...
Tiễn Triệu Tiểu Đao xong, Lâm Uyển tò mò nếm thử viên Lục Chinh sơn tra hoàn.
Cô nhíu mày, xuýt xoa kêu lên: "Vị sau chẳng ngọt chút nào, cái món sơn tra hoàn này của anh làm đúng là không có tâm."
Lục Chinh nhún vai. Xem như hình phạt sau khi thua cuộc vui, mấy cô nàng yêu tinh kia còn khen lấy khen để cái món sơn tra hoàn này, hận không thể nhổ nước bọt chết anh.
Anh còn nhớ Ngao Thiển đã khóc thét vì cái món sơn tra hoàn này... ôi mẹ ơi, may mà Ngao Thiển không kiện cáo vụ này, may thật may!
...
"Anh làm gì đấy?"
"Cho em chua thêm tí nữa!"
"Ô..."
Một lát sau.
...
Lục Chinh tặc lưỡi, nếm thử: "Chua mà có ngọt, hương vị tuyệt vời, lần sau anh còn muốn!"
"Điêu! Còn lần sau á? Lần sau em sẽ hôn anh ngay khi anh vừa phá sơn tra hoàn."
"Em chắc là địch lại anh không?"
"Anh dám? Ô..."
...
Lâm Uyển thở hồng hộc đẩy Lục Chinh ra, rồi hỏi: "Anh vừa nói với Đặng Bào Bào tối nay có tuyết rơi, có phải là anh định ra tay không?"
Lục Chinh vòng tay ôm Lâm Uyển: "Sinh ta ra là cha mẹ, người hiểu ta là Lâm Uyển vậy!"
Mắt Lâm Uyển sáng lên: "Thật á? Anh còn tạo được tuyết rơi nữa cơ à? Phạm vi có rộng không? Có gây ra nghi ngờ gì không?"
Từ khi Lục Chinh sửa được hướng bão, Lâm Uyển chẳng còn chút nghi ngờ hay lo lắng nào về pháp lực của Lục Chinh nữa, chỉ là cô không muốn Lục Chinh phí sức vô ích.
...
"Em ít đọc sách anh đừng gạt em, không có đợt không khí lạnh nào mà Hải Thành lại đột ngột giảm nhiệt độ rồi có tuyết rơi diện rộng, thật sự hợp lý à?"
"Đấy là do em không biết thôi, người ta dự báo thời tiết bao giờ chuẩn đâu?"
"Anh bớt lừa em đi, tuy có vài dự báo mưa tuyết không chuẩn thật, nhưng đấy chỉ là số ít thôi, phần lớn, đặc biệt là về nhiệt độ, vẫn rất chuẩn."
Lục Chinh chớp mắt: "Thật á, thế mà không lừa được em à?"
...
Máu Lục Chinh nóng lên, tay anh bắt đầu leo lên đỉnh núi: "Nói! Hợp lý hay không?"
Lâm Uyển trợn tròn mắt: "Anh lại còn định đổ oan cho em à?"
Lục Chinh đắc ý nói: "Không được chắc?"
"Được!" Lâm Uyển dứt khoát đáp, rồi trở tay đẩy Lục Chinh ngã lên ghế sofa.
...
...
Lục Chinh bảo Lâm Uyển nghỉ ngơi, nhưng Lâm Uyển vẫn khăng khăng đòi đi cùng Lục Chinh.
"Tuy biết một mình anh cũng làm được, lại chẳng tốn bao nhiêu thời gian, nhưng có người hầu bên cạnh, cùng anh nói chuyện, dù sao cũng tốt hơn là một mình anh vội vã ngược xuôi, phải không?"
Trước khi ra khỏi nhà, Lâm Uyển còn chỉnh lại trang phục cho Lục Chinh, rồi khoác tay Lục Chinh, cứ như hai người sắp ra ngoài dạo phố vậy.
...
Lục Chinh hôn Lâm Uyển một cái, rồi cưỡi mây bay lên, nâng Lâm Uyển cùng nhau, ẩn mình bay ra ngoài theo cửa sổ.
Nửa đêm, trên bầu trời Hải Thành.
"Làm thế nào?" Lâm Uyển tò mò hỏi.
"Làm thế này!" Lục Chinh đáp, tay anh vê động ấn quyết, thi triển «Huyền Quy Ngự Thủy Chân Linh Bí Quyết».
...
