Thiên Uyên Thành, phía trước mặt hướng hai tộc Nhân Yêu, bên ngoài thành là một dải sơn mạch linh khí nồng đậm, trải dài vô tận.
Tuy nói theo quy củ của Thiên Uyên Thành, chỉ cần tu vi Luyện Hư trở lên là có thể xin lập động phủ ở đây, nhưng vì số lượng tu sĩ Luyện Hư ở Thiên Uyên Thành nhiều đến kinh ngạc, nên trên thực tế, những người tu kiến động phủ ở đây đều phải có tu vi ít nhất là Luyện Hư trung kỳ!
Dù vậy, vẫn có ngoại lệ, một số ít tu sĩ Luyện Hư sơ kỳ có thần thông cao cường vẫn có thể tranh được một chỗ.
Giờ phút này, Hứa Tuyết Xuyên đang bái phỏng một người trong số đó.
"Cái gì! Ngươi nói Lạc sư đệ đã trở về?!"
Hướng Chí Lễ vẫn mang đáng vẻ một ông lão nhỏ thó, nhưng so với trước kia, sắc mặt của hắn hồng nhuận hơn nhiều, có thể gọi là hạc phát đồng nhan
Nghe Hứa Tuyết Xuyên nói rõ ý đồ đến, hắn lập tức lộ vẻ kinh ngạc nói.
"Không sai, Lạc huynh mới cứu ta một mạng ở Man Hoang hơn mười ngày trước, nhưng huynh ấy dường như đã đắc tội Hắc Phượng tộc, lập tức bị lâu chủ Hắc Viêm lâu áp giải đi gặp Hắc Phượng Yêu Vương, cát hung khó đoán!"
Hứa Tuyết Xuyên lập tức nghiêm mặt nói.
"Sư đệ ta đây chính là không biết suy nghĩ, chỉ giỏi giúp người. Đa tạ Hứa tiên tử đến đây báo tin, Hướng mỗ sẽ đi gặp sư phụ ngay, nhờ người nghĩ cách!"
Hướng Chỉ Lễ lắc đầu rồi đứng dậy nói.
"Ừm, ta còn muốn đi thông báo cho Bạch đạo hữu, xin cáo từ!"
Hành động quyết đoán của Hướng Chi Lễ khiến Hứa Tuyết Xuyên rất hài lòng, sự việc thuận lợi như vậy, nàng cũng không có lý do gì để nán lại, chắp tay rồi độn người rời khỏi động phủ.
Ngay sau khi Hứa Tuyết Xuyên đi, Hướng Chi Lễ cũng không ở lại trong động phủ, nhưng hắn không độn về phía Thiên Uyên Thành, mà thẳng đến trung tâm dãy núi, những ngọn Linh Phong có linh khí cường thịnh nhất.
Chẳng bao lâu, hắn đến đỉnh một ngọn Linh Phong tuyết trắng mênh mang, dùng pháp lực truyền âm:
“Đệ muội, có tin tức của Lạc sư đệ, xin mở cửa cho gặp mặt”
Vừa dứt lời, một vách đá liền mở ra hai bên, lộ ra một đường hầm làm từ hàn băng.
Hướng Chi Lễ thấy vậy lập tức bay vào, đi qua vài khúc quanh rồi đến một phòng khách.
"Hướng sư huynh, phu quân hiện giờ ở đâu?"
Giữa đại sảnh, một nữ tử tuyệt mỹ tóc dài đến eo đã chờ sẵn, chính là đạo lữ của Lạc Hồng – Ngu Nhược Hi!
Trước khi phi thăng Linh giới, nàng cũng giống Hàn lão ma, giữ lại một đóa nhỏ hồn hỏa của Lạc Hồng, nên dù sau khi phi thăng biết tin Lạc Hồng mất tích, nàng vẫn biết hắn không gặp nguy hiểm đến tính mạng.
Chỉ là Ngu Nhược Hi đã nếm trải đủ nỗi khổ tương tư ở Nhân giới, vốn tưởng rằng đến Linh giới sẽ được trùng phùng cùng Lạc Hồng, nhưng không ngờ lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn này.
