Thư hồi Thải Quang Tháp, Lạc Hồng lật tay lấy ra một hộp gỗ màu ngà sữa. Thần thức vừa chạm vào, lập tức cảm nhận được hai luồng sức mạnh, một nóng một lạnh, ngăn cản sự xâm nhập dò xét.
Nhưng ngay sau đó, Lạc Hồng đột ngột tăng cường thần thức, khiến hai bên hộp gỗ xuất hiện hai viên phù văn cấm chế, một lam một hồng.
Chỉ một thoáng, hai viên phù văn ầm ầm vỡ vụn thành vô số điểm sáng, giúp thần thức Lạc Hồng dễ dàng thăm dò vào bên trong hộp gỗ.
Nhưng thật bất ngờ, hộp gỗ này lại là một kiện tu di bảo vật, lối vào duy nhất còn bị phong ấn bằng mười ba loại cấm chế thượng cổ!
Chỉ nhìn khí tức, mỗi một đạo cấm chế thượng cổ này đều vô cùng lợi hại. Tu sĩ Hợp Thể bình thường, dù tốn hàng trăm năm nghiên cứu, cũng đừng mong giải khai nổi một đạo.
"Tuyệt đối không sai, hộp gỗ này chắc chắn là đị bảo Ma Giới - Trấn Ma Tỏa!”
Hộp này đặc thù như vậy, Lạc Hồng lập tức nhận ra lai lịch của nó.
"Ơ? Khí tức hộp này lạ thật, có chút giống đồng loại của bổn tiên tử, lại có chút không giống.
Lạc tiểu tử, đây là bảo bối gì vậy?"
Ngân tiên tử bay quanh hộp gỗ một vòng, vẻ mặt nghi ngờ gãi đầu hỏi.
“Nếu Lạc mỗ không nhìn lầm, bảo vật này tên là "Trấn Ma Tỏa', chứa hỗn độn âm dương nhị khí, chưa diễn biến hoàn thành Huyền Thiên chủ bảo.
Mười ba tầng cấm chế thượng cổ bên ngoài, nghe nói do một vị đại tông sư Ma Giới tinh thông trận pháp chi đạo, Hậu Thiên Minh, in vào.
Tuy các cấm chế này uy lực không nhỏ, nhưng so với hỗn độn nhị khí bên trong, thì không đáng nhắc tới.
Nếu bảo vật này là Huyền Thiên Linh Bảo hoàn chỉnh, dù Chân Tiên bị nhốt vào trong cũng bó tay chịu trói nếu không có thủ đoạn tương ứng!
Hiện tại, nó chỉ có thể vây khốn tồn tại cấp Đại Thừa!"
Lạc Hồng lộ vẻ tiếc nuối đáp.
Thái Sơ chi khí chỉ có thể chữa trị Huyền Thiên Linh Bảo, không giúp diễn hóa. Nếu không, dùng bảo vật này đối phó Mã Lương cũng không tệ.
"Hỗn độn nhị khí? Đây là đồ tốt đó!
Dùng để tu luyện, chẳng khác nào tiên đan linh dược, có thể nhanh chóng tăng pháp lực tu vi!"
Ngân tiên tử mắt sáng lên, càng thêm hứng thú.
“Hỗn độn nhị khí đích xác có nhiều điệu dụng. Dù Lạc mỗ hiện tại chưa dùng được, nhưng đợi khi tiến giai Đại Thừa, có thể dùng nó bổ túc nhược điểm pháp lực tu vi trong thời gian ngắn nhất."
Huyết Quang vội vã muốn xâm nhập Linh giới, vì Lục Cực đã biết Trấn Ma Tỏa nằm trong tay hắn.
Để tự vệ, hắn cần gấp hỗn độn nhị khí để nhanh chóng tăng tu vi. Muốn rút hỗn độn nhị khí từ Trấn Ma Tỏa, phải mượn một Linh địa đặc thù ở Linh giới!
"Hồ Hoàng Tuyền địa hỏa đối với ta dễ như trở bàn tay, nhưng muốn yên tâm rút lấy, cần giải quyết hai lão già ở đây trước."
Dứt lời, Lạc Hồng nhắm mắt, ngưng tụ một thần niệm hóa thân giống Ngân tiên tử.
Sau đó, thần niệm hóa thân bọc ngân huy, phá vỡ tầng cấm chế ngoài cùng.
Nhờ thân thể thần niệm đặc thù và không gian pháp tắc bảo vệ, hắn nhanh chóng xuyên qua tầng thứ nhất, rồi tầng thứ hai... tầng thứ ba...
