Đến nước này, Lạc Hồng không thể tiếp tục khoanh tay ngồi nhìn. Bất kể Cổ Hoặc Kim đang giở trò gì, hắn liền lóe mình, biến mất vào hư không.
Xích Dung đã sớm chuẩn bị sẵn sàng. Ả ta bấm pháp quyết, tức thì, vô số phù văn đỏ rực hiện lên trong phạm vi mười vạn dặm quanh đó.
Đây là thủ đoạn ả đã chuẩn bị từ trước, có tên "Dung Thiên Giới Vực"!
Uy lực của nó từng giúp ả tiêu diệt một Đạo Tổ khác. Lần này thi triển là để ngăn Lạc Hồng tiếp cận.
Xích quang lóe lên, mười vạn dặm hư không bị đốt luyện, biến thành không gian hạ duy.
Bất kỳ sinh linh nào bước vào không gian hạ duy đều sẽ bị phân tán tức thì thành vô số mảnh vụn trên một mặt phăng. Ngay cả thần thức của Đạo Tổ cũng cần thời gian để tập hợp lại, có thể nói là một trận khốn trận.
Cùng lúc đó, Cổ Đạo Thần và hai người kia cũng bắt đầu di chuyển. Bọn chúng chia nhau bay đến biên giới không gian hạ duy. Rõ ràng là chúng muốn dùng lại chiêu cũ, một lần nữa ngăn cản Lạc Hồng!
Quả nhiên, ngay sau đó, thân ảnh Lạc Hồng lóe lên rồi biến mất trong không gian hạ duy.
Nhưng khi Cổ Đạo Thần và đồng bọn chuẩn bị thi pháp, ba Lạc Hồng khác bất ngờ xuất hiện từ phía sau lưng bọn chúng.
Ba Lạc Hồng này khoác kim quang, chân phải quấn quanh ngân quang nồng đậm.
"Đi chết đi”
Ba người đồng thanh quát lớn, đồng thời tung cước đá vào sau gáy Cổ Đạo Thần và đồng bọn.
Cổ Đạo Thần và hai tên kia lập tức dùng sức ngăn cản, nhưng bị Thái Sơ lực lượng của Lạc Hồng hóa giải. Chúng lãnh trọn cú đá vào sau gáy.
Cự lực bộc phát, xương cốt trong người Cổ Đạo Thần và đồng bọn lập tức vỡ vụn, tim nổ tung. Thân hình chúng như sao băng bay vút đi.
Tuy nhiên, kim quang trên người bọn chúng lóe lên, mọi vết thương lập tức hồi phục như ban đầu.
Nhưng chưa kịp ổn định thân hình, dấu chân trên sau gáy liền lóe lên ánh bạc, cưỡng ép dịch chuyển bọn chúng ra ngoài.
Ba người cùng lúc xuất hiện cách đó vạn dặm, rồi như sao băng đâm sầm vào nhau.
"Mặc kệ ngươi là Tiên Tôn gì, dám sỉ nhục chúng ta như vậy, hôm nay bản tôn muốn ngươi chết không toàn thây . . . . . . Hả? Đây là . . . ."
Vị Chí Tôn gầy gò tính tình nóng nảy, cảm thấy bị sỉ nhục, vừa muốn trút giận, liền phát hiện sự khác thường xung quanh.
Bọn chúng không còn ở chiến trường Dao Trì bị đánh nát nữa, mà đã đến một không gian trắng xóa.
Nơi này chỉ có một điểm khác biệt, đó là một quả cầu đen khống lồ treo lơ lửng trên đầu bọn chúng.
"Tuyệt không phải nơi lành, chúng ta hợp lực thoát ra!"
Ánh mắt Cổ Đạo Thần ngưng tụ, kim quang trên người đại thịnh, muốn cùng hai Chí Tôn kia liên thủ thi triển độn thuật.
Nhưng ngay sau đó, một tiếng chuông vang chấn động, suýt chút nữa làm vỡ tan nhục thân bọn chúng. Cả phiến thiên địa rung chuyển dữ dội, trong nháy mắt phá tan kim quang quanh thân Cổ Đạo Thần!
Chưa kịp hoàn hồn, tiếng chuông thứ hai, thứ ba đã vang lên liên tiếp, chấn động đến Vô Cực chi lực trên người bọn chúng cũng xuất hiện vết nứt.
Lập tức, vô số sợi pháp tắc từ những vết nứt này tuôn ra, chui hết vào quả cầu đen khổng lồ kia.
Ở bên ngoài, Lạc Hồng bản tôn đang đứng trên một chiếc chuông lớn màu trắng. Bên trong chuông là Cổ Đạo Thần và đồng bọn bị nhốt.
Còn ba Lạc Hồng khoác kim quang kia, thì đã cầm ngân thương trong tay, đối mặt Xích Dung và hai kẻ kia.
Ba người này tuy là Bản Nguyên Đạo Tổ ngũ hành thời kỳ toàn thịnh, nhưng bất kể bọn chúng thi triển thần thông gì, đều bị Kim Quang Lạc Hồng phá tan bằng một thương, ngược lại còn cổ vũ thêm khí thế cho hắn.
Do đó, chúng hoàn toàn bị đuổi đánh, chỉ có thể gắng gượng kéo dài.
