Tại nhà ga Úc Mộc thành, sau khi soát vé ra ngoài, Trần Mạc Bạch và Sư Tiểu Hắc tạm biệt.
"Trần thúc thúc, khi nào người đến nhớ báo con một tiếng nhé."
Sư Tiểu Hắc tràn đầy sức sống vẫy tay với ông, rồi lên chiếc xe mà Trần Mạc Bạch đã gọi giúp.
Theo kế hoạch, Trần Mạc Bạch sẽ đến học phủ Thanh Tang.
Nhưng sau khi tiễn Sư Tiểu Hắc rời đi, ông lập tức thuấn di biến mất.
Tối qua, sau khi có được địa chỉ của Sư Uyển Du, ông đã đến ngay.
Nhưng lúc đó đã quá muộn.
Cảm nhận được nhịp thở đều đặn của người đang ngủ say trong phòng, ông im lặng hồi lâu rồi rời đi.
Trần Mạc Bạch có tình cảm rất phức tạp với Sư Uyển Du. Chuyện năm xưa vẫn là điều khó mở lời nhất trong quá trình tu hành của ông.
Ông ít khi bị người hãm hại, nhưng lần đó là ấn tượng sâu sắc nhất.
Ông từng nghĩ, thời gian trôi đi, sau trăm năm, khi Sư Uyển Du qua đời, ông có thể đối mnặt chuyện này một cách bình thản.
Nhưng ai ngờ...
Trong tâm trí ông hiện lên những ký ức về thời thanh xuân, khi ông và Sư Uyển Du quen biết, trò chuyện, rồi cuối cùng mỗi người một ngả.
Với tu vi hiện tại, ông có thể nhớ lại mọi chuyện đã trải qua một cách chi tiết.
Liên tục thuấn di, ông đến trước một tiệm hoa.
Tiệm hoa tên là "Phất Hà”.
Trần Mạc Bạch nhìn tên tiệm, trầm mặc một lát.
Sư Uyển Du sau khi tốt nghiệp Lưu Quang học phủ, vì mang thai nên dù không Trúc Cơ, vẫn được miễn nghĩa vụ quân sự.
Nhưng vì là mẹ đơn thân, cô bị gia đình ghẻ lạnh sau khi về quê.
Dù sao cũng là máu mủ ruột thịt, nên khi Tiểu Hắc được chẩn đoán mắc Cửu Âm Tuyệt Mạch, mẹ cô đã cầu xin Du gia.
Sau đó, Du Huệ Bình đích thân đến đón Tiểu Hắc đi, còn đặn dò Du gia chăm sóc tốt Sư Uyến Du, đợi khi chữa khỏi bệnh Cửu Âm Tuyệt Mạch cho đứa tre, sẽ để mẹ con đoàn tụ.
Khoảng mỗi năm, Sư Uyển Du đều đến Ngũ Phong tiên sơn thăm hỏi, chăm sóc Tiểu Hắc một tháng.
Vì vậy, tình cảm hai mẹ con rất tốt.
Trần Mạc Bạch cũng hỏi Cố Minh Huyền về cuộc sống của Sư Uyển Du ở Úc Mộc thành. Dù là mẹ đơn thân, tiếng tăm không tốt, nhưng dù sao cô cũng xinh đẹp và có Du gia chống lưng, nên vẫn có nhiều người đến mai mối.
Trong số đó, có người chấp nhận cả "cục nợ" Sư Tiểu Hắc.
Nhưng Sư Uyến Du đều từ chối.
Cô dùng tiền tiết kiệm và sự giúp đỡ của cha mẹ để mở một tiệm hoa, tận hưởng cuộc sống.
Dù không thể giàu sang phú quý, nhưng vẫn đủ để trang trải cuộc sống.
Tên tiệm do chính cô chọn. Tầng một dùng để đón khách, tầng hai là nơi ở của cô, còn tầng ba là gác lửng dành cho Tiểu Hắc.
Trần Mạc Bạch nhìn bóng dáng bận rộn bên trong qua cửa kính, cố gắng kiềm chế cảm xúc.
Ông tính thời gian, Tiểu Hắc đi xe từ nhà ga đến đây mất khoảng một tiếng.
Nhưng vì ông đã sắp xếp xe đi đường vòng, nên sẽ chậm thêm nửa tiếng.
Đủ thời gian để ông gặp lại người bạn cũ.
Nghĩ vậy, Trần Mạc Bạch nhẹ nhàng đẩy cửa kính bước vào.
"Đinh linh!"
Chuông gió và cấm chế ở cửa đồng thời vang lên, báo hiệu cho bà chủ có khách.
"Chào mừng quý khách..."
Sư Uyển Du nghe tiếng chuông gió, tay vẫn thoăn thoắt cắt tỉa bông hồng xanh băng, nhưng cổ trắng ngần đã ngẩng lên, nở nụ cười chuyên nghiệp với khách.
Nhưng khi nhìn thấy Trần Mạc Bạch, cô sững sờ tại chỗ.
Bông hồng và chiếc kéo trong tay mất kiểm soát, rơi xuống khỏi lòng bàn tay.
