Ta Là Đại Pháp Sư

Lượt đọc: 2323 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96. Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125
Tiến »
Chương 13
lộ tây pháp.

❊ ❊ ❊

Ta nói những chuyện đã trải qua của mình cho Á Dạ,vị tuyệt sắc công chúa này hai mắt phát sáng không nói gì,lẳng lặng lắng nghe.

Cuối cùng,ta nói "Á Dạ,nàng có thể đưa ta tới "Chuyển di chi môn" không?"

Á Dạ vuốt nhẹ mái tóc dài lam sắc,nói "Đấy là chuyện cực kì đơn giản.Chủ nhân,những chuyện người đã trải qua thật là thần kì a,"Linh huyễn dị quả" tại thế giới này cực kì hiếm có,không ngờ thế giới của ngài lại đâu cũng có thể tùy tiện tìm thấy,không lạ sao ngài có thể liên tục sử dụng cấm chú hệ thủy."

Ánh mắt nàng trầm xuống nói "Còn việc trở về thế giới cũ của ngài,e rằng người phải thất vọng thôi,mặc dù "Chuyển di chi môn" có thể đưa người vào bất kì không gian nào,nhưng cũng chỉ đến được những thế giới chúng ta đã hiểu rõ,đối với thế giới của ngài bọn ta không hề biết chút gì,càng không biết phải bắt đầu từ đâu

Ta cảm thấy rất thất vọng,thở dài nói "Vậy trở về thánh ma đại lục cũng tốt,ta đã đáp ứng với Ái Đặc quốc vương tham gia "Chư tộc vũ đấu ma pháp đại hội",nam tử hán đại trượng phu nhất ngôn cửu đỉnh,ta không thể thất hẹn.À này,Á Dạ,ta nếu phải li khai khỏi ma giới,nàng có thể đi cùng ta không?"

Á Dạ cười nói "Ta đã trải qua "Tích huyết chi thệ" sống chết gì cũng không thể rời xa ngài,trừ khi ngài không còn muốn ta,còn không ta sẽ đi cùng ngài."

Ngón tay nàng chỉ vào phù hào trên đầu rồi nói "Đây là để chứng minh sự trung thành của ta.Chủ nhân,ngươi không phải muốn ruồng bỏ Á Dạ chứ?"

Nói đến đây,trong đôi mắt nàng nước mắt trào ra,bộ dạng đáng thương đến nao lòng.

Ta vội ôm nàng vào trong lòng,cười nói "Ruồng bỏ đại mĩ nữ như nàng sao?ta đâu ngốc đến vậy,sao có thể từ bỏ nàng? ta muốn cùng nàng sống trong suốt kiếp này còn không được."

Á Dạ hai tay ôm chặt eo ta,nói "Trải qua "Tích huyết chi thệ",Á Dạ đời này sống vì chàng,là binh khí của chàng,là..là nữ nhân của chàng."

Mắt nàng nhắm lại,bộ dạng chờ đợi khả ái đến cùng cực.

Ta nhẫn nhịn nuốt nước bọt,trong lòng thầm tự bội phục định lực bản thân mình,cái gì mà "Ngồi yên không loạn" của Liễu Hạ Huệ xem ra chỉ là loại xoàng,ít nhất ta dám khẳng định nữ nhân "Ngồi yên" kia không thể bằng được Á Dạ của ta.

Ta lúc này cảm giác rất bay bổng.

Dưới sự chỉ dẫn của Á Dạ,chúng ta nhanh chóng ra khỏi sâm lâm,tiến nhập ma giới vương đô "Tất hắc chi thành",binh sĩ trên đường nhìn thấy Á Dạ liền vội vàng hành lễ,không dám có chút ngăn trở.

"Tất hắc chi thành" so với "Ái Nhĩ Tiên Khắc" là"viên minh châu của Thánh ma đại lục" cũng to lớn không khác nhau mấy,kiến trúc cổ kính trang trọng,quả là vô cùng ấn tượng.

Người trong ma giới không giống như hình dạng kì quái như ta tưởng tượng,đại bộ phận không khác gì nhân loại,dù cũng có một vài quái vật khí thế ngút trời,chỉ là sợ thì ít mà thấy buồn nôn thì nhiều.