Bất đắc dĩ, nàng chỉ có thể dốc lòng khổ tu cho đến hôm nay!
"Lạc sư đệ có lẽ đã rời khỏi Thiên Uyên Thành, huynh ấy gặp một đám tu sĩ Hắc Phượng tộc ở Man Hoang, kết quả là..."
Hướng Chi Lễ biết rõ tình huống khẩn cấp, liền kể lại mọi chuyện đã biết, cuối cùng tổng kết:
"Lâu chủ Hắc Viêm kia không chọn cách âm thầm ra tay, lần này hắn là không muốn trực tiếp hãm hại Lạc sư đệ, chỉ cần chúng ta nhờ sư phụ ra mặt một chút, sẽ không có vấn đề lớn gì."
Những chuyện dơ bẩn giữa hai tộc Nhân Yêu dù sao cũng chỉ diễn ra trong bóng tối.
Ngoài mặt, nếu ai dám phá hoại liên minh giữa hai tộc, lập tức sẽ bị mọi người căm ghét.
Dù là lão quái Hợp Thể cũng không dám mạo hiểm làm trái!
"Ta đi mời sư phụ một chuyến cũng không khó, chỉ là sư phụ là trưởng lão của Thiên Uyên Thành, không tiện rời đi quá lâu."
“Hướng sư huynh xưa nay tin tức linh thông, có biết Hắc Phượng Yêu Vương gần đây ở đâu không?”
Pháp thể của Ngu Nhược Hi đặc thù, tu vi càng cao thâm càng thêm thần dị.
Nhờ dốc lòng khổ tu, sau khi phi thăng chưa đến hai trăm năm, nàng đã tu luyện từ Hóa Thần sơ kỳ lên Hóa Thần hậu kỳ.
Mà dị tượng khi nàng đột phá Hóa Thần hậu kỳ còn trùng hợp bị Toái Tâm phu nhân, một trong mười đại trưởng lão của Thiên Uyên Thành, nhìn thấy.
May mắn hơn nữa là vị Toái Tâm phu nhân tu vi Hợp Thể trung kỳ này tu luyện công pháp thuộc tính Hàn Băng!
Sau khi biết được chỗ đặc thù của Ngu Nhược Hi, bà lập tức ra mặt thu nàng làm truyền nhân y bát, ngày thường gần như là hữu cầu tất ứng.
Nếu không phải như vậy, Hướng Chi Lễ cũng không có khả năng có được thân phận đệ tử ký danh.
Nhờ Toái Tâm phu nhân tương trợ, Ngu Nhược Hi giờ đã là kẻ đến sau vượt lên, chẳng những trở thành tu sĩ Luyện Hư sơ kỳ, tu vi còn ẩn ẩn vượt qua cả hai người Hướng Chi Lễ!
"Trên đường đến, vi huynh đã tìm hiểu qua, hình như là vì chuyện ấu nữ của Nam Ly Giao Vương mất tích, hắn triệu tập Hắc Phượng Yêu Vương và Thiên Hồ Yêu Vương, chuẩn bị tìm kiếm sâu trong Lạc Nhật Chi Mộ."
"Thiên Uyên Thành và Lạc Nhật Chi Mộ có truyền tống trận liên kết, đi lại một chuyến không tốn bao nhiêu thời gian!"
Hướng Chỉ Lễ đã sớm đoán trước Ngư Nhược Hi sẽ hỏi điều này, lập tức nhanh chóng trả
"Nếu là như vậy, sự việc liền đơn giản hơn nhiều!"
Gật đầu, Ngu Nhược Hi trịnh trọng chắp tay với Hướng Chi Lễ:
"Hướng sư huynh, ân tình hôm nay của huynh, hai vợ chồng ta nhất định sẽ không quên, việc này qua đi, tất có hậu báo!"
"Hắc hắc, bằng quan hệ của vi huynh và Lạc sư đệ, không cần phải khách sáo!"
