho nên không hề che giấu khi nói ra.
Nghe vậy, Lăng Khiếu Phong và Ôn Thanh không khỏi nhìn nhau, lập tức đôi vợ chồng này nhìn thấy suy nghĩ giống nhau trong mắt đối phương.
"Khụ khụ, Lạc đạo hữu và Tinh Cung ta giao hảo, lẽ ra vợ chồng ta nên hết sức giúp đỡ việc này, nhưng đạo hữu cũng biết vợ chồng ta thọ nguyên không còn nhiều, mà thúc đẩy Nguyên Từ Thần Sơn lại là việc cực kỳ hao tổn nguyên khí. Nhỡ mà tổn hại thọ nguyên vốn đã ít ỏi của hai vợ chồng ta thì coi như có nguy cơ hủy diệt. Tuy nhiên, chỉ cần Lạc đạo hữu đáp ứng sau này phụ trợ Tinh Cung ta tiêu diệt Nghịch Tinh Minh, vậy vợ chồng ta cũng không phải là không thể toàn lực xuất thủ một lần."
Lăng Khiếu Phong ho khan một tiếng, nghiêm mặt nói một cách có lý có cứ.
“Việc này xin thứ cho Lạc mỗ không thể đáp ứng, bởi vì một vài lý do khó nói, Lạc mỗ thực sự không thể tham gia vào xung đột giữa quý Cung và Nghịch Tỉnh Minh. Tuy nhiên, nếu quý Cung có ý, Lạc mỗ có thể làm cầu nối, để Hàn sư đệ đáp ứng tương trợ quý Cung."
Nguyên Từ Thần Sơn đối với Hàn lão ma vô cùng quan trọng, Lạc Hồng luôn khống chế ảnh hưởng của mình đối với cục diện Bạo Loạn Tinh Hải, chính là vì nhường cơ hội tương trợ Tinh Cung cho hắn.
Cho nên, Lạc Hồng không thể chấp nhận điều kiện mà Lăng Khiếu Phong đưa ra lúc này.
"Nếu Lạc đạo hữu có khó xử riêng, vậy vợ chồng ta cũng không ép buộc việc này. Chi bằng chúng ta mỗi người lùi một bước, Lạc đạo hữu chỉ cần đáp ứng cưới Ngọc Linh nhà ta, vợ chồng ta sẽ dốc toàn lực giúp ngươi vượt qua cửa ải hôm nay!"
Ôn Thanh nghe vậy không chút do dự, lập tức đưa ra yêu cầu mới.
Hiển nhiên, đây mới là điều kiện thực sự của họ, cái trước chỉ dùng để phong kín đường lui của Lạc Hồng, dù sao khi nhờ người giúp đỡ, đối phương liên tục từ chối điều kiện thì cũng không hay.
Về việc Lạc Hồng không chịu chủ động tham gia vào cuộc chiến, họ đã sớm đoán được thông qua quan sát trong những năm qua. Các tông môn hàng đầu của Đại Tấn quả thực có những quy tắc tương tự, nên họ cũng không thấy kỳ lạ.
Nghe mẫu thân dùng hôn sự của mình làm con bài mặc cả, Lăng Ngọc Linh trong lòng hoảng hốt, vừa có chút kích động, lại có chút hổ thẹn, bàn tay ngọc nắm lấy tay Lạc Hồng cũng không khỏi siết chặt.
"Khá lắm, nếu ta cưới Lăng Ngọc Linh, Nghịch Tinh Minh còn đánh đấm cái gì nữa? Chẳng phải tốt hơn sao!"
Dù Lạc Hồng có chút hảo cảm với Lăng Ngọc Linh, nhưng vẫn chưa đủ để hắn từ bỏ đại đạo, cho nên hắn lập tức quyết định từ chối trong lòng.
"Không được, tiếp tục như vậy tám phần là sẽ không đứt. la phải ác tâm một chút!”
Nghĩ vậy, Lạc Hồng lập tức sắc mặt lạnh lẽo, thả ra linh áp mạnh mẽ của tu sĩ Hóa Thần, lạnh giọng nói:
"Hai vị đạo hữu đây là định uy hiếp Lạc mỗ sao?!"
Cảm nhận được bàn tay ngọc của giai nhân bên cạnh khẽ run, lúc này Lạc Hồng chỉ có thể thầm nói lời xin lỗi trong lòng.
"Lạc đạo hữu hiểu lầm, vợ chồng ta tự nhiên không dám uy hiếp ngươi, chỉ là điều kiện là như vậy. Nếu ngươi có bất mãn, có thể tự đưa ra một điều kiện, biết đâu chúng ta sẽ đồng ý."
Lăng Khiếu Phong gồng mình chống đỡ linh áp Hóa Thần, miễn cưỡng cười nói.
Là chủ nhân Tinh Cung, ông ta không dễ dàng bị dọa sợ như vậy.
"Lạc mỗ và Lăng đạo hữu duyên phận chưa tới, chuyện cưới xin tạm thời không có khả năng. Nếu hai vị bằng lòng ra tay lần này, Lạc mỗ nguyện vì Tinh Cung luyện chế một kiện Thông Thiên Linh Bảo, tin rằng mảnh da Côn Bằng kia, quý Cung vẫn chưa dùng xong."