"So về số lượng, Lạc mỗ chưa từng sợ ai."
Ở giữa mi tâm Lạc Hồng mở ra một con mắt dọc kim quang. Nhìn kỹ, có thể thấy một bóng rồng kim sắc đang bốc lên gầm thét bên trong.
Vừa dứt lời, Lạc Hồng giơ chân phải lên rồi hung hăng đạp xuống.
"Keng! ! !"
Một tiếng chuông vang trời long đất lở vang lên. Cổ Đạo Thần và đồng bọn bị nhốt bên trong lập tức phun máu như mưa, nhục thân nát bươm như búp bê bị vứt bỏ!
Tệ hơn nữa, tiếng chuông này đã phá tan hoàn toàn Võ Cực chỉ lực hộ thân của bọn chúng.
Uy năng của viên hắc cầu khổng lồ bộc phát, trong nháy mắt xé nát và thôn phệ bọn chúng, không để lại chút dấu vết nào!
Thì ra, trước đó không lâu, Lạc Hồng đã chia Thái Sơ lực lượng gia trì lên Mê Thiên Chung và Kim Hồn Diễm.
Nhờ uy năng của hai thứ này, dù là Đạo Tổ chí cường có Vô Cực chi lực gia trì, dưới tay hắn cũng chỉ như gà đất chó sành.
Gần như cùng lúc Cổ Đạo Thần và đồng bọn diệt vong, một đạo kim ảnh bắn ra từ không gian hạ duy, bất ngờ chặn trước Xích Dung, tung một thương giết tới.
Xích Dung vốn đang mệt mỏi đối phó với Kim Quang Lạc Hồng truy sát, không kịp né tránh, trực tiếp bị đâm một thương thấu tim, tất cả đều bị thôn phệt
Ngay sau đó, hai Kim Quang Lạc Hồng vừa tiêu diệt Xích Dung liền biến mất vào hư không, chớp nhoáng xuất hiện bên cạnh Hiên Viên Kiệt và Trần Như Yên.
Kết cục của hai người này cũng không có gì bất ngờ, đều nhanh chóng đi theo vết xe đổ của Xích Dung.
Thấy cảnh này, Xích Dung bản tôn đang quan chiến không khỏi hãi hùng khiếp vía.
Lấy lại tinh thần, ả lập tức kiểm tra bản thân.
Rốt cuộc, vết kiếm trên chiếc bình nhỏ ngũ sắc kia, ả đã thấy rất rõ ràng.
"Không có vết thương."
Xích Dung sờ lên ngực, không phát hiện bất kỳ điều gì khác thường. Tâm thần ả vững lại, nhưng lại không khỏi nghi ngờ.
Hành động này của ả đều bị Hàn Lập thu vào mắt. Hắn không nhịn được cảm thấy kỳ lạ, liền hỏi Bình Linh.
"Không có gì kỳ quái cả. Chỉ có duy nhất tính mới có thể siêu việt thời gian, đưa ảnh hưởng từ tương lai đến quá khứ."
“Thì ra là thế. Cổ Hoặc Kim đã mất hết vây cánh, tiền bối, chi bằng chúng ta cùng Lạc sư huynh vây kín quá khứ!”
Thấy Lạc Hồng trong chốc lát đã tiêu diệt toàn bộ lịch sử hình chiếu mà Cổ Hoặc Kim khó khăn lắm mới triệu hồi ra, Hàn Lập không khỏi sĩ khí đại chấn, muốn xuất thủ tương trợ.
"Hàn tiểu tử, ngươi đừng làm loạn. Nhỡ đến lúc không giúp được gì, giống như Thạch Không Ngư bị ném đến quá khứ, thì trò đùa này lớn lắm!"
Bình Linh vội vàng ngăn cản.
"Tiền bối, ý ngươi là Thạch Không Ngư chưa chết?"
Hàn Lập ngẩn người, rồi lập tức nắm được mấu chốt.
"Hắn đương nhiên chết rồi, chỉ là không phải bị Cổ Hoặc Kim diệt sát, mà là vì địch không lại thời gian, bị không gian đại đạo hòa tan."
Thấy Hàn Lập vẫn chưa hiểu, Bình Linh lại giải thích:
"Ngươi tưởng phân lưu lịch sử dễ dàng vậy sao? Lúc trước hắn đưa thần thông của Lạc sư huynh ngươi đến quá khứ, cũng chỉ là tạo ra một nơi tuyệt địa.
Chỉ khi tạo ra nhiễu loạn cực lớn cho lịch sử, mới có thể phân lưu lịch sử, tạo ra đại thiên thế giới!
Cho nên, những người như ngươi, hay Xích Dung bọn họ đều là mục tiêu của Cổ Hoặc Kim. Hắn chỉ là lựa chọn đối phó ma tộc trước thôi!”
Nghe vậy, Hàn Lập lập tức hiểu ra.
Thạch Không Ngư sau khi bị đưa đến quá khứ, chắc chắn đã trở về Ma Vực, rồi mượn ký ức từ tương lai, gây ra rất nhiều đại sự ở Tiên Giới.
Có lẽ, trong đại thiên thế giới của hắn, Tiên Giới đã sớm không còn tiên đạo, mà là ma đạo vi tôn!