Ta Là Đại Pháp Sư

Lượt đọc: 2202 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96. Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125
Tiến »
Chương 25
hồi quy (trở về).

❊ ❊ ❊

Lị Vi Nhã vừa kinh ngạc vừa kì quái hỏi "Đừng,mau,mau đứng dậy,đâu cần như vậy,thực ra các người là ai?"

Tam vị mĩ nữ đứng dâyh,vị mĩ nữ khí chất cao quý cười nói "muốn biết bọn ta là ai,vậy ngươi trực tiếp hỏi chủ nhân bọn ta đi."

Nàng ta đột nhiên chỉ tay về một nam tử toàn thân mang hắc sắc khải giáp,ngay cả khuôn mặt cũng bị che khuất bởi mũ sắt.

Thực ra,Lị Vi Nhã,Áo Lệ Na,Phi Âu Á tâm tư cẩn mật cũng đã lưu ý về người này,cũng bởi tuy hắn đứng cùng chỗ với vài chục chiến sĩ hắc giáp khác,nhưng kiểu cách khải giáp bất đồng,hơn nữa mầu sắc thâm trầm hơn,cũng không có sát khí đằng đằng giống người khác.

Hắn tuyệt đối là người đặc biệt.

Hắc sắc khải giáp chiến sĩ đi tới,phát ra một trân cười, Lị Vi Nhã cảm thấy vô cùng quen thuộc,thân hình run nhẹ,kích động nói "Lai,ngươi,là ngươi?"

Hắc sắc khải giáp chiến ngừng cười,cởi mũ sắt lộ ra khuôn mặt tự nhiên là của bổn nhân đại ma pháp sư vô địch tối tối vĩ đại - - - Ngô Lai.

Vừa nhìn thấy ta,Lị Vi Nhã tức thì nhẩy vào lòng ta,nức nở nói "Lai,mấy hôm nay ngươi đi đâu vậy?làm nhân gia muốn chết,ngươi tồi lắm,bỏ rơi người ta như vậy."

Mặc dù đã một lòng với ta,nhưng nàng ta chưa từng thổ lộ trung tình với ta,đừng nói đến tư vị nhu tình triền miên như vậy,ta vội ôm giai nhân đang khóc vào lòng,hôn lên trán nàng nói "Xin lỗi,tiểu nhã,để nàng lo lắng vậy,sau này ta sẽ không như vậy nữa."

Áo Lệ Na công chúa cao ngạo mĩ lệ đi tới nói "tên Ngô Lai ngươi được lắm,không chỉ phá hủy nửa ái nhĩ tiên khắc thành,phá hoại tiếp một phần ba vương cung,còn khiến Lị Vi Nhã muội muội thành như thế này,nếu không phải n ể mặt Lị Vi Nhã,ta quyết không tha cho ngươi."

Băng sơn mĩ nữ Hạ Nông trước giờ vẫn im lặng đột nhiên chuyển người tới trước mặt Áo Lệ Na,lạnh lẽo nói "Nếu ngươi dám xuất ngôn vũ nhục chủ nhân,bất luận thân phận ngươi là gì,Hạ Nông ta nhất định ném ngươi vào luyện ngục ma giới."

Thanh âm băng lãnh cùng sát khí kinh người khiến Áo Lệ Na run sợ,nàng ta cảm thấy vị băng sơn mĩ nhân tên gọi Hạ Nông này không nói đùa,sát khí dầy đặc bao phủ quanh người nàng khiến một người luôn luôn được yêu thương chăm sóc từ bé,cảnh tượng chưa từng trải này khiến nàng ta vừa kinh vừa sợ.

Âm thanh uể oải của ta truyền tới "Tiểu nông,dừng lại,không cần như vậy."

Hạ Nông tức thì đáp lời "Rõ",thân hình trở về đứng cạnh ta,sau khi trở thành nữ nhân của ta,nàng luôn rất biết nghe lời,lại nói đến thân phận như công chúa còn theo ta,hà huống là nàng ta?

