Tiên Môn có khá nhiều loại phù, trong túi trữ vật của hắn cũng có không ít vật liệu chế tác phù như lá Thái Dương Thần Thụ, thậm chí da Giao Long. Vấn đề mấu chốt nằm ở mực phù, cần phải điều chế lại.
May mắn là các thành phần của mực phù, ngoài mấy loại khoáng vật ngũ giai chủ yếu ra, những thứ khác Tiên Môn đều có. Trần Mạc Bạch từng về Đông Hoang tìm kiếm những khoáng vật còn thiếu, nhưng cuối cùng vẫn thiếu hai loại, đành phải mua bổ sung tại Đan Hoàng Bản Thảo phường như lần trước.
Trước đó, sau khi Hư Tứ Cửu đưa đồ tới, Trần Mạc Bạch đã giao việc này cho Dư Nhất.
Với tư cách là Chế Phù sư ngũ giai của Tiên Môn, Trần Mạc Bạch tin tưởng vào trình độ chuyên nghiệp của Dư Nhất, hơn nữa còn phân phó Nguyên Hư hỗ trợ khi rảnh rỗi.
Luyện chế mực phù cao giai còn phức tạp hơn luyện đan dược rất nhiều, cho nên đã nhiều năm như vậy, Dư Nhất vẫn đang trong giai đoạn điều chế. Tuy nhiên, mỗi khi có tiến triển, nàng đều báo cáo với Trần Mạc Bạch.
Sau hai năm bế quan dùng đan dược, Trân Mạc Bạch xem di động, quả nhiên thấy mấy tin nhắn chưa đọc của Dư Nhất.
Tin tốt là mực phù đã đúc thành, chỉ còn công đoạn hong khô quan trọng nhất. Theo kiến thức từ Man Thiên Phù, công đoạn này cần tối thiểu hai mươi năm.
Thời gian này với các Hóa Thần Chân Quân khác không dài, nhưng với Trần Mạc Bạch thì hơi lâu.
Dù sao từ khi Hóa Thần đến nay, hắn mới tu luyện hơn ba mươi năm.
Chỉ tiếc, mua thành phẩm mực phù thì tốn kém quá, chỉ có thể tự mình động thủ.
Sau khi xuất quan, Trần Mạc Bạch không chào hỏi Vũ Khí đạo viện mà lập tức thuấn di đến Thiên Thư học cung.
"Bái kiến Chân Quân..."
Dư Nhất thấy Trần Mạc Bạch đích thân đến, cung kính hành lễ, rồi tự mình dẫn hắn đến tàng thất hong khô mực phù của Thiên Thư học cung.
"Quá trình hong khô này có cách nào gia tốc không?"
Trần Mạc Bạch hỏi. Mặc dù ban đầu tu hành, phù lục là sở trường của hắn, nhưng sau đó hắn tập trung vào chiến đấu nên kỹ năng này không bằng Dư Nhất.
"Có, chủ yếu là môi trường. Chúng ta có thể thiết lập trận pháp để gia tốc, hoặc là.
Khi nói đến lĩnh vực chuyên môn của mình, Dư Nhất tự tin trình bày các phương pháp trước mặt Trần Mạc Bạch.
Sau khi nghe xong, Trần Mạc Bạch lập tức nắm bắt trọng điểm.
"Nếu là môi trường thì dễ thôi, ta có thể tạo ra bất kỳ môi trường nào thích hợp nhất để hong khô nhanh chóng trong Pháp giới của mình."
Nói rồi, Trần Mạc Bạch phất tay áo, thu cả Dư Nhất và khối mực phù lớn trước mặt vào Pháp giới.
Sau đó, theo chỉ dẫn của Dư Nhất, Trần Mạc Bạch khoanh một vùng đất ở biên giới Pháp giới, không ngừng điều chỉnh môi trường để mực phù có thể hong khô nhanh chóng.
Theo ước tính của Dư Nhất, ít nhất có thể tiết kiệm một nửa thời gian.
"Việc này vất vả cho ngươi rồi. Hãy chăm chỉ tu hành nâng cao cảnh giới. Nếu Kinh Thần Ngưng Linh Đan luyện thành, mà ngươi đạt Nguyên Anh chín tầng, ta sẽ tiến cử ngươi."
Từ Pháp giới trở lại Thiên Thư học cung, Trần Mạc Bạch hứa với Dư Nhất.
Chủ yếu là trong số các tu sĩ Nguyên Anh của Vũ Khí nhất mạch, chỉ có Dư Nhất là gần Hóa Thần nhất, đã là Nguyên Anh tám tầng đỉnh phong. Nếu không phải những năm này bị việc mực phù của Trần Mạc Bạch trì hoãn, có lẽ nàng đã đột phá.
