Ăn điểm tâm xong, Lục Chinh đưa Liễu Thanh Nghiên đến Nhân Tâm Đường. Anh chưa kịp về nhà thì gặp Uyên Tĩnh đang đi tới.
Vừa thấy Lục Chinh, Uyên Tĩnh thở phào nhẹ nhõm:
"Sư đệ, ngươi không sao chứ?"
"Ta không sao, làm sao vậy?" Lục Chinh ngơ ngác, không hiểu Uyên Tĩnh hỏi vậy là có ý gì.
"Mấy hôm trước, Nhạc Lạc sư thúc tổ đến Thiếu Đồng Sơn, định gọi ngươi lên núi, nhưng ngươi lại không có ở đó."
Uyên Tĩnh giải thích, "Uyên Ninh xem thời vận không ra, ta lại thấy Liễu cô nương có vẻ không yên, không ở Nhân Tâm Đường khám bệnh mà lại cùng Đỗ cô nương đến Đào Hoa Bình.
Ta hỏi nàng ngươi đi đâu, có cần giúp gì không, nàng không nói, chỉ bảo ngươi cùng Tự Cung Chủ ra ngoài, có việc..."
"Thì ra là vậy."
Lục Chinh gật đầu, giải thích giúp Liễu Thanh Nghiên: "Nàng không cố ý giấu huynh đâu, chủ yếu là chuyện chưa xong, với lại tình hình cụ thể chưa rõ ràng, nói với huynh cũng vô ích, lại khiến huynh lo lắng."
"Chuyện gì vậy?" Uyên Tĩnh tò mò hỏi, rồi bồi thêm một câu, "Xong xuôi rồi à?"
"Xong rồi, đi Đông Hải, giết một Thiên Ma giáng trần." Lục Chinh khoát tay, nói như không có gì.
Uyên Tĩnh: (⊙o⊙)
"Ngươi nói cái gì?" Uyên Tĩnh tưởng mình nghe nhầm.
"Ở Đông Hải, có một Thiên Ma giáng trần, Liệt Hỏa Tuyệt Thiên Ma Long Vương, lợi hại lắm. Tứ đại Long Vương cũng ra tay, ta và Linh Hi cũng có mặt ở đó, nên Thanh Nghiên mới lo lắng." Lục Chinh kể.
Uyên Tĩnh chớp mắt, sững sờ một hồi mới hoàn hồn: "Vì liên quan đến Thiên Ma nên Liễu cô nương mới không nói với ta?"
Lục Chinh gật đầu: "Dù sao tình hình cụ thể chưa rõ, cũng không chắc chắn, chỉ là suy đoán, không tiện nói.”
Lục Chinh hỏi: "Sư huynh hôm nay vào thành là cố ý đến xem tình hình sao?"
"Không phải." Uyên Tĩnh ngượng ngùng, "Tuy Liễu cô nương trông lo lắng, ta cứ tưởng nàng quan tâm quá thôi, dù sao..."
Uyên Tĩnh chưa nói hết câu, nhưng Lục Chinh đã hiểu.
Đùa à, Lục Chinh đi làm việc cùng Tự Linh Hi thì có nguy hiểm gì chứ?
Chắng qua, nếu liên quan đến Thiên Ma giáng trần thì đúng là nguy hiểm thật!
Ngoài ra, tứ đại Long Vương cũng xuất thủ?
"Chuyện gì vậy! Kể cho ta nghe đi?" Uyên Tĩnh nổi máu tò mò.
Dù sao chuyện lớn như vậy, giống như Lục Chinh khi còn ở Lam Tĩnh gặp được thông tin mật của đại gia hoặc siêu sao hạng A vậy, ai mà không muốn hóng hớt.
"Vậy thì dài dòng lắm. Sư huynh vào thành có việc gì à?" Lục Chinh hỏi.
“Nhà Lý viên ngoại trong thành có chuyện lạ, ta đến từ đêm qua, trừ được một Thử Yêu, vốn định về núi, chợt nhớ ra chuyện của ngươi nên tiện đường ghé qua xem ngươi thế nào."
"Vậy thì không có gì." Lục Chinh nói, "Sư huynh về cùng ta, mà Nhạc Lạc sư thúc tổ còn ở trên núi không?"
"Không, đã về rồi."
Lục Chinh gật đầu, rồi dẫn Uyên Tĩnh về nhà, kể lại đầu đuôi câu chuyện mấy ngày trước.
Từ chuyện Nhạc Hoằng Hải mang Ngao Cần trọng thương trở về, đến chuyện tứ đại Long Vương hợp lực tiêu diệt Hắc Thủy Huyền Xà và Liệt Hỏa Tuyệt Thiên Ma Long Vương.
Đương nhiên, chuyện Kim Long Ngưng Quang Giáp, Thương Long Thôn Thiên Đao, Thanh Long Bàn Không Sưởng, Khám Ly Ngọc Tỉnh Kiếm thì không cần kể.
Nghe Lục Chinh kể, Uyên Tĩnh cũng kinh ngạc: "Còn có cả Hắc Thủy Huyền Xà?"
Hắn cứ tưởng chỉ có Ma Long Thượng Giới, không ngờ lại còn có một đại lão thế gian.
