"Tácht"
Chín chiếc máy bay không người lái vừa chụp ảnh xong, đã bị ném mạnh lên bàn.
"Tách!"
Chín tấm ảnh chụp bia đá cận cảnh cũng bị quăng lên mặt bàn.
"Tách!"
Cuối cùng là tấm ảnh chụp tượng Bạch Ngọc Quan Âm ở Triều Âm Động, Tử Trúc Lâm, Lạc Già Đảo, cũng chịu chung số phận.
"Nếu không báo trước, lính tráng chắc chắn không dám lên đảo, mà dù đã thông báo, giờ này có lẽ họ vẫn còn đang hoài nghi nhân sinh."
"Họ cứ ngỡ mình đặt chân vào đạo tràng Quan Âm Bồ Tát ở Nam Hải!"
Mọi người, "..."
"Thật là quá hú hồn!"
"Ít nhất cũng phải báo một tiếng chứ, đảo xây dựng hình thù thế này, quá phô trương."
"Tỉnh đi, nói cứ như không tạo hình thì không khoe mẽ ấy, chúng ta luôn khiêm tốn trong hành xử, nhưng làm việc phải hiệu quả."
"Nhưng làm thế này, có vẻ hơi ngông cuồng, không hợp với phong cách nhất quán của chúng ta!"
"Bình tĩnh, bình tĩnh, nghĩ đến công trình Sông Hồng Kỳ, nghĩ đến công trình Sông Hồng Kỳ."
"Thực ra Lục Chinh rất chu đáo, xem này, đường băng sân bay vẫn để lại, dài rộng thế kia, máy bay vận tải cỡ lớn tha hồ cất cánh hạ cánh."
“Theo trinh sát thực địa báo về, bên trong núi trên đảo có không ít hang động tự nhiên, chúng ta khỏi cần đào.”
"Lại còn rất lớn nữa chứ, đảo Phượng Hoàng lớn nhất chừng năm mươi cây số vuông, đảo Thần Kiếm nhỏ nhất cũng gần ba mươi."
"Đây đâu chỉ là hàng không mẫu hạm không chìm, đây thực sự là chín tòa thành lũy siêu cấp, bao bọc cả Nam Hải vào trung tâm."
"Lần này, Nam Hải triệt để thành ao nhà của ta, ai vào Nam Hải cũng phải ngó sắc mặt ta, còn hạm đội nước ngoài thì càng phải cẩn trọng gấp mười hai vạn lần."
"Còn nữa, đừng bàn chuyện tạo hình nữa, đây chỉ là tiểu tiết, chín hòn đảo lớn mấy chục cây số vuông đột ngột xuất hiện mới là trọng điểm."
“Trong vòng một đêm, đột ngột xuất hiện, chuyện này khác công trình Sông Hồng Kỳ, dù sao hồi đó ta còn có hai tháng. để làm giả."
"Lần này thì chịu, không có cớ nào để viện cả."
"Không có cớ thì thôi, đảo mọc lên trong lãnh hải của ta, là lãnh thổ của ta, thực lực của ta hiện tại đã không cần phải giải thích với ai trong trường hợp này."
"Chuẩn không cần chỉnh!"
"Nói thật, vì vụ Sông Hồng Kỳ, khối người đã đoán già đoán non, đặc biệt là những thế lực lớn, hình như họ đoán ra chân tướng, chỉ là không tìm được bằng chứng, không có manh mối thôi."
"Lần này chín hòn đảo, gần như là lật bài ngửa.”
"Đúng vậy, một đêm xuất hiện, toàn tạo hình cổ truyền, sát vách lãnh hải, tàu thuyền ta xuất hiện ngay lập tức..."
"Chỉ cần không phải ngốc, ai cũng liên tưởng đến công trình Sông Hồng Kỳ."
"Vậy nên, cứ âm thầm làm mưa làm gió thôi, ta không cần tạo dựng vỏ bọc che đậy nữa, ai cũng biết cả rồi, làm trò vô ích."
"Nhưng vẫn có thể giăng bẫy, dụ được vài mống thì hay bấy nhiêu, giống mấy cái bẫy công trình Sông Hồng Kỳ, có điều lần này không phải bẫy tài liệu xây dựng, mà là bẫy 'tài liệu' về sức mạnh thần bí."
“Ha ha, nhất trít”
"Được rồi, ngoài ra, dù không cần làm giả, vẫn phải có lời giải thích bên ngoài để đối phó với giới truyền thông, vẫn là đổ cho Quỷ Phủ Thần Công của tạo hóa à?"
"Ngoài cái đó ra, còn gì nữa không?"
"Để tôi nghĩ, thực ra vẫn có, ví dụ như, đây là màn tái hiện hoàn hảo cốt truyện Đảo Đầu Lâu Kim Cương."
"Ờ... Nam Hải đột nhiên mọc đảo, ta chỉ lên đảo thôi, còn vì sao nó mọc, ta biết sao được?"
"Có lẽ trước đây khu vực này bị bão táp và nhiễu điện từ liên tục, nên không ai phát hiện ra, giờ cảnh vật thay đổi, ta vừa hay tìm thấy."