Đi vào vương cung,ta không khỏi nhớ đến "Đại thứ nguyên trảm"( ta tự tay đặt ra tên gọi này)đã phá hủy vương cung Ba Bố Ni Tạp,Ác Đặc quốc vương chắc chắn nộ hỏa trùng trùng.Lị Vi Nhã lại sẽ vô cùng lo lắng cho ta,tiểu nha đầu sinh ra tính tình đã lạnh nhạt,nhưng một khi đã yêu ai sẽ không bao giờ thay lòng,có được nàng chính là hạnh phúc lớn nhất của đời ta.

Ta chính đang nghĩ linh tinh một hồi,đột nhiên nhận thấy một cổ áp lực to lớn trước mặt,chính là một loại cảm giác tâm linh,ta giật mình vội vàng ngẩng đầu lên nhìn,chỉ thấy một hắc y nam tử anh tuấn tiêu sái đứng trên thềm đá trước mặt ta,mái tóc dài đen nhánh bay lượn trong gió,phát tán ra khí thế vương giả.

Cũng may ta đã học tâm linh ma pháp của Vưu Lợi Tư,ý chí kiên cường hơn gấp bội lúc trước,bằng không chỉ dựa vào khí thế thôi cũng đủ khiến ta sợ đến vỡ tim.

Á Dạ vội nhỏ giọng nói "Nữ nhân Á Dạ xin ra mắt phụ vương."

Trời ạ,hắn không ngờ lại là Lộ Tây Pháp vua của ma giới,khi xưa là thiên sứ tối cường trên thiên giới,hiện giờ là vương giả địa ngục,không lạ tại sao lại có khí thế mạnh mẽ đáng sợ đến vậy.

Lộ Tây Pháp ánh mắt sắc nhọn nhìn lên trán ái nữ,sắc mặt trầm xuống nói ""Tích huyết chi thệ",Á Dạ,con……"

Á Dạ thân mật sà vào lòng ta,xấu hổ ôn nhu nói "Phụ vương,nữ nhân đã có chủ nhân rồi,chính là chàng,nhân loại ma pháp sư- - -Ngô Lai."

Trong chớp mắt,Lộ Tây Pháp hướng ánh mắt tựa như vật thể nhìn thẳng vào ta,ta liền cảm giác một tinh thần lực lượng to lớn vô bì như núi cao áp thẳng xuống ta,vội vàng vận tâm linh ma pháp đến cực hạn, thông qua ánh mắt trực tiếp nghênh đón.

Đến lúc này ta đã toàn lực xuất thủ,không dám bảo lưu dù chỉ chút xíu.Thật như chuyện cười,đối thủ lại là đọa lạc thiên sử tối cường,là ma giới chi vương a

Hai người bọn qua dùng tinh thần lực lượng thông qua ánh mắt công kích lẫn nhau,ta đột nhiên cảm giác ngực như bị ai đánh một quyền,toàn thân run rẩy không ngừng.

Tuy nhiên Lộ Tây Pháp nhìn cũng không tốt hơn ta là bao nhiêu,thân thể cao lớn lùi lại phía sau,ánh mắt tức thì lộ nét kì quái,lại không hề ẩn chứa lực lượng tinh thần,đối với việc ta có tinh thần lực cường đại tương đương với hắn khiến hắn vô cùng kinh dị,trong suốt hơn vạn năm qua cũng chỉ có vua của các thần mới khiến hắn có loại cảm giác đó.

Lộ Tây Pháp nói "Hảo tiểu tử,quả nhiên cũng có một hai chiêu,nhưng nếu muốn có Á Dạ thì còn hơi quá sớm,mặc dù Á Dạ đã tiến hành "Tích huyết chi thệ"với ngươi cùng sinh cùng tử,nhưng ta có thể cầm tù vĩnh viễn ngươi,tiểu tử,nếu ngươi thực sự muốn có Á Dạ,trước tiên phải đi qua cửa này của ta."

Phiền phức này lớn đây,cùng ma vương giao thủ?ta không phải chán sống,nhưng nếu theo lời hắn bị cầm tù suốt đời,lại còn mất Á Dạ,điều đó quả thực sống còn không bằng chết.

