“Nghe nói gì chưa, khoa nội Đông y mới có một Phó chủ nhiệm y sư vừa nhậm chức. `
"Nghe nói là giáo sư thỉnh giảng, mỗi tuần chỉ đến phòng khám một buổi, thủ tục nhận chức là viện trưởng đích thân dẫn đi làm."
"Ghê vậy, ai thế, vị thầy già nào mà oách thế?"
"Không, nhìn còn trẻ lắm, mà lại..."
"Mà lại sao?"
“Mà lại xinh lắm, tôi chưa từng thấy nữ bác sĩ nào xinh như vậy."
Giữa trưa, mấy bác sĩ Bệnh viện Long Hoa lại bắt đầu buôn dưa lê.
"Tin từ phòng tổ chức, người ta là truyền nhân Cổ Hoa y, từng làm ở bộ phận trọng yếu tại Bắc Đô, có chỗ dựa vững chắc lắm, lần này về bệnh viện mình là do viện trưởng đích thân đi quan hệ mời về đấy."
"Lại là kiểu truyền thừa dân gian à?"
"Ừ, nhưng ngoài học thuật gia truyền ra, người ta còn là tiến sĩ một trường đại học y khoa nào đó, nhưng mà..."
...
"Nhưng mà nhìn cô ấy trẻ quá, phòng tổ chức nói mới có hai mươi bảy tuổi."
"Ghê vậy, hai mươi bảy tuổi đã là giáo sư, Phó chủ nhiệm y sư, thật hay đùa?"
"Thật, người ta còn là giáo sư thỉnh giảng của một trường đại học y khoa nào đó ở Bắc Đô, còn đang nằm trong tổ chuyên gia của một bộ phận quan trọng nữa đấy."
"Ối giời ơi!"
“Đây không phải là năng lực bình thường mà một tiến sĩ đại học y khoa có thể đạt được."
"Chắc là gia thế hoặc là có tuyệt chiêu trong tay."
"Trời ơi, tôi vừa đi ngang qua, chào một câu."
"Sao thế?"
"Đẹp quá! Cứ như từ phim thần tượng bước ra ấy, nếu không phải không có camera bên cạnh, tôi còn tưởng đoàn làm phim nào mượn bệnh viện mình quay phim đấy."
“Nông cạn, cô chỉ biết nhìn mặt, tôi vừa mới thấy cô ấy châm cứu cho một ông lão.”
"Thế nào?"
"Uyển chuyển, nhìn đơn giản mà cứ như thưởng thức nghệ thuật ấy."
"Lão Mạc, tôi đoán chắc ông chưa xem hết."
"Sao vậy?"
"Bệnh nhân đó do một điều đưỡng viên ở viện dưỡng lão bên cạnh đưa qua, bị mặt đơ.”
"Mặt đơ á? Bệnh nhân bị liệt mặt không phải đến khoa thần kinh sao, sao lại đưa đến nội khoa?"
"Viện trưởng dặn mấy trưởng khoa rồi, nếu gặp ca bệnh khó nào, cứ đưa đến phòng khám nội khoa thử xem."
"Ghê vậy, hóa ra cô ấy là 'toàn khoa' à?"
"Đã là người có thực học Đông y gia truyền, chắc chắn là 'toàn khoa' rồi."
“Nghe tôi kể tiếp được không?”
"Ông cứ kể đi!"
"Bệnh nhân bị liệt mặt này không giống người khác, bệnh đã lâu năm, chẩn đoán là dây thần kinh mặt đã hoại tử, chạy chữa khắp các bệnh viện lớn nhỏ trong nước ba năm trời, cả Đông y lẫn Tây y đều bó tay."
"Nhưng mà, bác sĩ Liễu này vừa bắt đầu, chỉ châm cứu mười phút, cơ mặt của ông lão đã có phản ứng!"
"Vãi? Thật á?"
...
"Bác sĩ Liễu, cô giỏi quá!"
Trong phòng khám, ông lão và người nhà vây quanh Liễu Thanh Nghiên đang thu kim, kinh ngạc và biết ơn.
"Khách sáo rồi."
Liễu Thanh Nghiên thu kim, vứt kim châm cứu dùng một lần vào thùng rác, thầm gật đầu.
Loại kim châm cứu dùng một lần này vừa an toàn vệ sinh, vừa không cản trở việc vận khí hành châm.
