Trần Mạc Bạch: "la đã chém hai đầu yêu thú cấp ba, có được hai viên nội đan, cần Nhan đại sư hỗ trợ luyện chế thành Ngoại Đạo Kim Đan."
Nhan Thiệu Ẩn: "Chuyện nhỏ."
Trần Mạc Bạch: "Ba loại đan phương giới hạn này, ngươi chỉ được dùng cho bản thân, không được truyền thụ cho người khác."
Nhan Thiệu Ẩn: "Không thành vấn đề."
Trần Mạc Bạch: "Cuối cùng, mỗi lần ngươi luyện chế ba loại đan dược này, ta muốn chia một nửa!"
Yêu cầu thứ ba vừa đưa ra, Nhan Thiệu Ẩn liền không còn dứt khoát như vậy, hắn nhíu mày, tỏ vẻ không cam lòng.
Nhan Thiệu Ẩn: "Trước đây ta từng hợp tác luyện chế Kim Dịch Ngọc Hoàn Đan với Chu Thánh Thanh đạo huynh, hay là cứ tiếp tục theo hình thức đó thì sao?"
Nghe xong, Trần Mạc Bạch liền hiểu Nhan Thiệu Ẩn đang lo lắng điều gì.
Ba loại đan phương này cần dược thảo nhiều và trân quý, dù cho Hồi Thiên Cốc có được dược điền đệ nhất Đông Hoang, thất bại một lần cũng sẽ đau lòng rất lâu.
Nếu Trần Mạc Bạch muốn chia một nửa số đan dược, vậy nguyên liệu luyện chế đan dược cũng phải chịu một nửa.
“Được thôi!"
Trần Mạc Bạch nghĩ ngợi, cảm thấy như vậy cũng được.
Dù sao toàn bộ Đông Hoang, cũng chỉ có Nhan Thiệu Ẩn luyện chế được Dục Anh Đan.
Nói cho cùng, là mình cần nhờ đến hắn, có điều ở Thiên Hà Giới này, đan phương càng thêm trân quý, hơn nữa tuy Đông Hoang chỉ có một Luyện Đan sư tứ giai, nhưng ở Đông Ngô, Đông Di vẫn còn những Luyện Đan sư khác, thậm chí còn xuất sắc hơn Nhan Thiệu Ẩn.
Cho nên, đối mặt với Trần Mạc Bạch nắm giữ đan phương, Nhan Thiệu Ẩn vốn dĩ đã ở thế yếu.
Hai người đạt thành hiệp nghị, riêng phần mình phát đạo tâm thê.
Sau đó, Trần Mạc Bạch giao trước đan phương "Quy Chân Đan" cho Nhan Thiệu Ẩn. Người sau dùng con mắt của một Luyện Đan sư tứ giai để kiểm chứng, không khỏi kinh hãi thán phục.
"Quả nhiên là đan phương của đại giáo Thượng Cổ, lại có thể điều hòa quân thần văn võ như vậy, chỉ tiếc một vài dược liệu đã tuyệt chủng, cần tìm cách thay thế."
Đưa đan phương cho Nhan Thiệu Ẩn, Trần Mạc Bạch đã sớm thay thế dược liệu bên Tiên Môn bằng tên gọi ở Thiên Hà Giới, một số loại không có thì hắn đặt tên khác, rồi chú thích công hiệu và môi trường sinh trưởng.
Sau khi trao đổi với Trần Mạc Bạch, Nhan Thiệu Ẩn càng thêm khâm phục vị chưởng môn trẻ tuổi này.
Người này ngay cả trong luyện đan thuật cũng có tạo nghệ bất phàm.
"Thì ra Lan Chi Thảo là loại này..."
Từ Trần Mạc Bạch biết được tập tính và hiệu quả của loại dược thảo cuối cùng trên đan phương mà mình chưa từng nghe qua, Nhan Thiệu Ẩn có một loại xúc động muốn lập tức trở về thu thập dược liệu, khai lò luyện đan.
Nhưng hắn còn nhớ rõ chuyện đã hứa với Trần Mạc Bạch.
Trước hết phải giúp luyện chế hai viên Ngoại Đạo Kim Đan!
"Cần một vị Luyện Khí sư phụ trợ bên cạnh nữa, là ta tìm người hay Trần chưởng môn gọi Vương sư điệt của Thần Mộc Tông?”
"Đã muốn luyện chế, đương nhiên phải cung cấp điều kiện tốt nhất."
Trần Mạc Bạch mỉm cười, Ngoại Đạo Kim Đan này liên quan đến việc Thần Mộc Tông có thể có được hai chiến lực Kết Đan hay không, hắn tích góp nhân tình dùng vào đây là hợp lý.
Nhan Thiệu Ẩn là Luyện Đan sư số một Đông Hoang.
Vậy Luyện Khí sư đương nhiên cũng phải là người giỏi nhất Đông Hoang!
Viêm quốc, Hỏa Chân Điện.
Thịnh Chiếu Hi, người vừa trở về từ Vân Mộng Trạch và đang dưỡng thương, xem xong cuốn sách trên tay, khẽ gật đầu.
Không lâu sau, tại cấm địa Độc Tọa Sơn của Hồi Thiên Cốc.