Đến tầng thứ mười, Lạc Hồng cảm nhận được một cỗ nguyên thần khí tức, dừng lại.
Đây là một không gian tối tăm, ngũ sắc lưu quang hỗn loạn chớp động, rõ ràng là một loại cấm chế ảo thuật.
Lạc Hồng không hề bối rối, đảo mắt nhìn xung quanh, chắp tay nói vào khoảng không:
“Tiền bối đừng trốn nữa, mời hiện thân gặp mặt."
"Ồ? Thần thức tiểu bối này xuất chúng thật, xem ra đã phát hiện ra lão phu, nên dừng lại ở tầng cấm chế này!"
Một giọng già nua vang lên, một đoàn lục mang hiện ra, rồi một lão giả mặc trường bào xanh sẫm xuất hiện.
Lão giả này lông mày mọc ngược, mặt gầy, búi tóc tam giác, một trâm gỗ vàng dài vài tấc cài ngang đầu.
Trên áo choàng thêu một ma tượng ba đầu sáu tay dữ tợn, trông rất quái dị!
"Xin hỏi tiền bối tính danh?”
Sợ dọa lão ma, Lạc Hồng không gọi thẳng tên thật.
"Lão phu Xa Kỵ Cung. Ngươi là tu sĩ nhân tộc, sao có được Trấn Ma Tỏa?"
Lục bào lão giả nghi hoặc hỏi.
"Lạc mỗ biết tiền bối muốn dò xét gì, nhưng không cần phiền phức vậy. Bảo vật này do Lạc mỗ đoạt từ tay Huyết Quang."
Lạc Hồng mim cười đáp.
"Hoang đường! Trấn Ma Tỏa lưu truyền trong ma tộc ta bao năm, Thánh tổ có được hắn luôn mang theo bên mình. Ngươi đừng nói với lão phu là ngươi đã diệt sát Huyết Quang!"
Xa Kỵ Cung nổi giận, càng nghi Lạc Hồng là Huyết Quang phái đến để dụ dỗ hắn.
Hắn nổi giận, quanh thân cuộn lên gió lớn, áp sát Lạc Hồng, đưa tay túm lấy cổ hắn.
Mắt hắn hóa huyết hồng, man hoang hung thú huyết tinh chi khí bốc lên, sau lưng hiện ra một đạo huyết sắc ma ảnh!
“Nói! Huyết Quang phái ngươi tới có mục đích gì?!”
Xa Kỵ Cung siết chặt tay, ép hỏi Lạc Hồng.
"Lạc mỗ suýt chút diệt Huyết Quang, chỉ là hắn chạy thoát phần lớn nguyên thần vào phút cuối."
Lạc Hồng dường như không cảm nhận áp lực, thản nhiên nói.
"Hừ! Nguyên thần tu vi tiểu bối ngươi kinh người, nhưng trừ khi Huyết Quang trọng thương, sao có thể không phải đối thủ của ngươi!"
Xa Ky Cung hừ lạnh, giận dữ thu tay về.
"Khéo thay, Lạc mỗ gặp Huyết Quang khi hắn đang trọng thương!
Nhìn dáng vẻ tiền bối, chắc bị vây ở đây lâu rồi, không biết ma kiếp mới đã bắt đầu?"
Lạc Hồng thuận theo hắn.
"Cái gì! Thánh tế đã bắt đầu, lão phu bị giam giữ lâu vậy sao!"
Xa Ky Cung giật mình.
"Nếu không phải ma kiếp, tiền bối cho rằng Lạc mỗ, một tu sĩ nhân tộc, có thể đến Ma Giới dễ vậy sao?
Vả lại, vị kia cũng đến rồi, không cần trốn tránh nữa."
Lạc Hồng quay đầu, nói về phía khoảng không.
"Tiểu bối, ngươi xem ra không hề sợ hãi!"
Ô quang lóe lên, một đại hán khoác hắc giáp, mặt mũi uy nghiêm xuất hiện.
"Lạc mỗ đến đây chỉ là một đạo thần niệm hóa thân, hủy cũng không sao, nhưng tự do của nhị vị tiền bối nằm trong tay Lạc mỗ.
Vậy nên, Lạc mỗ không biết mình phải sợ cái gì."
Lạc Hồng mỉm cười gật đầu với đại hán giáp đen.
"Ngươi đang uy hiếp chúng ta?!"