Á Dạ đối với ta lại vô cùng tin tưởng,cười dịu dàng nói "Phụ vương à,Á Dạ thấy chủ nhân vô cùng lợi hại đấy nha,biết đâu người lại lật thuyền trong rạch đó."

Lộ Tây Pháp tuy là thiên sứ tối vĩ đại,là đế vương xưng bá ma giới,giờ lại bị ái nữ nói vậy,tức thì như một nam nhân thông thường liền tức giận,cười nói "Nếu đã như vậy,bổn vương cũng không thể quá cẩu thả,tiểu tử,ngươi cũng cẩn thận đấy."

Chưa nói xong,vị vua của ma giới toàn thân xuất hiện từng phiến ô mang,đứng yên phát ra một đợt sóng xung kích khổng lồ bức thẳng đến người ta.

Đây không phải là chủng loại ma pháp công kích gì,đều là chấn động sinh ra bởi ma lực.

Lợi hại.

Ta vội xuất ra "Thủ hộ quang thuẫn" chống lại,"Ầm" âm thanh quang thuẫn bị phá tan,ta tức thì bị chấn lùi lại vài bước,Á Dạ vốn vô cùng tin tưởng vào ta thấy vậy không khỏi kinh hoảng hét lên "Chủ nhân……"

Ta vốn đã bị dọa bởi thân phận của Lộ Tây Pháp,không khỏi sợ đến chết khiếp.Thêm nữa ta không hề trải qua đợt huấn luyện ma pháp chính thống,vì thế cũng chỉ sử dụng được đến bẩy phần mười lực lượng,nhưng tiếng hét của Á Dạ khiến ta tỉnh giấc,đường đường một đại nam nhân đâu thể mất mặt trước mặt nữ nhân chứ.

Tinh thần phấn chấn,hai tay ta nắm lại,quát nhỏ "Bạo long quyển" tức thì một tiểu long quyển phong xoay chuyển nhanh như điện từ trong tay ta phát ra,phá không rít lên cuốn tới Lộ Tây Pháp.

Lộ Tây Pháp khinh thường hừ lạnh một cái,tùy tiện vung tay,long quyển phong tức thì vô hình biến mất,bụi đất trước mặt theo gió cuốn lên.

Ta nói những chuyện đã trải qua của mình cho Á Dạ,vị tuyệt sắc công chúa này hai mắt phát sáng không nói gì,lẳng lặng lắng nghe.

Cuối cùng,ta nói "Á Dạ,nàng có thể đưa ta tới "Chuyển di chi môn" không?"

Á Dạ vuốt nhẹ mái tóc dài lam sắc,nói "Đấy là chuyện cực kì đơn giản.Chủ nhân,những chuyện người đã trải qua thật là thần kì a,"Linh huyễn dị quả" tại thế giới này cực kì hiếm có,không ngờ thế giới của ngài lại đâu cũng có thể tùy tiện tìm thấy,không lạ sao ngài có thể liên tục sử dụng cấm chú hệ thủy."

Ánh mắt nàng trầm xuống nói "Còn việc trở về thế giới cũ của ngài,e rằng người phải thất vọng thôi,mặc dù "Chuyển di chi môn" có thể đưa người vào bất kì không gian nào,nhưng cũng chỉ đến được những thế giới chúng ta đã hiểu rõ,đối với thế giới của ngài bọn ta không hề biết chút gì,càng không biết phải bắt đầu từ đâu

Ta cảm thấy rất thất vọng,thở dài nói "Vậy trở về thánh ma đại lục cũng tốt,ta đã đáp ứng với Ái Đặc quốc vương tham gia "Chư tộc vũ đấu ma pháp đại hội",nam tử hán đại trượng phu nhất ngôn cửu đỉnh,ta không thể thất hẹn.À này,Á Dạ,ta nếu phải li khai khỏi ma giới,nàng có thể đi cùng ta không?"

Á Dạ cười nói "Ta đã trải qua "Tích huyết chi thệ" sống chết gì cũng không thể rời xa ngài,trừ khi ngài không còn muốn ta,còn không ta sẽ đi cùng ngài."

Ngón tay nàng chỉ vào phù hào trên đầu rồi nói "Đây là để chứng minh sự trung thành của ta.Chủ nhân,ngươi không phải muốn ruồng bỏ Á Dạ chứ?"

