“Người này chẳng lẽ là đầy tớ của Lạc sư huynh?”
Cảm nhận được Chân Tiên khí tức tỏa ra từ Lạc Hồng, Luân Hồi Điện Chủ lập tức hiểu ra Lạc Hồng không muốn bại lộ thân phận.
Nhưng hắn lại trực tiếp lộ diện, còn để người bên cạnh thu hút sự chú ý...
"Nói cách khác, việc hắn che giấu không phải nhắm vào ta."
Quả không hổ là người đa mưu túc trí, Luân Hồi Điện Chủ chỉ vừa thoáng suy nghĩ đã đoán ra ý đồ của Lạc Hồng.
Thế là, hắn không chút lộ vẻ, tự nhiên liếc nhìn Thương Ngô chân quân, thản nhiên hỏi:
"Vị này là?"
Hóa ra, chuyện mà Thương Ngô chân quân coi là thâm cừu đại hận, trong mắt Luân Hồi Điện Chủ căn bản không đáng nhắc tới. Hơn nữa, kẻ thù của đạo tổ hắn quá nhiều, Thương Ngô chân quân chưa đủ tầm để được xếp hạng.
"Ngươi... ngươi..."
Nghe vậy, Thương Ngô chân quân tức giận đến run rẩy cả người, quanh thân bỗng bừng lên ánh sáng đỏ rực, toàn lực mượn đại đạo phóng xuất uy áp đạo tổ, dường như muốn động thủ ngay lập tức.
“Thương Ngô lão cấu, đừng xúc động!”
Mộng Bà vừa bảo vệ Dư Mộng Hàn sau lưng, vừa vội vã khuyên nhủ.
Theo bà ta, dù muốn báo thù cũng phải mượn sức Thiên Đình, hành động lúc này chẳng khác nào không nể mặt Thiên Đình, thật không khôn ngoan!
"Thương Ngô đạo hữu, Luân Hồi Điện Chủ là khách quý do Chí Tôn mời đến, ngươi không được gây sự vào lúc này!"
Thanh Thu chân nhân thấy vậy, vội vàng đứng giữa hai người, nhắc nhở Thương Ngô chân quân.
Thương Ngô chân quân lúc này giận đến đỏ mắt, gân xanh nổi đầy trán, nhưng vẫn chưa hoàn toàn mất lý trí.
Hắn biết mình đã xúc động, nhưng giờ lại khó xuống nước.
Đúng lúc này, một giọng nói uy nghiêm từ trên cao vọng xuống, như tiếng chuông vàng khánh lớn vang vọng khắp Dao Trì thắng cảnh, khiến không gian rung động nhẹ.
"Thương Ngô đạo hữu, yến hội vừa bắt đầu, đừng nóng vội."
Mọi người nghe tiếng, thần sắc cùng nhau nghiêm lại, đồng loạt quay đầu nhìn.
Chi thấy ở khu vực bảy bàn trà quanh Tịnh Minh Hồ, ngũ sắc ráng mây đang bay lượn trên bầu trời, kim liên nở rộ dưới mặt đất, từng đợt hương lạ tràn ngập.
Sau một khắc, vài bóng người đột ngột xuất hiện, ở vị trí trung tâm là một nam tử trung niên mặt như ngọc, mắt dài mày nhỏ, dưới môi và cằm có râu dài màu đen.
Hắn mặc một bộ trường bào trắng rộng rãi, thắt lưng buộc một dải gấm vàng kim, bên hông treo một khối ngọc bội cửu long, ngồi trên một chiếc xe lăn chạm trổ như bạch ngọc.
Người này không ai khác, chính là một trong thất quân hiện tại, Thiên Đình Chí Tôn, Thời Gian đạo tổ – Cổ Hoặc Kim!
Bên trái hắn là một lão phụ áo đỏ tay chống gậy đầu hạc, mái tóc đỏ rực, mặt đầy nếp nhăn, trông như tuổi cao sức yếu, nhưng toàn thân lại tỏa ra sát khí sắc bén.
Lão ấu này cũng là một trong thiên đình thất quân, tổ tiên của Hồng Mộng, Hỏa Chi Bản Nguyên đạo tổ - Xích Dung!
Bên phải Cổ Hoặc Kim lại trống một chỗ, đáng lẽ phải là Thủy Chi Bản Nguyên đạo tổ Trần Như Yên, nhưng lúc này lại không thấy bóng dáng thiếu nữ sừng rồng này.
Không còn nghi ngờ gì nữa, nàng đúng như lời đồn, mượn cớ đại chiến với Lạc Hồng để vắng mặt yến tiệc bồ đề.
Bên cạnh Xích Dung là một lão giả dáng người không cao, mặt gầy gò, chính là người quen của Lạc Hồng, Kim Chi Bản Nguyên đạo tổ – Lý Nguyên Cứu!
Hôm nay, ông ta không mặc áo vải thô như trước, mà đổi sang một chiếc đạo bào tím thẫm sang trọng.