Xa Ky Cung bất thiện.
"Đúng vậy!"
Lạc Hồng không che giấu. Hai lão già bị phong ấn bao năm, không còn tu vi Đại Thừa năm xưa, thực lực chỉ sánh Thánh Tổ hóa thân, hắn không cần khách khí.
"Ngươi đến đây có mục đích gì?"
Đại hán giáp đen Phong Tà nheo mắt hỏi.
"Lạc mỗ đến để dò xét bảo vật này. Nghe Xa Ky tiền bối, hình như tiền bối biết nhiều về nó, mong tiền bối chỉ giáo.”
Lạc Hồng biết rõ Xa Kỵ Cung, Phong Tà và Huyết Quang tam ma là do một đại ma thượng cổ thi triển phân nguyên trảm thi đại pháp mà thành, nên không muốn giết họ.
Xa Kỵ Cung và Phong Tà liếc nhau, kể cho Lạc Hồng lai lịch Trấn Ma Tỏa và tình huống hỗn độn nhị khí.
"Quả nhiên đang dụ ta động tâm với hỗn độn nhị khí, vậy ta sẽ như các ngươi mong muốn."
Lạc Hồng lại nói:
“Hóa ra hỗn độn nhị khí trong Trấn Ma Tỏa có thể rút ra. Nhị vị tiền bối có biết bí thuật tương ứng?”
"Bí thuật chúng ta biết, nhưng dựa vào cái gì mà dạy cho ngươi?"
Phong Tà lạnh lùng nói.
"Ha ha, tiền bối cần gì phải giả vờ. Nếu Lạc mỗ rút hỗn độn nhị khí, cơ hội thoát khốn của các vị tự nhiên tăng lên.
Đây là cả hai cùng có lợi, nhị vị tiền bối có lý do gì từ chối?"
Lạc Hồng tự tin nói.
"Hừ, tiểu bối ngươi thật đúng là ăn chắc lão phu và Phong huynh.
Ngươi nói không sai, nhưng hỗn độn nhị khí là mấu chốt để ta khôi phục tu vi, không thể cho ngươi hết!"
Xa Kỵ Cung không nhường bước.
"Dễ thôi. Lạc mỗ không thích độc chiếm. Chúng ta thề, chia đều hỗn độn nhị khí!"
Hai ma ngạc nhiên, rồi cho rằng Lạc Hồng chỉ muốn hỗn độn nhị khí phụ trợ tiến giai Đại Thừa, nên hào phóng vậy.
"Lạc tiểu hữu đã thành ý, lão phu tin ngươi một lần."
Xa Kỵ Cung duỗi tay phải.
"Phong mỗ sớm muốn rời khỏi nơi quỷ quái này, đến đây!"
Phong Tà duỗi tay phải.
Lạc Hồng giơ tay phải, nhưng hai ma không phát hiện, đáy mắt hắn lóe kim mang.
"Phanh phanh phanh!" Ba tiếng vang, ba người cùng thu tay.
"Tốt lắm, Lạc tiểu hữu, lão phu sẽ truyền bí thuật rút hỗn độn nhị khí cho ngươi.
Sau khi ngươi rời khỏi, hãy nhanh chóng động thủ. Nếu không, đợi thánh tế vào hậu kỳ, ngươi khó che giấu động tĩnh khi rút lấy!"
Xa Kỵ Cung chỉ tay vào mi tâm, lấy ra một quang đoàn xanh sẫm, ném cho Lạc Hồng.
“Đa tạ nhị vị tiền bối tín nhiệm, vãn bối không phụ nhờ vải”
Lạc Hồng xác nhận sơ qua quang đoàn, vội vàng theo đường cũ trở về.
Ngay khi Lạc Hồng biến mất, nụ cười nhiệt thành trên mặt Xa Kỵ Cung và Phong Tà nhanh chóng trở nên âm trầm.
"May mà kẻ này tham lam, nếu hắn ném Trấn Ma Tỏa, chúng ta khó thấy lại ánh mặt trời!"
"Xa huynh nghĩ nhiều. Mấy ai cưỡng lại được dụ hoặc của hỗn độn nhị khí.
Lần này thuận lợi vậy, nhờ Huyết Quang vô dụng, để tiểu tử này lầm tưởng chúng ta trọng thương nên dễ đối phó!”
Phong Tà cười để lộ răng nanh.
"Đừng khinh thường. Huyết Quang phế vật, nhưng nguyên thần tu vi kẻ này dọa người. Ta và ngươi cần liên thủ mới thắng dễ hắn!"
