"Tácht"
"Tách!"
Ở đỉnh một ngọn núi nhỏ phía sau Thiên Kiếm Sơn, Động Dương Tử và một nho sinh trung niên đang ngồi đánh cờ dưới gốc cây bách cổ thụ.
Nho sinh trung niên này tướng mạo đường hoàng, dưới cằm có ba chòm râu dài, ánh mắt ôn hòa, ngón tay thon dài. Bên cạnh bàn cờ còn đặt một quyển « Điển sử », toát lên phong thái trí thức không thể che giấu.
Nếu không biết, không ai nghĩ người này lại là một trong những kiếm tu hàng đầu thế giới này.
Lão tổ của Thiên Kiếm Sơn, Tuệ Kiếm Thần Quân.
Lúc này, Tuệ Kiếm Thần Quân cầm quân đen, do dự một lát rồi đặt xuống bàn cờ.
"Khó có dịp thấy lão đạo sĩ nhiệt tình như vậy, xem ra mấy đời đồ tôn của ngươi và Phượng Hoàng Cung chủ tình cảm không tệ." Tuệ Kiếm Thần Quân trêu chọc.
Về thân phận của Lục Chinh, ngay cả bản thân Lục Chinh còn chưa thức tỉnh, Động Dương Tử đương nhiên sẽ không nói rõ.
Với lại, chuyện Tự Linh Hi đưa bốn Thiên Ma về Ma Giới, ông cũng không đề cập đến.
Vô Tâm Chân Dục Ma Tổ và Ám Nhật Ma Tôn thì thôi, Ma Long Vương liên lụy đến Đông Hải Long Tộc, Nguyên Nha Lão Ma lại liên quan đến Đại Phạn Thiên Tự, còn lấy cả tính mạng một vị đại hòa thượng, không tiện công khai.
Lần này, lấy cớ đơn thuần là Lục Chinh và Tự Linh Hi du lãm Lâm Tây Đạo, phát hiện tung tích Huyền Huyền Ma Chủ. Tự Linh Hi không phải người Trung Nguyên, không tiện làm lớn chuyện ở Lâm Tây Đạo, nên thông báo cho Bạch Vân Quán.
Lăng Côn Tử và Đức Giới Thiền Sư đều biết Lục Chinh và Tự Linh Hi có quan hệ thân mật, không cần phải giấu giếm. Hơn nữa, điều này cũng giải thích được vì sao Bạch Vân Quán lại ra mặt trong chuyện này.
Chỉ có điều...
"Phượng Hoàng Cung chủ lại để ý đến ma vật, xem ra là do tên đồ tôn mấy đời của ngươi ảnh hưởng."
Tuệ Kiếm Thần Quân không kìm được tò mò, bát quái hỏi han: "Phượng Hoàng Cung chủ tâm cao ngạo, lại ẩn cư lâu đài ở Phượng Hoàng Sơn không ra, đồ tôn ngươi làm thế nào chiếm được trái từn nàng?”
Ông và Tự Linh Hi tuy không quen thân, nhưng cũng biết nhau. Năm xưa tu luyện thành tựu, ông từng thử kiếm thiên hạ và giao thủ với Tự Linh Hi, nên cũng hiểu rõ tính cách nàng.
Do đó, dù đã là ông già năm trăm tuổi, ông vẫn không tránh khỏi ham hóng hớt.
Động Dương Tử thong thả vuốt râu, lạnh nhạt nói: "Vài ngày nữa, đợi Tự Cung Chủ đích thân đến, ngươi có thể tự mình hỏi nàng."
Tuệ Kiếm Thần Quân bĩu môi: "Chẳng lẽ ngươi cũng không biết?"
"Lão đạo không như ngươi, còn quan tâm đến chuyện tình cảm của vãn bối.” Động Dương Tử tức giận.
"Vãn bối?"
Tuệ Kiếm Thần Quân nhíu mày: "Phượng Hoàng Cung chủ có thể làm tổ nãi nãi của ngươi đấy."
Động Dương Tử nhìn bàn cờ trước mặt: "Những lời này của ngươi, ta sẽ thuật lại."
"Khụ khụ khụ!"
Tuệ Kiếm Thần Quân vội ho khan vài tiếng: "Lời này chỉ ra khỏi miệng ta, vào tai ngươi, chúng ta tâm sự riêng với nhau, không cần thuật lại cho Phượng Hoàng Cung chủ.”
Tuệ Kiếm Thần Quân chỉ là lớn tuổi, chứ không phải già đến hồ đồ, đạo lý đối nhân xử thế vẫn hiểu, không muốn vô duyên vô cớ đánh một trận với Tự Linh Hi.
"Nói đến, lão phu thật hâm mộ Bạch Vân Quán của ngươi, có Thanh Tùng, mấy trăm năm khí vận không dứt, không ngờ mới ngắn ngủi trăm năm, lại có thêm Lục Chinh."
Tuệ Kiếm Thần Quân vội chuyển chủ đề: "Có Hỏa Phượng Hoàng này, Bạch Vân Quán của ngươi sợ là ngàn năm sau cũng không cần..."
Chưa đợi Tuệ Kiếm Thần Quân nói xong, Động Dương Tử đã lắc đầu: "Đừng nói ngàn năm, e là không đến trăm năm, vị kia sắp phi thăng rồi."
"Ừm?"
