Đúng lúc này, tiểu đồng tử vừa ngáp vừa nhìn thấy người trước cửa, mừng rỡ chạy ra đón.
"Đây là Không Không. Khi sư tôn vắng nhà, nó và Đụng Đụng trông nom, quét dọn Thái Hư Thiên."
Không Minh Thiên Quân vừa nói vừa thở dài, rồi quay sang giới thiệu với Trần Mạc Bạch.
"A, vị tộc nhân nào đây? Lại có thể chất giống ta?"
Không Không nhìn theo hướng của Không Minh Thiên Quân, vừa thấy Trần Mạc Bạch liền dụi mắt, sợ mình còn chưa tỉnh ngủ.
“Đây là tiểu hữu từ hạ giới phi thăng lên. Gần đây sư tôn có đặn đò gì đặc biệt về người hay không?”
Không Minh Thiên Quân biết ấn ký Thái Hư Lượng Thiên Xích của Trần Mạc Bạch là thật, bèn hỏi lại Không Không.
"Không có. Từ sau lần triệu kiến Thiên Đế trước, lão gia đã đi thăm bạn. Người dặn nếu Tam Giới có biến, thì gõ chuông bạc trước cửa Thái Hư cung, người sẽ về. Có phải Tam Giới xảy ra chuyện nên sư huynh đi tìm lão gia? Cần ta và Đụng Đụng cùng gõ chuông không?"
Không Không nghiêm mặt hỏi.
"Không có đại sự gì. Vậy ta không làm kinh động sư tôn."
Không Minh Thiên Quân lắc đầu. Biết Không Không không nói đối, hắn không hỏi thêm, cáo từ.
"Tiểu hữu, sư tôn không có ở đây, ta đưa ngươi về Di La Thiên trước."
Không Minh Thiên Quân quay sang nói với Trần Mạc Bạch, giọng điệu vẫn vậy nhưng Trần Mạc Bạch nghe ra sự thân mật đã giảm đi.
"Làm phiền Thiên Quân."
Trần Mạc Bạch bất lực, thở dài trong lòng, thầm nghĩ Thái Hư Lượng Thiên Xích này cũng không đáng tin, truyền tin sai lệch.
Biết trước Thái Hư Chân Vương đi vắng, hắn đã không vội vàng phi thăng như vậy.
"Không Không, ta đi trước."
Không Minh Thiên Quân nói xong với tiểu đồng tử, quay người phẩy tay áo định đưa Trần Mạc Bạch đi thì đột nhiên phía sau vang lên tiếng kêu "Ai u".
Cả hai quay lại, thấy một thiếu niên tóc bạc không biết từ đâu xuất hiện, cầm thước gõ vào đầu Không Không.
Trần Mạc Bạch nhận ra ngay thiếu niên này.
Chính là khí linh Thái Hư Lượng Thiên Xích đã ra tay giúp hắn chống đỡ Hồng Hoang Ngự Thủy Kỳ ở Huyền Không đạo đài.
"Đệ tử bái kiến Lượng Thiên sư thúc!"
Không Minh Thiên Quân thấy thiếu niên tóc bạc liền cung kính hành lễ.
"Vất vả ngươi đưa hắn đến đây rồi. Vào trong cả đi."
Khí linh Lượng Thiên Xích vừa nói vừa thu lại bản thể vừa gõ đầu tiểu đồng tử, gật đầu với Trần Mạc Bạch, ra hiệu đi theo vào Thái Hư Thiên.
Không Minh: "Không khổ cực, sư thúc.
Trần Mạc Bạch: "Vâng, tiền bối!"
Hai người đồng thanh đáp lời rồi khựng lại.
"Thiên Quân, mời ngài trước."
Trần Mạc Bạch nhường trước. Không Minh gật đầu, dù Trần Mạc Bạch có là đệ tử mới của Thái Hư Chân Vương thì hắn vẫn là sư huynh.
“Tiểu lão gia, sao ngươi đánh tal”
Lúc này, Không Không đã ôm đầu xoa xoa chỗ bị đánh, nước mắt lưng tròng nhìn khí linh Lượng Thiên Xích, vẻ mặt ấm ức.