Quả đúng là bên ngoài lạnh lẽo,nội tâm lại thâm tình như lửa

Áo Lệ Na công chúa nhìn mĩ nữ khí thế trác tuyệt đối với ta trung thành cùng tình ý sâu đậm,trái tim không khỏi chấn kinh,vừa rồi chỉ bị sát khí Hạ Nông bao phủ đã khiến toàn thân đổ mồ hôi lạnh,nữ tử mĩ mạo mang trong mình lực lượng tuyệt luân ấy sao lại trở thành thị nữ của Ngô Lai?

Lị Vi Nhã sau khi được an ủi ngẩng đầu khỏi ngực ta,đôi mắt nghi hoặc nhìn Á Dạ chư nhân.

Ta cười hối lỗi nói "Tiểu Dạ,các nàng tự giới thiệu đi."

Tam nữ đồng thanh nói "Ma giới đệ nhất công chủ Á Dạ * hà * lộ tây pháp",'Thần Quang Thiên Sử' Vũ Y",, 'Hắc Ám Long Kỵ Binh' không chiến tướng Hạ Nông xin chào ba vị."

Ma giới? Thiên sử? Long kỵ binh?

Tam nữ tuy không hoàn toàn minh bạch,nhưng cũng vội vàng hoàn lễ,Lị Vi Nhã nhìn tam vị mĩ nữ ánh mắt thâm tình nhìn ta,trong lòng không khỏi chua chát.

An bài chỗ ở cho đám long kỵ binh,ta cùng lục vị mĩ nữ bái kiến Ác Đặc quốc vương,nghe về hành trình vài chục ngày dưới ma giới được kể lại tỉ mỉ,Ác Đặc quốc vương,Mạt Khắc cùng Lị Vi Nhã tam nữ không khỏi nghe đến xuất thần.

Cuối cùng,bọn họ cũng hiểu rõ thân phận của Á Dạ tam nữ,thầm sửng sốt,Lị Vi Nhã mục quang u oán nhìn ta,bộ dạng đố kị lộ rõ.

Mạt Khắc nhỏ giọng vào tai ta nói "Tiểu sư đệ,ngươi quả nhiên có môt hai chiêu,ngay cả công chúa ma giới cùng thiên giới 'Sí Thiên Sử' cũng nắm trong tay,thực khiến người khác đố kị đến chết mất.Úc,có tuyệt chiêu gì chăng?Dậy sư huynh chút nào."

Hừ.tên gia hỏa si tâm vọng tưởng này,bổn nhân bằng chính chân bổn sự có được Á Dạ bọn họ,đâu cần thứ chiêu thức vớ vẩn gì chứ.

Áo Lệ Na công chúa tò mò hỏi "Ngô Lai tiên sinh,người có thể cho bọn ta xem địa ngục hắc long được không?hắn đã là triệu hoán thú của người,cũng có thể cho ta xem chút được chứ?"

Ta cười nhẹ nói "Không có vấn đề,công chúa muốn xem đương nhiên là được."

Hắc quang lóe lên,một tiểu hắc xà gầy gò xuất hiện trên bàn,tò mò nhìn xung quanh.

Đám người Áo Lệ Na thần tình ngây ngốc nói "Đấy,đấy mà là địa ngục hắc long vô cùng đáng sợ sao?"

Ta cười nói "úc,Lại Lại Trùng,để mọi người nhìn tư thái thực sự của ngươi nào."

Tiểu hắc xà gật đầu,thân hình bay lên trời,ô quang lóe lên,một cự đại hắc long dài vài chục mét xuất hiện trên không trung,đám động vật trong Ái nhĩ tiên khắc thành tức thì run sợ lùi vào bóng tối,bất luận là tiểu động vật hay ma thú hung mãnh.

Chính là thần uy vua của muôn thú.

