Trần Mạc Bạch vừa lao ra được một đoạn, đột ngột dừng lại.
Hắn ngẩng đầu nhìn trời, cảm giác có một ánh mắt cường đại, thâm sâu đang chăm chú nhìn mình từ trên cao.
Là con Độc Long kia?
Ở Vân Mộng Trạch này, thứ có thể khiến hắn cảm thấy áp lực, chỉ có con yêu thú tứ giai vô cùng cường đại này.
Đối diện với tồn tại bậc này, Trần Mạc Bạch không dám tùy tiện phóng thần thức ra ngoài, nhưng lại vận chuyển Động Hư Linh Mục đến cực hạn.
Môn linh mục chỉ thuật này hắn đã sớm luyện đến mức lô hỏa thuần thanh, lần này toàn lực thi triển, lập tức nhìn thấu mọi ngóc ngách xung quanh.
Rất nhanh, hắn bắt được điểm bất thường.
Hắn đột nhiên nhìn về phía trung tâm Vân Mộng Trạch, nơi có một vùng sương mù lượn lờ trên mặt nước, mỏng manh như tơ lụa.
Mặt hồ tựa như tiên cảnh kia lại ẩn chứa một niệm lực cường đại, có thể thôn phệ vạn vật.
Khí mây dưới ánh mặt trời chiếu rọi, tán phát ra ánh sáng bảy màu nhàn nhạt, ẩn ẩn hình thành một đôi mắt trống rỗng.
Chính đôi mắt mây mù tựa hố sâu này đang nhìn chằm chằm vào toàn bộ Phong Vũ Ổ.
Và bây giờ, nó bắt đầu nhìn Trần Mạc Bạch!
Đây chính là con Độc Long kia sao!?
Trần Mạc Bạch sắc mặt ngưng trọng, trong lòng cân nhắc có nên dùng Quy Bảo chạy trốn hay không.
May mắn thay, ánh mắt đáng sợ kia dù nhìn chằm chằm vào hắn, nhưng Độc Long dường như không thể phá vỡ phong cấm của ba vị Nguyên Anh, hoặc giả trước đó, việc dẫn nổ thác nước Tam Nguyên Đại Trận đã tiêu hao hết lực lượng của nó. Trần Mạc Bạch chờ một hồi, không thấy cuộc tấn công dữ dội nào xảy ra như dự đoán.
"Không tốt, Nộ Giang sư huynh!”
Lúc này, Trần Mạc Bạch chợt nhận ra, mình đã bị ánh mắt kia giữ chân!
Hắn biến sắc, cố nén sự khó chịu khi bị Độc Long nhìn chằm chằm, lập tức thi triển Ly Địa Diễm Quang Độn.
May mắn Nộ Giang đã kinh doanh ở Phong Vũ Ổ nhiều năm, việc vận dụng Thiên Bộc Thần Quang sớm đã đạt đến cảnh giới lô hỏa thuần thanh. Trong tình huống đại trận suy yếu, một mình chống lại hai yêu thú, dù ở thế hạ phong, vẫn cầm cự được đến khi Trần Mạc Bạch đến.
Ngay khi ánh lửa lóe lên trên mặt nước, hai con yêu thú cấp ba vây công Nộ Giang lập tức liên thủ khống chế sóng nước ngập trời, cuốn sạch bộ tộc của mình, rồi lao xuống nước, bỏ chạy về phía vùng sương mù bao phủ ở trung tâm Vân Mộng Trạch.
Hỏa diễm liên tục nhấp nháy, Trần Mạc Bạch đã vượt qua không gian, xông tới chiến trường.
Thấy hai con yêu thú cấp ba bỏ chạy, hắn lập tức điều khiển bảy điểm kim quang lấp lánh, thi triển Viêm Dương Trảm, muốn ngăn cản.
Một viên nội đan yêu thú cấp ba tương đương với chiến lực của một tu sĩ Kết Đan, tuyệt đối không thể lãng phí.
"Trần sư đệ, khụ khụ... Cùng đường chớ đuổi... Chỗ đó sắp đến Hoàng Long Động Phủ rồi... Thần thức Độc Long đã có thể lộ ra một chút, càng gần nó càng khống chế được nhiều lực lượng, rất nguy hiểm."
Nhưng lúc này, giọng nói ho khan của Nộ Giang vang lên, gọi Trần Mạc Bạch lại.
Sắc mặt hắn hơi tái, nhưng Thiên Bộc Thần Quang trên người vẫn sáng rõ như cũ, hiển nhiên vẫn chưa giải trừ trạng thái chiến đấu. Toàn bộ đại trận Phong Vũ Ổ đều kết nối với hắn, uy thế và linh lực của hắn khiến ngay cả Trần Mạc Bạch cũng phải ghé mắt.
"Nộ Giang sư huynh không hổ là chủ nhân Phong Vũ Ổ, đối mặt với hai đại yêu thú vây công, Độc Long trấn áp, mà vẫn có thể kiên trì lâu như vậy."
Trần Mạc Bạch không khỏi bội phục nói, hắn nhìn ra Nộ Giang suy yếu như vậy là do vừa rồi bị Độc Long dẫn nổ một phần uy lực của đại trận, khiến cho người kết nối với trận pháp cũng bị chấn động khí hải thức hải.
