Đại hội Thánh Đạo lần tới còn khoảng một giáp thời gian. Trước đây, Thiên Thu Bút Mặc Lâm sẽ phái người đi khắp nơi, đến từng thánh địa ở Ngũ Châu Tứ Hải để gửi thư mời.
Trần Mạc Bạch xem xong, lại không mấy để tâm.
Không thừa nhận thì thôi, dù sao thế nào thì Ngũ Hành tông của hắn hiện tại cũng là thánh địa Đông Châu rồi.
Thêm cái chứng nhận từ Thiên Hà giới Ngũ Châu Tứ Hải, đối với hắn cũng chẳng có lợi ích thực chất gì. Thị trường Đông Châu này hắn còn chưa chiếm lĩnh xong.
Có lẽ đợi đến khi tài nguyên ở Đông Châu không còn giúp hắn tăng tiến được nữa, Trần Mạc Bạch mới cân nhắc đến việc vươn ra ngoài, nhìn rộng ra toàn thế giới.
Hiện tại cử từ từ tích lũy đã.
Vả lại, chuyện chứng nhận thánh địa này, mấu chốt vẫn là thực lực.
Đợi sau này Ngũ Hành tông có người thứ hai, thứ ba tu sĩ Hóa Thần, không cần phải đi vận động gì, chắc Thiên Thu Bút Mặc Lâm sẽ chủ động đến Đông Châu, chứng nhận thánh địa cho Ngũ Hành tông.
Dù sao Vô Trần Chân Quân có ý tốt, nên sau khi xem xong, Trần Mạc Bạch cũng nâng bút hồi âm, ngôn ngữ khách khí, đầy lòng biết ơn.
"Xin mang lời hỏi thăm Vô Trần tiền bối."
Trọng Viết Ôn lập tức hai tay tiếp nhận thư. Trần Mạc Bạch đích thân tiễn hắn ra đến cửa, sau đó nhờ Cổ Diễm giúp đưa đến chỗ truyền tống trận.
Sau Đạo Đức tông, Thái Hư Phiêu Miểu cung cũng không chịu kém cạnh, Trương Bàn Không tự mình đến chúc mừng.
So với Diệp Thanh hiện tại đang tiếp quản Cửu Thiên Đãng Ma tông, Trương Bàn Không thoải mái hơn nhiều, nên Trần Mạc Bạch giữ hắn lại Đông Hoang chiêu đãi ba ngày, ăn ngon uống sướng, dĩ nhiên không thể thiếu Ngộ Đạo Trà.
"Chân Quân, thứ này chắc chắn rất có thị trường. Ngài cứ giao việc đưa ra ngoài Đông Châu cho ta, cần tài nguyên gì, ta giúp ngài liên hệ với Đạo Tử, Thánh Nữ các châu, họ chắc chắn sẽ muốn trao đổi."
Trương Bàn Không uống xong Ngộ Đạo Trà, lập tức nhận ra giá trị của nó, mắt sáng rỡ.
"Ôi, ta cũng muốn lắm chứ, nhưng sản lượng không nhiều."
Trần Mạc Bạch kỳ thật vẫn còn vài chục cân, nhưng vật hiếm thì quý. Hơn nữa, hắn cũng muốn mượn tay Thái Hư Phiêu Miểu cung để thu thập một ít vật liệu.
Đâu Suất Bát Cảnh Đăng muốn tấn thăng, bấc đèn đã có thụ tâm của Thái Dương Thần Thụ, nhưng các bộ phận khác của đèn vẫn còn thiếu vật liệu.
Hắn không cầu kỳ lục giai, ngũ giai thượng phẩm là đủ.
Trần Mạc Bạch hiện tại rất tự tin vào thuật luyện khí của mình, cho rằng với một bộ vật liệu ngũ giai thượng phẩm, hắn có thể luyện thành Đâu Suất Bát Cảnh Đăng lục giai hạ phẩm.
“Mấy thứ này, chắc Huyền Hỏa tông ở Nam Châu có, ta về sẽ hỏi giúp Chân Quân." Trương Bàn Không xài chùa ba ngày Ngộ Đạo Trà, nên rất nhiệt tình với chuyện Trần Mạc Bạch nhờ, "Phần Thiên ngũ mạch có lẽ cũng có, nhưng không chắc."
Thái Hư Phiêu Miểu cung có phân tông ở cả Ngũ Châu, nên biết rõ thế lực nào có thiên tài địa bảo gì.
Phần Thiên ngũ mạch dù sao cũng là phân gia từ thánh địa mà ra, đồ trong bảo khố Phần Thiên tịnh địa ngày xưa, đều bị ngũ mạch dời đi hết rồi.
"Việc này xin nhờ Trương huynh."
Trần Mạc Bạch vừa nói, vừa đưa cho Trương Bàn Không ba lượng Ngộ Đạo Trà đã chuẩn bị sẵn.
“Cái này sao được.
Trương Bàn Không miệng nói vậy, tay lại không hề chậm trễ, nhận lấy rồi bỏ ngay vào túi trữ vật.
"Vậy ta xin về tông, giúp Chân Quân nghe ngóng mấy loại tài liệu này!"
Nhận được lợi lộc, Trương Bàn Không càng thêm tích cực.
Trần Mạc Bạch cũng tiễn hắn ra đến cửa.