Từng sợi tơ trên đó đều lấp lánh hào quang khác lạ, rõ ràng là một kiện Tiên Khí pháp bào phẩm cấp không tầm thường.
Bên cạnh chỗ của Trần Như Yên là một bóng người cao lớn, toàn thân che kín trong trường bào đen kịt, ngay cả một chút khuôn mặt cũng không lộ ra, người ngoài chỉ có thể thấy một đôi mắt tím tĩnh mịch.
Trong đôi mắt ấy dường như ẩn chứa hàng vạn vì sao, tinh quang lấp lánh, vô cùng thần bí!
Người này có nhiều tên gọi, ở Thiên Đình dùng hai chữ "Ẩn Minh", cũng thuộc hàng thiên đình thất quân, khống chế Thiên Ma Đại Đạo.
Lạc Hồng thấy vậy trong lòng kinh ngạc. Hắn biết rõ hơn ai hết, Thiên Ma Đạo Tổ đã bị hắn liên thủ với Luân Hồi Điện Chủ tiêu diệt, giờ lại xuất hiện một người khác!
“Không cần phải nói, đây nhất định là thủ đoạn của Luân Hồi Điện Chủ, thật sự càng ngày càng thú vị."
Bên cạnh Ẩn Minh là một lão giả có khí chất hoàn toàn trái ngược.
Ông ta mặc áo trắng giày trắng, râu tóc bạc phơ, tiên khí thanh khiết, mặt mày hồng hào, chính là người quản lý thực tế của Thiên Đình, một trong thiên đình thất quân – Bạch Vân đạo tổ!
Theo lý thuyết, Bạch Vân đạo tổ tuy quyền cao chức trọng, nhưng thực lực chung quy bị hạn chế bởi địa lợi Thiên Đình, vốn không nằm trong danh sách thất quân.
Nhưng sau khi Trần Đoàn lão tổ hợp đạo, thiên đình thất quân khuyết một người, ông ta liền được đề bạt lên vị trí đó, không ai trong ngoài Thiên Đình phản đối!
Tính ra, thiên đình thất quân lần này đến tổng cộng năm người, trong đó Trần Như Yên bế quan dưỡng thương, còn Hiên Viên Kiệt thì bặt vô âm tín, bên ngoài đồn rằng ông ta đã vẫn lạc.
Dù thiếu hai người, nhưng mọi người không cảm thấy có gì bất ổn. Bởi lẽ, ngoại trừ Cổ Hoặc Kim lần nào cũng hiện diện, các thiên đình thất quân khác phần lớn không tham dự yến tiệc bồ đề, nhất là Thiên Ma Đạo Tổ.
Việc có đến năm vị cùng tham dự như hôm nay đã là rất nhiều.
Thấy cảnh này, tu sĩ ở đây, bất kể đang làm gì, kể cả Thương Ngô chân quân, cũng nghiêm chỉnh thi lễ.
Tu sĩ trực hệ Thiên Đình càng lớn tiếng hô vang:
“Tham kiến chư vị Thiên Quân! Thamn kiến Chí Tôn!”
Cổ Hoặc Kim cười đáp lễ rồi nhìn về phía Thương Ngô chân quân, ôn tồn nói:
"Thương Ngô đạo hữu, hôm nay Luân Hồi Điện Chủ là khách của Cổ mỗ."
Chỉ một câu nói nhẹ nhàng như vậy, Thương Ngô chân quân vốn như muốn liều mạng ngay lập tức thu liễm khí tức, quay người về lại bàn trà của mình.
Đối với điều này, chúng tu không hề tỏ ra một chút giễu cợt nào, ngược lại cảm thấy đó là điều nên có.
Thanh Thu chân nhân thấy vậy thở phào nhẹ nhõm, dẫn Luân Hồi Điện Chủ tiếp tục tiến lên, đến hàng ghế đầu tiên của các đạo tổ.
"Điện chủ, đây là ghế đã được sắp xếp cho ngài, xin mời ngồi."
Luân Hồi Điện Chủ liếc nhìn vị trí đó, đột nhiên cười lớn, bước về phía trước, đi thẳng đến khu vực giữa hàng ghế này và hàng ghế của thiên đình thất quân.
Đúng lúc này, hắn cong năm ngón tay, đột nhiên vồ lấy chiếc bàn trà thuộc về Hiên Viên Kiệt, rồi kéo mạnh về.
"Ầm" một tiếng, chiếc bàn trà cùng bộ bồ đoàn đi kèm bị cưỡng ép kéo đến trước mặt Luân Hồi Điện Chủ.
“Người không còr, giữ vị trí làm gì?”
Luân Hồi Điện Chủ vừa nói vừa ngồi xuống, tiện tay cầm lấy một bình tiên nhưỡng trên bàn, rót cho mình một ly.
Lời vừa nói ra, hội trường lập tức xôn xao.