Tuy Uyên Tĩnh chưa từng nghe qua tên Tô Ngạo Quân, nhưng huyết mạch Huyền Xà thượng cổ, sánh ngang Ma Long Vương Thượng Giới, cùng với việc chống lại Tự Linh Hi và tứ đại Long Vương, cũng đủ chứng minh thực lực của vị này.
Uyên Tĩnh nhìn Lục Chinh, khóe miệng hơi co giật. Sư đệ mình đã có thể tham gia đại chiến cấp độ này rồi sao? Trong cả Bạch Vân Quán, e là chỉ có lão tổ Động Dương Tử mới có tư cách nhúng tay.
Lục Chinh gật đầu, võ võ hồ lô bên hông, lấy ra một tảng thịt muối lớn.
Uyên Tĩnh sáng mắt: "Đây là..."
"Thịt Huyền Xà đấy." Lục Chinh đưa thịt muối cho Uyên Tĩnh, "Sư huynh mang về, cho Nhạc Thần sư thúc tổ và các sư huynh đệ trong quán nếm thử."
Hắc Thủy Huyền Xà bản thể rất lớn, thịt rắn chứa nhiều năng lượng, nhưng người bình thường có thể hấp thụ được. Thịt rắn lại nhiều, đủ cho Tự Linh Hi dùng lâu dài, còn thừa, rất thích hợp để làm quà biếu.
Đẳng cấp đầy mình, biếu ai cũng không mất mặt!
Uyên Tĩnh không khách sáo với Lục Chinh, nhận lấy thịt rắn, bỏ vào tay nải: "Vậy ta thay mặt thầy thúc tổ và các sư huynh đệ cảm ơn ngươi."
"Huynh đệ ta cả, khách khí làm gì." Lục Chinh cười.
Uyên Tĩnh cười ha ha, rồi cùng Lục Chinh nói chuyện công việc lớn nhỏ gần đây, trong đó quan trọng nhất là Thanh Tùng Chân Nhân hiện thân, đuổi đại sư huynh Kim Tước Tôn Giả của Huyền Âm Sơn Nhất Mạch về U Minh.
Lục Chinh giữ Uyên Tĩnh ăn cơm trưa, tiễn anh đi, rồi đến Đào Hoa Bình dạo một vòng, xác nhận không có gì, mới xuyên qua về hiện đại.
"Ta về rồi!"
Lục Chinh cất tiếng chào, phát hiện nhà vắng tanh. Thần niệm khẽ động, anh biết Tự Linh Hi và Thẩm Doanh đều không có ở nhài
"Ừm, người đâu?"
Lâm Uyên đi làm, anh đi đưa Liễu Thanh Nghiên, theo lý mà nói, không có anh bên cạnh, hai nàng ít khi ra ngoài.
Lục Chinh lấy điện thoại ra, thấy Tự Linh Hi để lại tin nhắn trong nhóm. Thì ra Cố Đình Đình có buổi diễn, mời Tự Linh Hi và mọi người đến xem.
Từ sau khi Cố Đình Đình đến nhà năm ngoái, quan hệ của cô với mọi người đã gần gũi hơn. Cô cũng coi như học trò đàn của Tự Linh Hi, nên ngày lễ ngày tết đều ân cần thăm hỏi, còn tranh thủ đến thăm hai lần.
Chính vì quan hệ thân thiết, với lại cầm nghệ của cô hiện giờ cũng coi như có thể mang ra trình diễn, nên lần này cô mới mạnh dạn mời Tự Linh Hi.
Tự Linh Hi cũng rảnh rỗi, chán không muốn đánh đàn vẽ tranh nghe nhạc ở nhà, nên hỏi địa chỉ diễn của Cố Đình Đình, nhắn lại cho Lục Chinh, rồi cùng Thẩm Doanh đi ra ngoài.
"Tốt lắm!" Lục Chinh gật đầu, không để bụng.
Tự Linh Hi và Thẩm Doanh đã xuyên qua đến đây hai năm rồi, Lục Chinh không lo lắng các nàng ra ngoài đường, chí ít nếu có lo lắng thì cũng không phải lo cho các nàng.
...
Bên kia, Tự Linh Hi và Thẩm Doanh đã đến địa điểm diễn, gặp Cố Đình Đình và mẹ cô, Lưu Tĩnh Cầm.
"Từ tiểu thư, xin chào!" Lưu Tĩnh Cầm muốn bắt tay Tự Linh Hi, "Rất cảm ơn ngài đã chỉ dạy Đình Đình."
Tự Linh Hi khẽ nắm tay, lạnh nhạt cười nói: "Cô bé có chút thiên phú, cũng coi như nỗ lực."
Lời này tuy là khích lệ, nhưng cũng bình thản. Nói thật, trình độ cầm nghệ của Cố Đình Đình lúc này đã vượt qua người mẹ này từ lâu.
Lưu Tĩnh Cầm gượng cười hai tiếng, nhưng đã sớm biết tính cách của Tự Linh Hi từ Cố Đình Đình, thậm chí một năm trước đã nghe những lời bình sắc bén của Tự Linh Hi về mình, nên bà đã chuẩn bị tâm lý đầy đủ.
Sau đó, Lưu lĩnh Cầm lấy hai tấm vé ra khỏi túi, đưa cho Thẩm Doanh.
Thẩm Doanh xem xét vé, thấy dòng chữ lớn: Hải Nguyệt Lan - Diễn tấu hội âm nhạc toàn cầu - Trạm Hải Thành.