Ta nhìn Ác Đặc quốc vương bị phong thái hào hùng Lại Lại Trùng hấp dẫn,trong lòng tự nhiên sảng khoái cùng cực,đắc ý cười to vài tiếng thu hồi Lại Lại Trùng.

Ác Đặc quốc vương cười híp mắt nói "Ngô Lai à,Lâm Tạp đại hiền giả quả nhiên không thu nhầm đồ đệ,thành tựu hiện nay của ngươi đã ngang với thần,chỉ là,như chúng ta đã nói lúc trước,ngươi trước khi tới ma giới đã phá hủy hơn một phần ba vương cung,chi phí tu sửa này ******* "

Oh no,ta thực sự quên mất chuyện này,Ác Đặc quốc vương này quả nhiên giảo trá không thua kém con cáo già Lộ Tây Pháp,quyết không cho ta dễ dàng thoát thân,biết vậy trước kia tại bảo khố của Lộ Tây Pháp mang vài kiện bảo bối về bồi thường,bây giờ có hối cũng đã muộn.

Lúc này hồ li Ác Đặc quốc vương cười nói "Ngươi đã đáp ứng đại biểu cho vương quốc ta tham gia 'Chư Tộc Vũ Đấu Ma Pháp Đại Hội',nếu đoạt chức quán quân sẽ đem tặng phẩm 'Thủy Tinh Chi Tâm' để bồi thường cho món nợ phá hoại Ái nhĩ tiên khắc thành,còn món nợ kia nên tính sao đây?"

Cái này,ta đang không biết nên làm thế nào,Á Dạ xòe tay ra nói "Bệ hạ,người xem cái này có đủ bồi thường món nợ của chủ nhân không?"

Chúng nhân nhìn thấy trong bàn tay trắng hồng là một tiểu tinh thể hình giọt nước,Phi Âu Á kinh ngạc nói "A,đấy không phải là 'tinh linh đích nhãn lệ' sao?là vật chí bảo của tinh linh tộc,sao lại nằm trong tay Á Dạ công chúa.

Lị Vi Nhã vừa kinh ngạc vừa kì quái hỏi "Đừng,mau,mau đứng dậy,đâu cần như vậy,thực ra các người là ai?"

Tam vị mĩ nữ đứng dâyh,vị mĩ nữ khí chất cao quý cười nói "muốn biết bọn ta là ai,vậy ngươi trực tiếp hỏi chủ nhân bọn ta đi."

Nàng ta đột nhiên chỉ tay về một nam tử toàn thân mang hắc sắc khải giáp,ngay cả khuôn mặt cũng bị che khuất bởi mũ sắt.

Thực ra,Lị Vi Nhã,Áo Lệ Na,Phi Âu Á tâm tư cẩn mật cũng đã lưu ý về người này,cũng bởi tuy hắn đứng cùng chỗ với vài chục chiến sĩ hắc giáp khác,nhưng kiểu cách khải giáp bất đồng,hơn nữa mầu sắc thâm trầm hơn,cũng không có sát khí đằng đằng giống người khác.

Hắn tuyệt đối là người đặc biệt.

Hắc sắc khải giáp chiến sĩ đi tới,phát ra một trân cười, Lị Vi Nhã cảm thấy vô cùng quen thuộc,thân hình run nhẹ,kích động nói "Lai,ngươi,là ngươi?"

Hắc sắc khải giáp chiến ngừng cười,cởi mũ sắt lộ ra khuôn mặt tự nhiên là của bổn nhân đại ma pháp sư vô địch tối tối vĩ đại - - - Ngô Lai.

Vừa nhìn thấy ta,Lị Vi Nhã tức thì nhẩy vào lòng ta,nức nở nói "Lai,mấy hôm nay ngươi đi đâu vậy?làm nhân gia muốn chết,ngươi tồi lắm,bỏ rơi người ta như vậy."