"Ai, cũng không biết còn có thể kiên trì được bao lâu. Phong ấn của sư tôn và hai vị tiền bối đã dần suy yếu, chẳng bao lâu nữa, đám yêu quái trong Hoàng Long Động Phủ này sẽ xông ra khỏi phong cấm."
Thấy Trần Mạc Bạch, Nộ Giang hiển nhiên cũng thở phào nhẹ nhõm, linh lực cuồn cuộn trên người bắt đầu chậm rãi lắng xuống.
Nửa ngày sau.
Trên hòn đảo lớn ở Phong Vũ Ổ, ba vị tu sĩ Kết Đan ngồi trong chính điện, chỉ huy các tu sĩ, vừa săn giết những yêu thú Tinh Yêu còn sót lại, vừa thu thập thi thể của chúng.
Trong đó, quý giá nhất là thi cốt của hai con yêu thú cấp ba.
Mai rùa của con yêu quy, ngay cả Viêm Dương Trảm cũng không thể phá vỡ phòng ngự, cuối cùng Trần Mạc Bạch phải dùng Tứ Diện Kiếm mới chém được. Có thể thấy nó là vật liệu tuyệt phẩm để luyện chế pháp khí phòng ngự.
Chỉ tiếc mai rùa nguyên vẹn đã bị chém làm đôi, linh tính tổn hao rất nhiều.
Nhưng dù vậy, nếu rơi vào tay Luyện Khí sư xuất sắc, vẫn có thể luyện chế thành hai kiện pháp khí xuất sắc.
Vừa hay Luyện Khí sư số một Đông Hoang đang ở đây.
Thịnh Chiếu Hi không khách sáo, kiểm tra mai rùa rồi lộ vẻ tiếc nuối.
Nếu còn nguyên vẹn, nàng có thể luyện chế nó thành khiên phòng vệ tam giai trung thượng phẩm, nhưng bây giờ, e rằng chỉ có thể luyện thành hai cái nhị giai đỉnh phong.
Trần Mạc Bạch nghe xong thì im lặng.
Những năm gần đây, hắn cũng học được chút kỹ thuật luyện khí, cũng coi như nhập môn. Theo phán đoán của hắn, nếu mai rùa còn nguyên vẹn, chắc chắn có thể luyện thành pháp khí tam giai định phong. Cho dù bây giờ chia làm hai nửa, theo lý thuyết Tiên Môn, hai tấm chắn tam giai hạ phẩm vẫn không thành vấn đề.
Nhưng hắn nể mặt Thịnh Chiếu Hi, chỉ có thể "Ừm ừ" gật đầu đồng ý với phán đoán của Luyện Khí sư số một Đông Hoang này.
"Hai kiện pháp khí phòng ngự nhị giai đỉnh phong, ban cho đệ tử cũng là lễ vật cực kỳ tốt. Trần sư đệ có thể yên tâm giao vật liệu cho ta, bất quá Phong Vũ Ổ không có công xưởng luyện khí quen thuộc của ta, có lẽ phải đợi sau khi ta trở về mới có thể luyện tốt cho ngươi."
Thịnh Chiếu Hi hào phóng nói, ở toàn bộ Đông Hoang này, chỉ có nàng ra tay mới có thể đảm bảo luyện hai mảnh mai rùa này thành pháp khí phòng ngự nhị giai đỉnh phong.
Cũng chính vì lần này nàng thiếu Trần Mạc Bạch một mạng, nên mới chủ động mở lời, chứ với phong cách của Luyện Khí sư số một Đông Hoang, thường nhân dù có được vật liệu hoàn chỉnh như mai rùa đến cầu xin, nàng cũng chưa chắc đã ra tay.
« Để ngươi luyện chế thì lãng phí quái »
Nhưng Trần Mạc Bạch lại nghĩ thầm như vậy, lập tức lắc đầu từ chối.
Tuy nhiên, hắn vẫn rất khéo léo, nghĩ ra một cái cớ rất hay.
"Thịnh sư tỷ cũng bị thương trong trận chiến với yêu thú, sao có thể để tỷ hao phí tinh thần luyện chế pháp khí? Ta định dùng mai rùa này nấu nước thuốc, bồi bổ thân thể cho đồ đệ đoán thể của ta."
Mai rùa là một loại dược liệu phi thường tốt, dù nấu thành thuốc bột hay ngâm rượu, đều có thể bổ dưỡng tinh huyết, cường đại tâm thận.
Mai rùa tam giai càng là bảo vật mà tu sĩ đoán thể tha thiết mơ tước.
Bất quá nhiều người có được thứ này, đa số đều luyện chế thành pháp khí, dù sao dùng làm dược liệu thì ăn là hết.
"Cái đồ đệ tu luyện Cửu Nhận Pháp Thể đó sao! Cũng không tệ, bất quá mai rùa này nguyên khí dồi dào, còn có yêu lực xen lẫn, khi nấu luyện vẫn nên chú ý pha loãng một chút."
Trước đó Trần Mạc Bạch đi cứu viện Nộ Giang, Thịnh Chiếu Hi nắm toàn bộ chiến trường, tự nhiên chú ý đến Trác Minh có phong cách kỳ lạ, nàng khen không dứt miệng, thầm nghĩ không hổ là truyền nhân của Trần sư đệ, sát ý băng lãnh, ra tay tàn nhẫn vô tình!
"Đa tạ sư tỷ nhắc nhở."
Hai người nói chuyện với nhau thì Nộ Giang cũng buông trận bàn xuống, cuối cùng cũng yên tâm.