Nói đến đây,trong đôi mắt nàng nước mắt trào ra,bộ dạng đáng thương đến nao lòng.

Ta vội ôm nàng vào trong lòng,cười nói "Ruồng bỏ đại mĩ nữ như nàng sao?ta đâu ngốc đến vậy,sao có thể từ bỏ nàng? ta muốn cùng nàng sống trong suốt kiếp này còn không được."

Á Dạ hai tay ôm chặt eo ta,nói "Trải qua "Tích huyết chi thệ",Á Dạ đời này sống vì chàng,là binh khí của chàng,là..là nữ nhân của chàng."

Mắt nàng nhắm lại,bộ dạng chờ đợi khả ái đến cùng cực.

Ta nhẫn nhịn nuốt nước bọt,trong lòng thầm tự bội phục định lực bản thân mình,cái gì mà "Ngồi yên không loạn" của Liễu Hạ Huệ xem ra chỉ là loại xoàng,ít nhất ta dám khẳng định nữ nhân "Ngồi yên" kia không thể bằng được Á Dạ của ta.

Ta lúc này cảm giác rất bay bổng.

Dưới sự chỉ dẫn của Á Dạ,chúng ta nhanh chóng ra khỏi sâm lâm,tiến nhập ma giới vương đô "Tất hắc chi thành",binh sĩ trên đường nhìn thấy Á Dạ liền vội vàng hành lễ,không dám có chút ngăn trở.

"Tất hắc chi thành" so với "Ái Nhĩ Tiên Khắc" là"viên minh châu của Thánh ma đại lục" cũng to lớn không khác nhau mấy,kiến trúc cổ kính trang trọng,quả là vô cùng ấn tượng.

Người trong ma giới không giống như hình dạng kì quái như ta tưởng tượng,đại bộ phận không khác gì nhân loại,dù cũng có một vài quái vật khí thế ngút trời,chỉ là sợ thì ít mà thấy buồn nôn thì nhiều.

Đi vào vương cung,ta không khỏi nhớ đến "Đại thứ nguyên trảm"( ta tự tay đặt ra tên gọi này)đã phá hủy vương cung Ba Bố Ni Tạp,Ác Đặc quốc vương chắc chắn nộ hỏa trùng trùng.Lị Vi Nhã lại sẽ vô cùng lo lắng cho ta,tiểu nha đầu sinh ra tính tình đã lạnh nhạt,nhưng một khi đã yêu ai sẽ không bao giờ thay lòng,có được nàng chính là hạnh phúc lớn nhất của đời ta.

Ta chính đang nghĩ linh tinh một hồi,đột nhiên nhận thấy một cổ áp lực to lớn trước mặt,chính là một loại cảm giác tâm linh,ta giật mình vội vàng ngẩng đầu lên nhìn,chỉ thấy một hắc y nam tử anh tuấn tiêu sái đứng trên thềm đá trước mặt ta,mái tóc dài đen nhánh bay lượn trong gió,phát tán ra khí thế vương giả.

Cũng may ta đã học tâm linh ma pháp của Vưu Lợi Tư,ý chí kiên cường hơn gấp bội lúc trước,bằng không chỉ dựa vào khí thế thôi cũng đủ khiến ta sợ đến vỡ tim.

Á Dạ vội nhỏ giọng nói "Nữ nhân Á Dạ xin ra mắt phụ vương."

Trời ạ,hắn không ngờ lại là Lộ Tây Pháp vua của ma giới,khi xưa là thiên sứ tối cường trên thiên giới,hiện giờ là vương giả địa ngục,không lạ tại sao lại có khí thế mạnh mẽ đáng sợ đến vậy.

Lộ Tây Pháp ánh mắt sắc nhọn nhìn lên trán ái nữ,sắc mặt trầm xuống nói ""Tích huyết chi thệ",Á Dạ,con……"

Á Dạ thân mật sà vào lòng ta,xấu hổ ôn nhu nói "Phụ vương,nữ nhân đã có chủ nhân rồi,chính là chàng,nhân loại ma pháp sư- - -Ngô Lai."