Trần Mạc Bạch lóe lên ánh bạc, thuấn di đến trước mặt Sư Uyến Du, đỡ lấy chiếc kéo và bông hồng.
"Lâu rồi không gặp."
Hai người đối diện, sau một hồi im lặng, Trần Mạc Bạch chủ động lên tiếng. Vừa nói, ông vừa đưa bông hồng và chiếc kéo cho người phụ nữ trước mặt.
Hơn bốn mươi năm không gặp, Trần Mạc Bạch từng nghĩ Sư Uyển Du đã trở thành một bà lão.
Dù sao cũng bằng tuổi ông, 71 tuổi, nếu là tu sĩ Luyện Khí, dù bảo dưỡng tốt đến đâu cũng phải lộ vẻ già nua.
Nhưng Sư Uyển Du trước mắt, dù không còn vẻ thanh thuần, sức sống của cô gái trẻ ngày xưa, lại có thêm nét quyến rũ, mặn mà do thời gian mang lại.
Áo sơ mi trắng cùng tạp dề xám khoác ngoài, tôn lên đường cong đầy đặn, quyến rũ hơn năm nào của cô. Dưới eo thon thả là chiếc quần dài lao động màu đen, nhưng không thể che giấu đôi chân thon dài, thẳng tắp.
"Lâu rồi không gặp, Nghị viên đại nhân... muốn mua hoa ạ?"
Sư Uyển Du nhận lấy bông hồng và chiếc kéo, dường như đã bình tĩnh lại sau cơn sốc, giọng nói hơi run rẩy đáp lại rồi cúi đầu hỏi.
"Hồi tốt nghiệp, em mời tôi ăn một bữa cơm, sau đó xảy ra một chuyện mà tôi không nhớ gì cả. Tôi muốn hỏi em về chuyện đó."
Trần Mạc Bạch nhìn người phụ nữ thanh lịch, quyến rũ trước mắt, nói thăng vào chuyện năm xưa.
"Cái... Tôi..." Sư Uyển Du nghe Trần Mạc Bạch nhắc đến chuyện đó, càng thêm hoảng loạn. Dù sao ban đầu là lỗi của cô, cô theo bản năng muốn giải thích, nhưng cuối cùng vẫn cúi đầu, nói lời xin lỗi.
"Xin lỗi."
Nếu không có chuyện đó, ông đã không có con gái.
Trần Mạc Bạch nhìn Sư Uyển Du, trong lòng đã có đáp án, nhưng ông vẫn cần nghe chính miệng cô nói.
"Trước đây, khi mở Kim Đan giới vực, tôi gặp một cô bé tên Tiểu Hắc trên Ngũ Phong tiên
Ông lại chạm đến trái tim Sư Uyển Du. Quả nhiên, khi nghe thấy tên Tiểu Hắc, cô ngẩng đầu, mở to mắt nhìn ông, đôi mắt hạnh xinh đẹp tràn đầy kinh hoàng.
"Em có gì muốn nói với tôi không?"
Trần Mạc Bạch không nói tiếp, vì khi ông nhắc đến Tiểu Hắc, Sư Uyển Du đã biết lý do ông đến đây hôm nay.
"Xin lỗi!"
Nhưng Sư Uyển Du vẫn xin lỗi, hốc mắt hơi ửng đỏ, đường như xấu hổ và hối hận về hành vi năm xưa.
Nhưng Trần Mạc Bạch muốn nghe không phải điều này.
"Có phải con bé là con gái của tôi và em?"
Thấy Sư Uyển Du nghẹn ngào, Trần Mạc Bạch không kìm được, hỏi thẳng.
"Đúng!"
Sư Uyến Du khẽ gật đầu, cho ông câu trả lời mà ông muốn nghe.
Hô!
Sau một tiếng thở dài, Trần Mạc Bạch cảm thấy như trút được gánh nặng, trong lòng trào dâng một niềm vui khó tả.
Ông vốn định, chỉ khi tu hành gặp bình cảnh, không thể tiến thêm, mới nghĩ đến chuyện kết hôn sinh con.
Nhưng khi tu vi càng ngày càng cao, thậm chí đã có lòng tin và nắm chắc với Nguyên Anh, ông còn cảm thấy có lẽ cả đời này sẽ không có con nối dõi.
Nhưng không ngờ, từ nhiều năm trước, ông đã có một đứa con gái.
Thảo nào Tiểu Hắc lại mắc Cửu Âm Tuyệt Mạch!
Ông tu luyện Ngọc Tỏa Kim Quan Quyết, Tiên Thiên Nguyên Dương vững chắc. Về lý thuyết, khi giao hợp có thể "ngọc dịch trả lại", nhưng chút nguyên dương đó sẽ không bao giờ tiết ra.
Vì vậy, khi Tiểu Hắc sinh ra, hoàn toàn không có chân dương.
Nếu không nhờ y thuật cao siêu của Tiên Môn, đây đã là bệnh nan y.
Nhưng giờ đây, nó đã vượt qua cửa Sinh Tử kiếp, chuyển hóa thành Thuần Âm Chi Thể, linh thể hàng đầu của Tiên Môn.