Lạc Hồng thẳng thắn bày tỏ thái độ, trầm giọng nói.
Nghe vậy, Lăng Khiếu Phong và Ôn Thanh không khỏi trầm mặc, uy danh của Thông Thiên Linh Bảo họ tự nhiên hiểu rõ.
Tinh Cung tuy rằng được truyền thừa từ thời thượng cổ đến nay, nhưng thực sự hưng thịnh là sau đại chiến nhân ma.
Bạo Loạn Tinh Hải là một chiến trường lớn, tổ tiên của nhân tộc ở Bạo Loạn Tinh Hải hiện nay chính là những tu sĩ nhân tộc tham chiến năm đó, nên nội tình không thể so với những tông môn hàng đầu của Đại Tấn, trong cung cũng không có Thông Thiên Linh Bảo.
Cho nên, điều kiện mà Lạc Hồng đưa ra quả thực khiến họ không thể cự tuyệt.
Cân nhắc đến thái độ kiên định của Lạc Hồng, Thiên Tinh Song Thánh chần chờ một hồi rồi vẫn chọn thỏa hiệp.
Dù sao, ép buộc Lạc Hồng đồng ý cuộc hôn nhân này, đến cuối cùng rất có thể sẽ phản tác dụng hoàn toàn.
Sau khi nhanh chóng bàn bạc xong, Lạc Hồng liền dạy cho Thiên Tỉnh Song Thánh bí thuật nghịch chuyển Ngũ Hành thành âm dương, rồi dùng âm dương diễn hóa càn khôn.
Hai vị này cũng là tuyệt thế thiên tài, chỉ cần thêm chút lĩnh ngộ là nắm giữ được bảy tám phần, đạt đến trình độ miễn cưỡng có thể thi triển.
Vì thời gian không còn nhiều, Thiên Tinh Song Thánh cũng không yêu cầu thay đổi địa điểm luyện bảo, mà gọi ra Nguyên Từ Thần Sơn ngay phía trên Tinh Không Điện.
Chỉ thấy, sau khi đôi vợ chồng Nguyên Anh hậu kỳ này thi pháp, những mảng hào quang màu xám lớn từ Nguyên Từ Thần Sơn rủ xuống, lập tức những âm thanh lách tách lớn vang lên, hào quang màu xám rủ xuống dần chia thành hai màu đen trắng.
Thấy vậy, Lạc Hồng lập tức ném Càn Khôn Châu ra ngoài, toàn lực chuyển vận sức mạnh càn khôn.
Mặc dù bí thuật của Thiên Tỉnh Song Thánh không đủ thuần thục, việc lợi dụng Nguyên Từ Thần Sơn diễn hóa sức mạnh càn khôn rất khó khống chế, nhưng thắng ở số lượng nhiều, nên rất nhanh đã áp chế được lực cản dung hợp.
Và khi việc áp chế thành công, những dị tượng xung quanh Tinh Không Điện cũng biến mất theo, các tu sĩ bị cuốn vào trong đó lúc này cũng không khỏi lộ ra cảm giác sống sót sau tai nạn.
Mặc dù Lạc Hồng đã ý thức được việc khống chế, nhưng lực trường hỗn loạn vẫn gây ra một số thương vong.
Đối với điều này, Lạc Hồng chỉ có thể bồi thường sau.
"Rất tốt, có Thiên Tinh Song Thánh tương trợ, việc chuyển vận sức mạnh càn khôn đã đạt đến 2.52 chung. Đây thực sự là giới hạn của ta, tuyệt đối đừng cho ta thêm yêu thiêu thân nào nữa!"
Lạc Hồng vừa gầm thét trong lòng, vừa nhìn chằm chằm vào số liệu lực cản dung hợp.
2.0 chung, 2.1 chung....2.4 chung, 2.5 chung!
"Chết tiệt! Còn chưa dừng?!"
Dường như cảm nhận được tâm ý của Lạc Hồng, lực cản dung hợp của Càn Khôn Châu cuối cùng cũng ngừng tăng trưởng khi đạt tới 2.5 chung.
Nhưng chưa đợi Lạc Hồng thở phào, một lực hút mạnh mẽ bùng phát trong đan điền của hắn, điên cuồng thôn phệ pháp lực của hắn.
Nhưng vào giờ khắc này, Lạc Hồng lại không kinh sợ mà còn lấy làm mừng, bởi vì đây chính là hiện tượng bình thường sau khi luyện bảo thành công.
"Ha ha, chỉ thôn phệ pháp lực của ta mà không cần linh khí của thiên địa sao? Vậy hẳn là cần thiên địa nguyên khí tẩm bổ. Tốt, ta cho ngươi!"
Thần niệm động, Lạc Hồng liền lấy ra một chiếc bình nhỏ từ vạn bảo nang, mở miệng bình ra, chỉ thấy dưới đáy bình nằm một viên tinh thạch cỡ hạt gạo.