"Lão gia về từ hôm qua rồi, ngươi thì ngủ gật ở cửa, không thèm vào kiểm tra lại còn trả lời Không Minh."
Khí linh Lượng Thiên Xích hừ lạnh, giơ bản thể lên dọa gõ thêm lần nữa.
Không Không lập tức ôm đầu chạy vào trong cửa đá, vừa chạy vừa la "Lão gia cứu con", biến mất tăm hơi.
Không Minh và Trần Mạc Bạch bật cười.
Trong khi cười, Trần Mạc Bạch cũng thở phào nhẹ nhõm.
Hắn không ngờ mọi chuyện lại xoay chuyển như vậy.
Cứ tưởng không hợp đạo thì sẽ không được Thái Hư Chân Vương chấp nhận, còn định cho Thái Hư Chân Vương biết 300 năm Hà Đông, 300 năm Hà Tây, không ai mãi mãi hèn.
"Tiền bối không phải ở Thiên Hà giới sao?"
Vừa bước qua cửa đá, Trần Mạc Bạch nghĩ đến điều này bèn hỏi.
"Hư không tức ta, ta muốn đi đâu thì đi. Ở Thiên Hà giới là vì bên đó có việc. Chỉ cần nói một tiếng, ta sẽ lập tức xuất hiện trước mặt đệ tử ở hạ giới."
Lời nói của khí linh Lượng Thiên Xích khiến Trần Mạc Bạch kính nể.
Dù đã luyện hóa Quy Bảo Đằng, coi như nắm giữ toàn bộ Hư Không đại đạo, nhưng không biết đến bao giờ hắn mới đạt đến trình độ của Lượng Thiên Xích.
Bước qua cửa đá, Trần Mạc Bạch thấy một con đường dát ngân quang kéo dài từ trong Hỗn Độn. Cuối đường là vạn trượng hào quang, thấp thoáng một tòa cung điện xám bạc lơ lửng trong Hỗn Độn. Mái hiên treo chuông ngọc ngân rung khe khẽ theo gió, lan tỏa đạo vận.
Một đạo nhân đứng quay lưng về phía họ ở một góc cung điện, ngắm nhìn Hỗn Độn ngũ sắc.
Bên cạnh đạo nhân có một đồng tử và một đồng nữ.
Đồng tử chính là Không Không vừa bị khí linh Lượng Thiên Xích gõ đầu, đang khoa tay múa chân khóc lóc kể lể với đạo nhân. Đồng nữ thì mặt không cảm xúc, cầm quạt hương bồ phe phẩy cho đạo nhân.
"Đệ tử bái kiến sư tôn!"
Không Minh tiến đến hành đại lễ.
Khí linh Lượng Thiên Xích thuấn di đến bên đạo nhân, nói nhỏ điều gì rồi khiến người xoay lại.
Vừa thấy mặt đạo nhân, Trần Mạc Bạch giật mình.
Người này chính là lão nhân đã bán bốn quyển Thái Hư Thiên Thư cho hắn ở Bắc Đẩu đại hội.
"Bái kiến... Thái Hư Chân Vương tiền bối!"
Trần Mạc Bạch cùng Không Minh hành lễ, ngập ngừng rồi chọn cách xưng hô an toàn nhất.
Dù sao hắn còn chưa biết thái độ của Thái Hư Chân Vương ra sao.
"Đứng lên đi."
Thái Hư Chân Vương bình thản gật đầu.
Sau khi Không Minh và Trần Mạc Bạch đứng dậy, Thái Hư Chân Vương chỉ về phía trước đại điện. Lập tức Hỗn Độn mở ra một khoảng không gian, bàn ghế hiện ra.
"Qua đây ngồi."
Thái Hư Chân Vương nói với Trân Mạc Bạch. Không Không vừa nãy còn mè nheo cũng ngoan ngoãn im lặng, lấy ra đồ uống trà từ trong hư không, thuần thục pha trà, thả mấy lá trà tím.
"Đa tạ tiền bối."
Trần Mạc Bạch ngồi xuống, thấy Không Minh và khí linh Lượng Thiên Xích vẫn đứng, bỗng thấy như ngồi trên đống lửa.
Thái Hư Chân Vương mở lời: "Ngươi hẳn là có rất nhiều nghi vấn?"