Mặc dù đã một lòng với ta,nhưng nàng ta chưa từng thổ lộ trung tình với ta,đừng nói đến tư vị nhu tình triền miên như vậy,ta vội ôm giai nhân đang khóc vào lòng,hôn lên trán nàng nói "Xin lỗi,tiểu nhã,để nàng lo lắng vậy,sau này ta sẽ không như vậy nữa."

Áo Lệ Na công chúa cao ngạo mĩ lệ đi tới nói "tên Ngô Lai ngươi được lắm,không chỉ phá hủy nửa ái nhĩ tiên khắc thành,phá hoại tiếp một phần ba vương cung,còn khiến Lị Vi Nhã muội muội thành như thế này,nếu không phải n ể mặt Lị Vi Nhã,ta quyết không tha cho ngươi."

Băng sơn mĩ nữ Hạ Nông trước giờ vẫn im lặng đột nhiên chuyển người tới trước mặt Áo Lệ Na,lạnh lẽo nói "Nếu ngươi dám xuất ngôn vũ nhục chủ nhân,bất luận thân phận ngươi là gì,Hạ Nông ta nhất định ném ngươi vào luyện ngục ma giới."

Thanh âm băng lãnh cùng sát khí kinh người khiến Áo Lệ Na run sợ,nàng ta cảm thấy vị băng sơn mĩ nhân tên gọi Hạ Nông này không nói đùa,sát khí dầy đặc bao phủ quanh người nàng khiến một người luôn luôn được yêu thương chăm sóc từ bé,cảnh tượng chưa từng trải này khiến nàng ta vừa kinh vừa sợ.

Âm thanh uể oải của ta truyền tới "Tiểu nông,dừng lại,không cần như vậy."

Hạ Nông tức thì đáp lời "Rõ",thân hình trở về đứng cạnh ta,sau khi trở thành nữ nhân của ta,nàng luôn rất biết nghe lời,lại nói đến thân phận như công chúa còn theo ta,hà huống là nàng ta?

Quả đúng là bên ngoài lạnh lẽo,nội tâm lại thâm tình như lửa

Áo Lệ Na công chúa nhìn mĩ nữ khí thế trác tuyệt đối với ta trung thành cùng tình ý sâu đậm,trái tim không khỏi chấn kinh,vừa rồi chỉ bị sát khí Hạ Nông bao phủ đã khiến toàn thân đổ mồ hôi lạnh,nữ tử mĩ mạo mang trong mình lực lượng tuyệt luân ấy sao lại trở thành thị nữ của Ngô Lai?

Lị Vi Nhã sau khi được an ủi ngẩng đầu khỏi ngực ta,đôi mắt nghi hoặc nhìn Á Dạ chư nhân.

Ta cười hối lỗi nói "Tiểu Dạ,các nàng tự giới thiệu đi."

Tam nữ đồng thanh nói "Ma giới đệ nhất công chủ Á Dạ * hà * lộ tây pháp",'Thần Quang Thiên Sử' Vũ Y",, 'Hắc Ám Long Kỵ Binh' không chiến tướng Hạ Nông xin chào ba vị."

Ma giới? Thiên sử? Long kỵ binh?

Tam nữ tuy không hoàn toàn minh bạch,nhưng cũng vội vàng hoàn lễ,Lị Vi Nhã nhìn tam vị mĩ nữ ánh mắt thâm tình nhìn ta,trong lòng không khỏi chua chát.

An bài chỗ ở cho đám long kỵ binh,ta cùng lục vị mĩ nữ bái kiến Ác Đặc quốc vương,nghe về hành trình vài chục ngày dưới ma giới được kể lại tỉ mỉ,Ác Đặc quốc vương,Mạt Khắc cùng Lị Vi Nhã tam nữ không khỏi nghe đến xuất thần.

Cuối cùng,bọn họ cũng hiểu rõ thân phận của Á Dạ tam nữ,thầm sửng sốt,Lị Vi Nhã mục quang u oán nhìn ta,bộ dạng đố kị lộ rõ.