Hướng Chỉ Lễ khẽ cười một tiếng, đáp lễ.
Sau đó, Ngu Nhược Hi lập tức độn về phía Thiên Uyên Thành, còn Hướng Chi Lễ thì về động phủ của mình, lặng chờ tin lành.
......
Cùng lúc đó, Hứa Tuyết Xuyên đã thông qua truyền tống trận, đến một cứ điểm của Thái Nhất Môn bên ngoài Thiên Uyên Thành.
Sau khi thông báo đơn giản, nàng thuận lợi gặp được Bạch Vân Châu, người chấp chưởng nơi này.
Sau một hồi đối thoại gần giống như với Hướng Chi Lễ, Bạch Vân Châu cũng lập tức bày tỏ mủnh sẽ toàn lực tương trợ.
"Bạch đạo hữu cao thượng, vậy ta xin cáo từ!"
Hứa Tuyết Xuyên vốn còn tưởng rằng Bạch Vân Châu sẽ vì Thái Nhất Môn mà cố kỵ, không ngờ đối phương lại sảng khoái như vậy, trên mặt không khỏi vui mừng nói.
Nhưng sau khi Hứa Tuyết Xuyên cáo từ rời đi với vẻ mặt mừng rỡ, Bạch Vân Châu vẫn ngồi xếp bằng trong phòng, không có ý định khởi hành.
Một chuỗi tiếng bước chân cộc cộc từ phía sau truyền đến, Bạch Vân Châu không hề hoảng hốt, ngược lại thản nhiên nói:
"Lũng thiếu chủ, tình huống của Lạc đạo hữu ngươi đã nghe rồi, nên làm thế nào, chắc không cần lão phu lắm lời."
"Hừ, dù là Hắc Phượng Yêu Vương cũng phải nể mặt Lũng gia ta! Ngũ thúc, người có nguyện giúp ta?"
Ánh nắng chiếu lên hai bóng người cao thấp, người cao diện mạo đỏ như máu, râu dài đến ngực, trên người tản ra linh áp khủng bố hơn nhiều so với Bạch Vân Châu, còn người thấp mặc một bộ váy giáp màu huyết sắc, khuôn mặt tròn trịa, tay nâng một ngọn hồn đăng yếu ớt, cười lộ răng nanh.
"Đã là người Vân nhi thích, thì phải đoạt lấy, Ngũ thúc sẽ giúp ngươi đoạt lại!"
Nam tử mặt đỏ nghe vậy thần sắc không chút dao động, miệng nói tự tin và bá khí.
"Tốt, xuất phát đến Lạc Nhật Chi Mộ, bắt người!"
Theo tiếng thét ra lệnh của nữ tử mặc váy giáp, hai người hóa thành một đạo hồng quang huyết sắc trong tiếng long ngâm, bay ra ngoài.
Thấy cảnh này, Bạch Vân Châu khẽ thở ra một hơi, áp lực vị Ngũ thúc kia mang đến cho hắn giống như thượng cổ hung thú, thật không dễ chịu.
"Bất quá, như vậy, Lạc đạo hữu chắc không sao rồi."
Tự nhủ một câu, Bạch Vân Châu chuẩn bị nhắm mắt điều tức, vuốt phẳng tâm cảnh của mình.
Nhưng lúc này, một giọng nữ thanh thúy từ ngoài phòng truyền đến.
"Hì hì, ta nói Lũng gia kia sao vội vã chạy đến Thiên Uyên Thành vậy, thì ra là tên họ Lạc kia đã trở về."
"Thú vị thú vị, chuyện này phải đi xem náo nhiệt mới được!"
"Bạch đạo hữu, tiểu nữ tử Diệp Dĩnh, có thể tiện trò chuyện hai câu không?"
Nghe những lời này, dù là người tu luyện vô tình chi đạo, khóe mắt Bạch Vân Châu cũng không khỏi giật giật hai lần, thầm kêu may mắn cháu gái của mình không bị trúng độc thủ.