"Thần kinh mặt của lão tiên sinh đúng là đã tổn thương diện rộng, nhưng chưa hoại tử hoàn toàn, mà các dây thần kinh xung quanh vẫn còn nguyên vẹn."
Liễu Thanh Nghiên vừa kê đơn thuốc trên máy tính cho ông lão, vừa nói, "Tôi kê cho lão tiên sinh ít thuốc thông kinh hoạt lạc, thứ Hai tuần này và tuần sau nữa đến đây nhé. Tôi châm cứu cho ông ba lần liên tục, có thể khôi phục bảy tám phần, uống thêm tháng thuốc nữa là có thể khỏi hẳn."
"Một tháng có thể khỏi hẳn?" Ông lão và người nhà đều kinh hãi.
Ông lão là một doanh nhân có tiếng ở một thành phố phương Bắc, dù là vì nhu cầu cá nhân hay công việc, ông đều phải chữa trị.
Thế nhưng, họ đã đi nhiều nơi, gặp đủ loại thầy thuốc, từ Tây y đến Đông y, số chuyên gia đã khám cho ông không dưới hàng chục người.
Nhưng vì ông lão tuổi cao, thần kinh lại yếu, nên việc điều trị không có hiệu quả.
Họ đã đến các thành phố có tiếng về Đông y, cuối cùng đành "vái tứ phương", đến Hải Thành, một thành phố thiên về phương Tây, và thấy được tia hy vọng.
Trước đó, họ đã đến một số bệnh viện lớn, các chuyên gia sau khi kiểm tra đều đưa ra phương án điều trị không khác gì trước đây.
Họ đã rất thất vọng, rồi tặc lưỡi đến Bệnh viện Long Hoa cho có.
Sau khi kiểm tra, bác sĩ khoa thần kinh ở bệnh viện này cũng không chắc chắn lắm.
Tình cờ, có người báo tin rằng bệnh viện mới có một bác sĩ Đông y gia truyền, có thể chữa được bệnh khó.
Vậy là họ đánh liều đến khám thử.
Thật lòng mà nói, khi mới gặp mặt, người nhà ông lão đã thất vọng, thậm chí có người định dìu ông quay về.
Một cô gái ngoài hai mươi tuổi, mà lại chuyên trị bệnh khó?
Đông y Hải Thành, không đáng tinl
Nhưng ông lão vẫn kiên trì khám, và tỏ ra rất lễ phép.
Sau đó, Liễu Thanh Nghiên xem xét bệnh án, sờ mặt và bắt mạch cho ông lão, rồi bắt đầu châm cứu.
Và chỉ mười phút sau, cả ông lão và người nhà đều kinh ngạc.
"Nghiêm túc mà nói, nửa tháng, ba lần châm cứu là gần khỏi rồi, nhưng dù sao đã bị liệt mặt ba năm, cả cơ thể lẫn thần kinh đều không thể khôi phục hoàn toàn như trước, cần uống thêm nửa tháng thuốc nữa mới có thể khỏi hẳn, đến mức người ngoài không nhận ra."
Liễu Thanh Nghiên thản nhiên nói, rồi kê đơn thuốc trên máy tính, biên lai từ máy in từ từ 1n ra.
Liễu Thanh Nghiên đưa biên lai cho một người con gái của ông lão, "Nhớ cuối tuần đến nhé, tôi chỉ khám bệnh vào thứ Hai thôi."
"Vâng, cảm ơn! Cảm ơn!"
Người phụ nữ nhận biên lai, cùng mọi người cảm ơn rồi dìu ông lão ra về.
Liễu Thanh Nghiên gật đầu, ấn nút gọi bệnh nhân tiếp theo vào.
"Bác sĩ Liễu, cô giỏi quát" Cô y tá đi cùng cô, mắt sáng long lanh.
Liễu Thanh Nghiên mỉm cười, "Đừng nói thế, ca liệt mặt này quả thật đặc biệt, triệu chứng và biểu hiện thần kinh không giống những ca thông thường, trách sao các bác sĩ khác không chữa được."
Câu nói này nghe tự nhiên như không, nhưng trong tai cô y tá lại là một kiểu "Versailles" rất đỗi đời thường.
Cô chính là người dẫn đường cho ông lão kia, và biết ông đã chữa trị ba năm rồi.
So sánh như vậy càng thấy rõ tài năng của Liễu Thanh Nghiên.
Bệnh người khác chữa ba năm không khỏi, cô lại chỉ cần một tháng!