Mạt Khắc nhỏ giọng vào tai ta nói "Tiểu sư đệ,ngươi quả nhiên có môt hai chiêu,ngay cả công chúa ma giới cùng thiên giới 'Sí Thiên Sử' cũng nắm trong tay,thực khiến người khác đố kị đến chết mất.Úc,có tuyệt chiêu gì chăng?Dậy sư huynh chút nào."

Hừ.tên gia hỏa si tâm vọng tưởng này,bổn nhân bằng chính chân bổn sự có được Á Dạ bọn họ,đâu cần thứ chiêu thức vớ vẩn gì chứ.

Áo Lệ Na công chúa tò mò hỏi "Ngô Lai tiên sinh,người có thể cho bọn ta xem địa ngục hắc long được không?hắn đã là triệu hoán thú của người,cũng có thể cho ta xem chút được chứ?"

Ta cười nhẹ nói "Không có vấn đề,công chúa muốn xem đương nhiên là được."

Hắc quang lóe lên,một tiểu hắc xà gầy gò xuất hiện trên bàn,tò mò nhìn xung quanh.

Đám người Áo Lệ Na thần tình ngây ngốc nói "Đấy,đấy mà là địa ngục hắc long vô cùng đáng sợ sao?"

Ta cười nói "úc,Lại Lại Trùng,để mọi người nhìn tư thái thực sự của ngươi nào."

Tiểu hắc xà gật đầu,thân hình bay lên trời,ô quang lóe lên,một cự đại hắc long dài vài chục mét xuất hiện trên không trung,đám động vật trong Ái nhĩ tiên khắc thành tức thì run sợ lùi vào bóng tối,bất luận là tiểu động vật hay ma thú hung mãnh.

Chính là thần uy vua của muôn thú.

Ta nhìn Ác Đặc quốc vương bị phong thái hào hùng Lại Lại Trùng hấp dẫn,trong lòng tự nhiên sảng khoái cùng cực,đắc ý cười to vài tiếng thu hồi Lại Lại Trùng.

Ác Đặc quốc vương cười híp mắt nói "Ngô Lai à,Lâm Tạp đại hiền giả quả nhiên không thu nhầm đồ đệ,thành tựu hiện nay của ngươi đã ngang với thần,chỉ là,như chúng ta đã nói lúc trước,ngươi trước khi tới ma giới đã phá hủy hơn một phần ba vương cung,chi phí tu sửa này ******* "

Oh no,ta thực sự quên mất chuyện này,Ác Đặc quốc vương này quả nhiên giảo trá không thua kém con cáo già Lộ Tây Pháp,quyết không cho ta dễ dàng thoát thân,biết vậy trước kia tại bảo khố của Lộ Tây Pháp mang vài kiện bảo bối về bồi thường,bây giờ có hối cũng đã muộn.

Lúc này hồ li Ác Đặc quốc vương cười nói "Ngươi đã đáp ứng đại biểu cho vương quốc ta tham gia 'Chư Tộc Vũ Đấu Ma Pháp Đại Hội',nếu đoạt chức quán quân sẽ đem tặng phẩm 'Thủy Tinh Chi Tâm' để bồi thường cho món nợ phá hoại Ái nhĩ tiên khắc thành,còn món nợ kia nên tính sao đây?"

Cái này,ta đang không biết nên làm thế nào,Á Dạ xòe tay ra nói "Bệ hạ,người xem cái này có đủ bồi thường món nợ của chủ nhân không?"

Chúng nhân nhìn thấy trong bàn tay trắng hồng là một tiểu tinh thể hình giọt nước,Phi Âu Á kinh ngạc nói "A,đấy không phải là 'tinh linh đích nhãn lệ' sao?là vật chí bảo của tinh linh tộc,sao lại nằm trong tay Á Dạ công chúa.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 6 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96. Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125
Tiến »