Xa Kỵ Cung nghiêm mặt nói.
"Ta hiểu! Ta về bản thể báo tin!"
Phong Tà gật đầu, độn xuống tầng cấm chế.
Bản thể hắn và Xa Kỵ Cung bị vây trong hỗn độn nhị khí, ở đây chỉ là thần niệm hóa thân.
"Huyết Quang, trước khi lão phu tìm được ngươi, ngươi phải sống sót!"
Xa Kỵ Cung tự nhủ, rồi dựng độn quang.
Nhưng, họ không phát hiện, lòng bàn tay phải của mình có thêm một phù văn màu vàng.
Nó chớp linh quang, nhạt dần, rồi biến mất.
...
Cùng lúc đó, trong thiên linh điện, một thân hình nhỏ nhắn thoát ra hộp gỗ trắng, chui vào đan điền Lạc Hồng.
"Thế nào? Thế nào? Trong hộp có gì?"
Ngân tiên tử hỏi.
“Không có gì đặc biệt, ngoài hỗn độn nủị khí, chỉ là hai lão ma bị phong ấn.”
Lạc Hồng đáp.
"Lão ma? Ngươi không giết chúng?"
Ngân tiên tử kỳ quái, nàng không cảm nhận được động tĩnh đánh nhau.
"Bản thể họ ở sâu trong Trấn Ma Tỏa, nơi thần niệm hóa thân không thể đến.
Vả lại, hai lão ma tu luyện lâu vậy mới có tu vi Đại Thừa, giết dễ vậy thì tiếc."
Lạc Hồng lắc đầu.
"Tiếc, Lạc tiểu tử, ngươi lại có ý đồ xấu gì?
Đừng thừa nước đục thả câu, nói cho bổn tiên tử!"
Ngân tiên tử sững sờ, rồi nhanh chóng hiểu ra, khó chịu hỏi.
“Ha ha, không có gì không thể nói. Ta sắp đến Ma Giới tiến giai, hai lão già này vừa vặn có thể nhận làm chói”
Đúng vậy, Lạc Hồng không định bội ước. Hỗn độn nhị khí, hắn sẽ chia cho hai ma, để họ khôi phục tu vi Đại Thừa sơ kỳ.
Nhưng, lúc đó hắn sẽ dùng cấm chế trong người họ, để họ biết thần thức hắn khủng bố cỡ nào!
"Đúng vậy, Ma Giới chi hành, cần người hộ pháp!"
Ngân tiên tử gật đầu tán thành, không nghi ngờ Lạc Hồng có thể khiến hai vị ma tộc Thánh Tổ khuất phục.
Sau khi quen thuộc bí thuật Xa Ky Cung đưa, Lạc Hồng thu Trấn Ma Tỏa, lấy ra trữ vật pháp bảo của Huyết Quang, Nguyên Sát và Độc Long.
Chỉ lấy ra ít vật hữu dụng, Lạc Hồng ném hết còn lại cho ma đạo hóa thân.
Về vật liệu nhục thân Độc Long, hắn chưa rảnh luyện chế, nên lấy đi long châu và túi độc, cất phần còn lại vào một trữ vật vòng ngọc, chuẩn bị giao cho luyện khí sư Thiên Linh Thành, để họ luyện chế ma giáp ma binh.
Nguyên thần Độc Long còn thiếu hỏa hầu, Lạc Hồng vung tay, đánh ra một vòng hắc vụ.
Ở trung tâm hóa thành một cánh cửa, hắn bước vào.
Trước mắt hoa lên, Lạc Hồng đến một sơn cốc trong U Minh động thiên.
Lật tay, Tử hồ lô đen chứa Nguyên Anh Nguyên Sát được Lạc Hồng tế ra.
Nó bay giữa không trung, miệng hồ lô đảo xuống, một đoàn ô quang phun ra, rơi vào trung tâm một pháp trận.
Dường như cảm ứng được khí tức ma anh Nguyên Sát, đại trận sáng lên linh quang, rồi một bộ xương rắn khổng lồ trên cự sơn quanh sơn cốc chậm rãi du động.
Nghe động tĩnh, ma anh Nguyên Sát động đậy, rồi lại im lìm.
“Nguyên Sát tiền bối đã tỉnh, cần gì giả ngủ, Lạc mỗ muốn thỉnh giáo chuyện Hắc Ma Phong!"
Lạc Hồng chắp tay bay giữa không trung, nhìn ma anh bất động.