Trần Mạc Bạch luôn thưởng cho người của mình xứng đáng.
"Đa tạ Chân Quân!"
Dư Nhất nghe vậy vô cùng kích động.
Nàng vô cùng may mắn khi đã tìm được một chỗ dựa tốt nhất Tiên Môn sau khi phí thời gian mấy trăm năm.
"Đây là các nội dung liên quan đến Man Thiên Phù, khi nào rảnh hãy xem kỹ. Đợi đến khi mực phù hong khô xong, có lẽ cần ngươi vẽ lên đó."
Trần Mạc Bạch nghĩ rằng thời gian tu hành của mình không đủ, mảng phù lục đã có chuyên gia Dư Nhất nên không lãng phí thời gian nữa.
Dư Nhất gật đầu liên tục, bày tỏ sẽ coi đây là một việc lớn để học tập.
Đã đến Thiên Thư học cung, Trần Mạc Bạch tiện thể lên xem lại bầy đại thiên thư.
Trước đây, khi xem thiên thư, hắn chỉ thấy uyên bác khó hiểu. Bây giờ, sau khi luyện thành Pháp giới, hắn càng thấy huyền diệu vô tận, bao hàm toàn diện.
Bảy đại thiên thư là thứ duy nhất mà Ngũ Tổ Tiên Môn mua khi đến Địa Nguyên tinh, rõ ràng là muốn nhờ vào đó lĩnh hội, thậm chí luyện thành Pháp giới.
Một khi đã luyện thành Pháp giới, dù gặp mạt kiếp cũng có thể ấn náu bên trong, mượn huyền điệu của Luyện Hư cảnh giới để trốn đến biên giới vũ trụ bình yên vượt qua.
Chỉ tiếc, trong mấy ngàn năm qua, chỉ có Trần Mạc Bạch đạt được thành tựu này.
Hoàn Vũ, Tử Thanh, Phượng Triện, Đạo Luật, Thái Nguyên, Sinh Diệt, Đại Thừa bảy đại thiên thư dần lộ ra chân diện mục dưới ánh mắt của Trần Mạc Bạch, đó là dấu ấn của "Đại đạo".
Hơn nữa dường như là rất nhiều đại đạo phức tạp, được giao hòa từ một đại đạo chủ tuyến quan trọng nhất, ẩn chứa vô tận huyền diệu.
Trong bảy ấn ký đại đạo này, Trần Mạc Bạch dường như thấy được sự diễn biến của mọi khả năng.
Thời gian trôi qua, sắc mặt Trần Mạc Bạch giật mình, đã hiểu cách dùng thực sự của bảy đại thiên thư.
Hắn mở Pháp giới, đưa cả bảy đại thiên thư vào, sau đó thiên thư hóa thành cột sáng thông thiên triệt địa, tỏa ra ánh sáng rực rỡ rồi phát ra từng sợi tia sáng đại đạo với màu sắc khác nhau, dung hợp với Pháp giới trống rỗng của hắn, dần diễn biến thành một thế giới thực sự.
Thì ra, chỉ khi luyện hết ấn ký đại đạo trong bảy đại thiên thư vào Pháp giới thì mới có thể hoàn thành bí pháp Trung Ương đạo tràng Sáng Thế Kỷ.
Quá trình này gọi là "Thụ lục".
Nếu không có thụ lục, Pháp giới muốn diễn sinh ra 3000 đại đạo, chỉ có thể tự mình lĩnh ngộ và luyện thành từng đại đạo, sau đó chiếu rọi vào Pháp giới.
Ma Chủ là một ví đụ điển hình nhất về việc lĩnh ngộ 3000 đại đạo bằng phương pháp này.
Nhưng thụ lục có thể trực tiếp bỏ qua quá trình này, bởi vì ấn ký đại đạo trong bảy đại thiên thư được các đại năng của Trung Ương đạo tràng khắc nên ẩn chứa những đại đạo căn bản nhất của vũ trụ sơ khai, rồi từ đó diễn biến vô tận, tạo ra 3000 đại đạo.
Tuy nhiên, một khi "Thụ lục" thành công, có nghĩa là đã trở thành đích truyền của huyền môn Trung Ương đạo tràng.
Trần Mạc Bạch không hề để ý đến điều này.
Hắn là hàng thứ nhất của Tử Tiêu cung, cùng với mấy vị Thuần Dương Đạo Tổ của Trung Ương đạo tràng là bạn học. Xét về bối phận, hắn vốn là lão tổ của Trung Ương đạo tràng.