Dù sao cũng không phải là chuyên nghiệp thủy pháp.
Nhưng «Huyền Quy Ngự Thủy Chân Linh Bí Quyết» thì hoàn toàn khác, truyền thừa từ huyền quy thượng cổ, thủy pháp đỉnh cao trên đời, chỉ cần nguồn nước dồi dào, tu vi đủ mạnh, Lục Chinh mà thích thì tạo ra một trận đại hồng thủy cũng chẳng phải là không được.
Chỉ là tuyết rơi thôi á? Quá đơn giản!
Lục Chinh thi pháp, chân khí dao động thông qua tầng mây và không khí truyền đi, kéo dài hơn trăm dặm, bao trùm toàn bộ khu đô thị Hải Thành.
...
Lâm Uyển nhìn xung quanh, nhắc nhở: "Cẩn thận đấy nhé, anh định tạo tuyết rơi, đừng biến thành mưa đá."
Tay Lục Chinh hơi loạn, suýt chút nữa thì hỏng việc, mẹ kiếp mưa đá, anh bực mình đáp: "Tin chồng em một chút được không?"
"Răng rắc!"
Một tiếng động nhỏ vang lên, Lục Chinh nhìn lại, thấy bên cạnh cách đó không xa, một cục đá lạnh to bằng quả bóng bàn đang thành hình.
...
Lâm Uyển: "..."
"Khụ khụ!" Lục Chinh ho khan hai tiếng: "Một chút xíu ngoài ý muốn thôi, tốt ngay đây!"
Lâm Uyển liên tục gật đầu: "Thực ra không có tuyết cũng được, đừng biến thành thiên tai là được."
Lục Chinh: im lặng.
...
Lục Chinh thủ ấn không dừng lại, rồi tiếp tục thi triển bí pháp, rất nhanh đã san bằng, tiêu trừ tình huống ngoài ý muốn kia, trải đều ra.
Sau đó, đợi đến khi hơi nước đầy đủ, nhiệt độ đủ thấp, băng tinh bông tuyết không thể lơ lửng giữa không trung nữa, bắt đầu bay lả tả rơi xuống.
Những bông tuyết nhỏ như lông vịt, bồng bềnh rơi xuống.
...
...
Những người còn đang dạo phố ngoài đường vào lúc nửa đêm phát hiện ra đầu tiên, lập tức chụp ảnh lưu niệm đăng lên mạng.
"Oa! Tuyết còn rơi nhiều nữa chứ, không biết ngày mai có đọng lại không?"
"Kệ đi, chụp ảnh chung đã!"
Lễ Giáng Sinh và đêm bình an tuy là lễ của phương Tây, nhưng giờ ngày càng không được coi trọng, chẳng qua năm xưa cũng từng gây sốt một thời, sau đó lại được người trong nước đổi thành cầu bình an, thương gia thì vui vẻ tăng thêm một chiêu quảng cáo, bán hoa và bán táo thì ra sức chào hàng.
...
Lục Chinh và Lâm Uyển dạo bước trên đường, cười nhìn không ít cặp đôi đang chụp ảnh, hứng tuyết, ồn ào náo nhiệt vô cùng.
"Vui hơi sớm rồi đấy, sáng ngày mai lên cảnh sắc sẽ rất đẹp." Lục Chinh cười nói.
Lâm Uyển liếc xéo Lục Chinh một cái, rồi đứng trước một cửa hàng thời trang nổi tiếng, tạo dáng đẹp mắt, khoe đôi chân thon dài dưới áo gió.
Lục Chinh dứt khoát lấy điện thoại ra, tìm góc chụp từ dưới lên, chụp một tấm ảnh đẹp.
...
Sau đó đăng lên vòng bạn bè, kèm theo một đoạn caption:
Da trắng dáng xinh chân dài miên man!
"Sến!" Lâm Uyển hạ kết luận, nhưng nụ cười trên khóe miệng không giấu được.
"Đi! Mua táo đi!"
...
"Siêu thị chứ đâu! Trong nhà không có hoa quả, đi mua sắm một chút, có cả táo, không được à?"
"Được được được!"
Lâm Uyển vừa cười, vừa nắm tay Lục Chinh đi vào siêu thị, ôm một đống lớn hoa quả về nhà.
Ngoài cửa sổ tuyết trắng bay lả tả, trong phòng hòa thuận vui vẻ ấm áp như mùa xuân.
...