Ba vị tu sĩ Kết Đan lừng lẫy danh tiếng ở Đông Hoang khoanh chân ngồi trước một lò đan to lớn, liên thủ luyện chế Ngoại Đạo Kim Đan!
Trong đó, chủ lực vẫn là Nhan Thiệu Ẩn và Thịnh Chiếu Hi.
Trần Mạc Bạch chủ yếu ở bên cạnh thủ hộ hai người, tiện thể giúp đỡ một chút.
Dù sao hắn cũng biết chút kiến thức về luyện khí và luyện đan, có thể ra tay khi cần.
Độc Tọa Sơn quả nhiên là hỏa mạch tứ giai của Đông Hoang, địa tâm chân hỏa cuồn cuộn tuôn ra không dứt, bị cái đỉnh Thiên Lô tam giai kia hấp thu, luyện hóa mỗi loại dược liệu thành chất lỏng màu xanh lục, sau đó theo phương pháp đặc thù nhỏ giọt tẩy luyện trên nội đan yêu thú.
Thịnh Chiếu Hi tuy lần đầu luyện chế Ngoại Đạo Kim Đan, nhưng trước khi luyện chế đã trao đổi hết các quan trọng với Nhan Thiệu Ẩn, nên phối hợp rất suôn sẻ, tịnh hóa sạch tinh phách còn sót lại trong nội đan.
Đến bước cuối cùng, khi chuyển hóa yêu khí trong nội đan thành năng lượng khổng lồ mà thân người có thể khống chế, cả ba người đều thở phào một hơi.
Cũng may Nhan Thiệu Ẩnlà Luyện Đan sư tử giai, từng đứng ngoài quan sát người khác luyện chế Ngoại Đạo Kim Đan vài lần khi còn ở Tỉnh Thiên Đại Thương Hội, nếu không sẽ không thuận lợi như vậy.
Sau khi hoàn thành viên Ngoại Đạo Kim Đan thứ nhất, ba người không nghỉ ngơi mà thừa thắng xông lên, luyện thành luôn viên nội đan yêu thú thuộc tính Thủy thứ hai.
"Vất vả Nhan đại sư, đây là đan phương Niết Bàn Đan."
Trần Mạc Bạch thu hai viên Ngoại Đạo Kim Đan, một xanh đậm, một xanh đen, vào bình ngọc đã chuẩn bị sẵn, rồi đưa phần đan phương thứ hai ra.
"Thịnh sư tỷ cũng vất vả."
Trần Mạc Bạch quay sang cảm ơn Thịnh Chiếu Hi, người đã cố ý đến đây, vì phải nhờ đến Thiên Lô và sức mạnh hỏa mạch tứ giai ở đây, nên chỉ có thể để nàng di giá.
"Ta thiếu ngươi một mạng, vất vả cũng là nên."
Thịnh Chiếu Hi không để ý chút nào mà lắc đầu, hơn nữa nàng cũng rất hứng thú với việc luyện chế Ngoại Đạo Kim Đan, lần này giúp đỡ cũng coi như học được môn đạo này.
Luyện chế xong, Thịnh Chiếu Hi cáo từ rời đi.
Nhưng trước khi đi, nàng cũng không bỏ qua cơ hội lần này, lấy từ Nhan Thiệu Ẩn một ít đan dược chữa thương.
Đương nhiên là trả linh thạch.
Chuyện này chủ yếu là vì mặt mũi của Trần Mạc Bạch, vì Nhan Thiệu Ẩn đã rất lâu không bán đan dược do mình luyện chế cho tu sĩ Kết Đan ở Đông Hoang.
Hắn thà bán cho Tinh Thiên Đại Thương Hội với giá thấp hơn.
Vì không muốn tu sĩ Kết Đan ở Đông Hoang tăng cảnh giới đột phá nhờ đan dược do hắn luyện chế.
Lần này vì Trần Mạc Bạch ở đây, Nhan Thiệu Ẩn mới bất đắc dĩ mở kho tàng đan dược của mình, để Thịnh Chiếu Hi chọn một ít thích hợp để chữa thương.
Trần Mạc Bạch tỏ ra đã hiểu tập tục cản trở nhau bằng mọi cách của Đông Hoang, nhưng hắn thích cạnh tranh nội bộ lẫn nhau hơn.
Hắn thậm chí đã tính đến việc nâng cấp thi đấu tông môn của Thần Mộc Tông, để tu sĩ Trúc Cơ cũng tham gia vào trong tương lai.
Phần thưởng sẽ dùng Ngoại Đạo Kim Đan!
Không tin tu sĩ Trúc Cơ trong tông môn không "cuốn"!
Nhan Thiệu Ẩn xem xong Niết Bàn Đan, lại có chút không hiểu về đan phương Thượng Cổ của Trường Sinh Giáo này, liền lập tức hướng về phía Thánh Tử Trường Sinh Giáo trước mắt thỉnh giáo.
Trần Mạc Bạch cũng đem những gì mình biết nói cho hắn, dù sao nếu tương lai luyện thành, hắn có thể chia một nửa.
Cho nên Nhan Thiệu Ẩn càng hiểu rõ về đan phương càng tốt.
Trải qua hai đan phương nói chuyện sâu sắc với nhau, Nhan Thiệu Ẩn đã tin tưởng không nghi ngờ về thân phận Thánh Tử Trường Sinh Giáo của Trần Mạc Bạch.