"Đúng rồi, Hollywood đúng là suối nguồn cảm hứng bất tận!"
"Khu vực biển đó bị cày đi xới lại rồi, các ông đúng là mặt dày mày dạn nói dối..."
"Ha ha ha!"
Mọi người cười vang một hồi, chia sẻ niềm vui, rồi mới im lặng, bắt đầu bàn chuyện chính.
“Tiền đội đã lên đảo hết rồi, các nước láng giềng đều phát hiện ra mấy hòn đảo và hạm đội của ta.”
"Đâu có ở chỗ nước sâu, sát vách mà xây đảo, không phát hiện mới lạ."
"Đối phương cũng phái hạm đội đến, nhưng bị ta chặn hết rồi, còn mấy chiếc định xông vào, ta nổ súng cảnh cáo Rađa luôn."
"Bắn! Phải bắn! Trong tình huống này, thà xảy ra xung đột trên biển, chứ tuyệt đối không để chúng lên đảo, nếu không hậu họa khôn lường."
"Đã có thông điệp chính thức nào gửi đến chưa?" Lão giả dẫn đầu đột ngột hỏi.
“Chưa ạ, chắc là sự việc xảy ra quá gấp gáp, các bên chưa kịp chuẩn bị."
Lão giả gật đầu, "Các vị, nhắc nhở các bộ phận, chuẩn bị ứng phó bão táp đi."
"Các bộ phận liên quan đều đã nắm được tin tức, bảo là với mấy hòn đảo này, dù bên kia bờ đại dương có liên quân lại, ta cũng nghênh chiến được."
"Có chí khí đó là tốt." Lão giả mỉm cười, "Đoàn tàu tiếp theo đâu rồi?"
"Đã xuất cảng toàn bộ, chuyến đầu tiên chở vật liệu xây dựng bến cảng, nhà ở tạm, cùng máy móc công trình và hỏa lực phòng thủ."
Có người đáp, "Việc ta trước đó đưa tàu đến mấy đảo ở Nam Sa không khiến ngoại giới nghỉ ngờ, nên chuyến vật liệu đầu tiên có thể đến các đảo vào sáng sớm mai."
"Trong vòng ba ngày, ta có thể đứng vững gót chân trên đảo, ai đến cũng đánh cho tan tác."
"Tốt!" Lão giả gật đầu, rồi nói với Tiêu Du Nhã, "Du Nhã, liên lạc nhiều với Lâm Uyển, cảm ơn Lục Chinh cho tử tế, bất kể họ có yêu cầu gì, dù con không quyết được, cứ thi hành trước rồi báo cáo sau, rõ chưa?"
Tiêu Du Nhã bĩu môi, "Tiên trảm hậu tấu?"
Lão giả gật đầu, trầm giọng nói, "Họ có tư cách đó."
“Đúng thế, đâu chỉ có tư cách đó, ta còn muốn cúng bái họ ấy chứ."
"Ngoài cúng Lục Chinh, còn phải cúng mấy cô bên cạnh cậu ta nữa!"
Mọi người bàn xong chính sự, lại không nhịn được chuyển sang buôn chuyện bát quái.
"Lâm Uyển là người Lỗ Tỉnh gốc, còn mấy người kia, đã có hướng suy đoán rồi."
"Bát Diện Hán Kiếm khỏi nói, Thái Cực Đảo với Lạc Già Đảo, chắc không liên quan đến họ."
"Phượng Hoàng, Thần Long, hoa đào, hồ lô, Cứu Vĩ Thiên Hồ. Gấu Trúc?”
"Khụ khụ, cái Gấu Trúc này, chắc không liên quan gì đến họ đâu nhỉ?"
"Cũng chưa biết chừng, Gấu Trúc, có biệt danh là Thực Thiết Thú đấy!"
Tự Linh Hi dùng biệt danh trên mạng, gần như là công khai mình là Phượng Hoàng, vậy nên...
"Thẩm Doanh với Liễu Thanh Nghiên, ai là Gấu Trúc?"
Mọi người, `.
"Hoa đào là Thẩm Doanh, đừng quên biệt danh của cô ấy là Đào Doanh."
"Năm xưa Hoàng Hà lũ lụt, đào ở Lỗ Tỉnh nở rộ, đây là Đào Hoa Tiên Tử!"
"Còn Liễu Thanh Nghiên... hành y tế thế, chẳng lẽ là hồ lô, Đảo Hồ Lô nghe không hay, nên gọi là Tế Thế Đảo?"
Mọi người, "..."
Tiêu Du Nhã ngồi bên cạnh, không nhịn được đưa tay xoa trán, những người có mặt, trung bình cũng năm sáu mươi tuổi, ai ra đường cũng là quan to mặt lớn, vậy mà lại ngồi bát quái về một đám phụ nữ.
Thật không thể tin được!
Cảm tạ Ma Giới nho nhỏ hổ đạo hữu, 08a đạo hữu trăm thưởng thức.