Tuệ Kiếm Thần Quân không khỏi sững sờ: "Tự Cung Chủ có hy vọng phi thăng trong vòng trăm năm?"
Động Dương Tử gật đầu, không nói gì thêm.
Đùa à, có Lục Chinh ở đó, chuyện Tự Linh Hi phi thăng là ván đã đóng thuyền, nói không chừng lão đạo phi thăng cũng phải trông cậy vào hắn!
Đương nhiên, chuyện này càng không thể nói với người ngoài, nên Động Dương Tử kín tiếng, chỉ nói: "Lần trước gặp mặt, lão đạo cảm ứng được cảnh giới của Tự Cung Chủ đã khác, lão đạo có chút không hiểu rõ."
Động Dương Tử không nói đối, lần Tự Linh Hi trọng thương và Lục Chinh trở về hiện đại song tu, ngọc ấn đã bỏ ra không ít công sức.
Tiêu hao mấy ngàn sợi khí vận chi quang, phần lớn đều mang lại lợi ích cho Tự Linh Hi, không chỉ khỏi hẳn vết thương, mà Phượng Hoàng Bổn Nguyên chân ý càng tiến thêm một bước, đạt đến cực điểm huyền diệu.
Sau đó, mỗi lần tu luyện, Lục Chinh cũng không hề keo kiệt khí vận chi quang, tu vi cao thâm của Tự Linh Hi đều có thể đạt được chỗ tốt cực lớn.
Cũng chỉ là gần đây Động Dương Tử không gặp Tự Linh Hi, nếu không ông cũng không dám nói trong vòng trăm năm, mà phải nói trong vòng mười năm.
Nhưng dù vậy, cũng đủ khiến Tuệ Kiếm Thần Quân kinh ngạc không thôi.
"Phượng Hoàng Thần Hỏa bá đạo vô cùng, lại phối hợp với cảnh giới hiện tại của Phượng Hoàng Cung chủ."
Tuệ Kiếm Thần Quân nói: "Giết một Huyền Huyền Ma Chủ, có cần gọi nhiều người như vậy không?"
Động Dương Tử đặt một quân trắng: "Dù sao người ta cũng là Thiên Ma hạ phàm, năm xưa Ngũ Ma Kiếp, chính là ma đầu trấn thủ trung ương, Thanh Nguyên Diệu Đạo Chân Quân cũng phải đến cuối cùng mới giết được hắn, có thể thấy được phi phàm."
"Mọi việc có kế hoạch trước sẽ ít xảy ra sai sót hoặc hối hận." Động Dương Tử trầm giọng nói: "Chúng ta đã tìm được tung tích của hắn, dĩ nhiên phải một lần tru sát, không thể cho hắn một tia cơ hội trốn thoát.
Huống chi, dù sao đó cũng là Thiên Ma hạ phàm, thực lực không yếu, nếu ít người, dù có giết được hắn, cũng khó tránh khỏi bị thương.
Đều là bạn cũ mấy trăm năm, ai cũng không muốn liều mạng. Đúng lúc mọi người lâu không tụ tập, nhân cơ hội này tụ họp lại, chăng phải ngươi sắp đến năm trăm đại thọ rồi sao.”
Tuệ Kiếm Thần Quân lập tức cải chính: "Bốn trăm tám mươi chín!"
Động Dương Tử: "..."
"Được thôi, bốn trăm tám mươi chín."
Động Dương Tử gật đầu: "Đúng lúc cuối năm ở Thiên Kiếm Sơn của ngươi, tiện thể chúc mừng ngươi bốn trăm tám mươi chín tuổi đại thọ."
Tuệ Kiếm Thần Quân: ”."
Sao nghe cứ thấy khó chịu thế nào ấy?
"Nói chính sự."
Tuệ Kiếm Thần Quân lại đặt một quân cờ: "Huyền Huyền Ma Chủ hiếu sát, nhưng tám trăm môn nhân của hắn đã tản ra, Thiên Kiếm Sơn dốc toàn lực cũng chỉ tìm được hơn ba trăm người.
Nếu hủy diệt Ngọc Chân Quan, sợ là hơn bốn trăm người còn lại nhận được tin tức sẽ lập tức tản đi, lúc đó càng khó tìm."
Đệ tử Thiên Kiếm Sơn có hạn, không thể lùng sục khắp Lâm Tây Đạo.
Động Dương Tử gật đầu: "Đến lúc đó, đệ tử Bạch Vân Quán, Xích Tiêu Quan, Pháp Hoa Tự, Đại Kim Cang Tự đều sẽ đến, giúp các ngươi cùng nhau tìm kiếm."
So với những đệ tử Ngọc Chân Quan không rõ tung tích này, những "bí tịch" tản mát trong dân gian không đáng lo ngại, đợi đến khi Ngọc Chân Quan bị hủy diệt, triều đình ban bố chiếu lệnh cũng được.
"Tốt!"
Tuệ Kiếm Thần Quân không khách khí, đặt một quân đen, ăn hai quân trắng của Động Dương Tử.
"Đợi Tự Cung Chủ và Lăng Côn đạo hữu đến, chúng ta sẽ trực tiếp động thủ!”
Ngay sau đó, cả hai cùng ngẩng đầu, thấy một đạo quang mang hiện lên ở phương Bắc.
Động Dương Tử cười nói: "Bổn Hoành hòa thượng vẫn là nóng nảy, nhanh vậy đã đến."