Ba đại thánh địa đều đưa lễ, khiến Trần Mạc Bạch có chút hài lòng, điều này cho thấy hắn ở Đông Châu này vẫn có chút mặt mũi.
Thời gian thấm thoắt trôi qua ba tháng.
Trần Mạc Bạch bảo Cổ Diễm soạn riêng một danh sách, ghi lại tất cả các thế lực Đông Châu đến chúc mừng hắn Hóa Thần và tặng lễ. Trừ một vài trường hợp đặc biệt như Dục Nhật Hải lươn lẹo, còn lại sau này gặp, đệ tử Ngũ Hành tông đều phải đối xử hữu hảo.
Còn những kẻ không tặng lễ, Trần Mạc Bạch cũng ghi nhớ.
Ví dụ như Nhất Nguyên đạo cung!
Hắn đường đường là chưởng giáo chủ mạch Hóa Thần, vậy mà chỉ có phân tông phái người đến.
Trần Mạc Bạch không phải là muốn thu lễ, chỉ cảm thấy Nhất Nguyên đạo cung không hiểu tôn ti trật tự.
Ngay khi hắn định lấy cớ này, đi một chuyến Ngũ Đế sơn, xem có thể mượn được Hỗn Nguyên Chung không, thì người của Nhất Nguyên đạo cung lại đến.
Chỉ có điều, người đến không như hắn mong đợi.
Là Tiêu Ngọc Ly.
Nàng được Tô Tử La dẫn vào, vì trước đây, Trần Mạc Bạch từng điều động Tô Tử La đi Đông Thổ liên lạc với Tiêu Ngọc Ly để tranh đoạt danh tiếng chính thống, hai người có lưu lại Truyền Tin Phù.
"Bái kiến chưởng giáo!"
Tiêu Ngọc Ly vào đại điện, liền hành đại lễ với Trần Mạc Bạch.
Nhưng sắc mặt nàng hơi trắng bệch, khí tức trên người cũng rất phù phiếm, dường như bị trọng thương.
"Chuyện gì xảy ra?"
Trần Mạc Bạch vận chuyển Không Cốc Chi Âm ngũ giai, liền nghe ra Hỗn Nguyên chân khí trong người nàng tán loạn, hơn nữa trong đan điền khí hải còn có một luồng ma khí huyết tỉnh tà dị bám vào, luôn thôn phệ khí huyết tỉnh nguyên của nàng.
"Khởi bẩm chưởng giáo, ta ở Đông Lê bị Điêu Tiên Lan của Ngọc Kính Ma Tông dẫn người tiến đánh. Vì Ma Đạo dùng Phá Mạch Châu, nên trận pháp mất hiệu lực, sơn môn bị công phá. Ta cùng đệ tử trong tông chạy tán loạn, nhờ Hỗn Nguyên chân khí huyền diệu, miễn cưỡng thoát khỏi tay Ngọc Kính Thánh Tử..."
Đối mặt Trần Mạc Bạch, Tiêu Ngọc Ly không hề giấu giếm, kể lại hết tình hình những năm qua.
Mấy năm trước, Bạch Cốt Pháp Vương dẫn Ma Đạo phản công. Những tu sĩ Nguyên Anh vất vả xây dựng cơ sở ở Đông Lê như Tiêu Ngọc Ly, cơ bản đều chịu chung số phận.
May mắn thì còn giữ được tính mạng, xui xẻo như bốn tu sĩ Nguyên Anh trấn thủ Hoàng Tuyền sơn của Cửu Thiên Đãng Ma tông, thì bị Bạch Cốt Pháp Vương đập tan tâm thần, hóa thành cương thi.
Nàng có thể trốn thoát ở Đông Lê, cũng là nhờ Điêu Tiên Lan muốn bố trí tế tự nghỉ thức, không tự mủnh truy sát.
Sau đó, nàng trở về Đông Thổ.
Chỉ vì Thổ Đức chưa về, nên nàng không thể lên Ngũ Đế sơn, chỉ có thể dưỡng thương ở Nhất Nguyên Tiên Thành dưới chân núi.
Nhưng khi sơn môn bị phá, nàng bị Điều Tiên Lan đánh trọng thương, trúng một chiêu Huyết Linh Ma Quang. Dù có Hỗn Nguyên chân khí, cũng chỉ có thể áp chế chứ không thể khu trừ hóa giải.
Hơn nữa, theo thời gian, Huyết Linh Ma Quang lại càng hút khí huyết tinh nguyên của nàng, trở nên mạnh hơn.
Ngay khi Tiêu Ngọc Ly tuyệt vọng, nàng nghe được tin Trần Mạc Bạch Hóa Thần thành công.
Nàng suy nghĩ rồi nhớ đến đãi ngộ của Trần Linh Minh, lập tức thu thập hành lý đến đây.
"Thật quá đáng, ngươi dù là người của phân tông Nhất Nguyên đạo cung, nhưng dù sao cũng là người của Ngũ Hành tông ta. Ma Đạo khinh người quá đáng..."
Trần Mạc Bạch nghe xong, hừ lạnh một tiếng, bày tỏ thái độ không đội trời chung với Ma Đạo.
"Ta đến đây là để bỏ gian tà theo chính nghĩa, xin chưởng giáo thu nhận ta!" Tiêu Ngọc Ly nghe vậy, cố nén thương thế, quỳ hai đầu gối xuống đất hành đại lễ.
Trần Mạc Bạch vội đỡ nàng dậy.