Trong chớp mắt,Lộ Tây Pháp hướng ánh mắt tựa như vật thể nhìn thẳng vào ta,ta liền cảm giác một tinh thần lực lượng to lớn vô bì như núi cao áp thẳng xuống ta,vội vàng vận tâm linh ma pháp đến cực hạn, thông qua ánh mắt trực tiếp nghênh đón.

Đến lúc này ta đã toàn lực xuất thủ,không dám bảo lưu dù chỉ chút xíu.Thật như chuyện cười,đối thủ lại là đọa lạc thiên sử tối cường,là ma giới chi vương a

Hai người bọn qua dùng tinh thần lực lượng thông qua ánh mắt công kích lẫn nhau,ta đột nhiên cảm giác ngực như bị ai đánh một quyền,toàn thân run rẩy không ngừng.

Tuy nhiên Lộ Tây Pháp nhìn cũng không tốt hơn ta là bao nhiêu,thân thể cao lớn lùi lại phía sau,ánh mắt tức thì lộ nét kì quái,lại không hề ẩn chứa lực lượng tinh thần,đối với việc ta có tinh thần lực cường đại tương đương với hắn khiến hắn vô cùng kinh dị,trong suốt hơn vạn năm qua cũng chỉ có vua của các thần mới khiến hắn có loại cảm giác đó.

Lộ Tây Pháp nói "Hảo tiểu tử,quả nhiên cũng có một hai chiêu,nhưng nếu muốn có Á Dạ thì còn hơi quá sớm,mặc dù Á Dạ đã tiến hành "Tích huyết chi thệ"với ngươi cùng sinh cùng tử,nhưng ta có thể cầm tù vĩnh viễn ngươi,tiểu tử,nếu ngươi thực sự muốn có Á Dạ,trước tiên phải đi qua cửa này của ta."

Phiền phức này lớn đây,cùng ma vương giao thủ?ta không phải chán sống,nhưng nếu theo lời hắn bị cầm tù suốt đời,lại còn mất Á Dạ,điều đó quả thực sống còn không bằng chết.

Á Dạ đối với ta lại vô cùng tin tưởng,cười dịu dàng nói "Phụ vương à,Á Dạ thấy chủ nhân vô cùng lợi hại đấy nha,biết đâu người lại lật thuyền trong rạch đó."

Lộ Tây Pháp tuy là thiên sứ tối vĩ đại,là đế vương xưng bá ma giới,giờ lại bị ái nữ nói vậy,tức thì như một nam nhân thông thường liền tức giận,cười nói "Nếu đã như vậy,bổn vương cũng không thể quá cẩu thả,tiểu tử,ngươi cũng cẩn thận đấy."

Chưa nói xong,vị vua của ma giới toàn thân xuất hiện từng phiến ô mang,đứng yên phát ra một đợt sóng xung kích khổng lồ bức thẳng đến người ta.

Đây không phải là chủng loại ma pháp công kích gì,đều là chấn động sinh ra bởi ma lực.

Lợi hại.

Ta vội xuất ra "Thủ hộ quang thuẫn" chống lại,"Ầm" âm thanh quang thuẫn bị phá tan,ta tức thì bị chấn lùi lại vài bước,Á Dạ vốn vô cùng tin tưởng vào ta thấy vậy không khỏi kinh hoảng hét lên "Chủ nhân……"

Ta vốn đã bị dọa bởi thân phận của Lộ Tây Pháp,không khỏi sợ đến chết khiếp.Thêm nữa ta không hề trải qua đợt huấn luyện ma pháp chính thống,vì thế cũng chỉ sử dụng được đến bẩy phần mười lực lượng,nhưng tiếng hét của Á Dạ khiến ta tỉnh giấc,đường đường một đại nam nhân đâu thể mất mặt trước mặt nữ nhân chứ.

Tinh thần phấn chấn,hai tay ta nắm lại,quát nhỏ "Bạo long quyển" tức thì một tiểu long quyển phong xoay chuyển nhanh như điện từ trong tay ta phát ra,phá không rít lên cuốn tới Lộ Tây Pháp.

Lộ Tây Pháp khinh thường hừ lạnh một cái,tùy tiện vung tay,long quyển phong tức thì vô hình biến mất,bụi đất trước mặt theo gió cuốn lên.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 6 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96. Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125
Tiến »