Sổ Tay Phá Huỷ Cốt Truyện Mary Sue

Lượt đọc: 2466 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159
Tiến »
Chương 75

❊ ❊ ❊

Chương 47.2: Cốt truyện này đã thay đổi (7) Rốt cuộc cũng hôn đủ, Diêu Thiên Thiên mềm nhũn cả người dựa vào lồng ngực Tề Lỗi, lắng nghe tiếng tim đập nhanh đến dọa người của anh, cố tình bắt lỗi: "Anh nói chỉ hôn một cái."

"Em nghe nhầm rồi, là hôn một bộ." Tề Lỗi ra vẻ đạo mạo mặt dày mày dạn nói.

Xuy!

Thấy ai hôn môi mà hôn một chưa?

Từ bao giờ còn tính cả bộ!

Trong lòng Diêu Thiên Thiên điên cuồng rít gào, nhưng tất cả đều là tỏ vẻ mà thôi, nếu nghiên cứu sâu hơn, sẽ thấy ------- Tề Lỗi nhà mình thật ra dáng!~\(≧▽≦)~!

Tề Lỗi phát hiện tình trạng của mình không ổn, mông nhỏ của Diêu Thiên Thiên cứ cọ tới cọ lui trên đùi mình tìm vị trí thoải mái, lại thêm nụ hôn quyến luyến vừa rồi, anh lại có phản ứng.

Tuy rằng thường xuyên lấy ảnh chụp Diêu Thiên Thiên làm tư liệu sống đến quen rồi(⊙_⊙), nhưng ở trong lòng anh Diêu Thiên Thiên chính là một đứa trẻ, là cô bé mũm mĩm năm đó.

Loại chuyện này sẽ dọa đến cô gái thuần khiết của anh. (Lúc Thiên Thiên thuần khiết nhà anh xem cao H, thịt văn và phim heo năm đó đã sớm vứt bỏ sự thuần khiết rồi, cùng vứt bỏ còn có cả tiết tháo) Vì không để mình dọa đến Diêu Thiên Thiên, Tề Lỗi lập tức tìm cách thay đổi đề tài: "Thân phận của người che mặt anh cũng không biết rõ, nhưng em có thể hỏi chú Cần thử xem.

Bên này anh cũng sẽ chú ý điều tra."

Anh chuyển đề tài quá nhanh, khiến cho Diêu Thiên Thiên có loại cảm giác như đang xem thịt văn TXT đến chỗ phấn khích nhất, kích động nhất thì đột nhiên nhảy ra một đoạn phổ cập khoa học, rất hỗn loạn!

Nhưng anh đã nói đến chủ đề chính, Diêu Thiên Thiên cũng ngồi thẳng người, nghiêm túc trả lời: "Ừm, em nhất định sẽ hỏi rõ ràng, mong sẽ không xảy ra sai sót gì.

Hy vọng lần này có thể thuận lợi đưa Tâm Tâm ra nước ngoài, bằng không Diêu Đại Vĩ. . . . . ."

Cô vội vàng ngừng lại, sự tin tưởng với Tề Lỗi làm cho cô không tự chủ được mà buột miệng nói ra rồi.

Loại chuyện này bất luận là người thời đại nào, cũng sẽ gièm pha, sẽ có hại cho danh tiếng của Diêu Doanh Tâm, càng ít người biết được càng tốt.

Ai ngờ Tề Lỗi lại bình thản cầm một lọn tóc của cô lên, vừa quấn vòng quanh ngón tay vừa nói: "Em không cần giấu diếm, tâm tư Diêu Đại Vĩ anh hiểu rõ.

Sớm đưa Diêu Doanh Tâm đi chính là phương án tốt nhất."

Diêu Thiên Thiên bật người dậy, thoát ra khỏi lồng ngực rắn chắc của Tề Lỗi, ngồi lại vị trí cũ, nghiêm túc hỏi anh: "Sao anh biết? Ngoài anh ra còn ai biết chuyện này không?"

Tề Lỗi thấy dáng vẻ xù lông của cô, nở nụ cười dịu dàng, vuốt ve mái tóc của cô: "Anh đoán.

Hai năm nay việc kinh doanh Diêu Đại Vĩ ngày càng tốt, anh cũng thường tiếp xúc với ông ta.

Trên bàn rượu đa phần là người muốn nịnh bợ của ông ta.

Họ nghe được ông ta cưng chiều con gái nhỏ, liền khen em gái em không tiếc lời, ngược lại còn chọc Diêu Đại Vĩ mất hứng.

Lúc ấy anh quan sát ông ta, liếc mắt một cái cũng có thể nhìn ra ông ta không phải không thích em gái chúng ta, mà là thích đến mức chỉ cần nghe người khác nhắc tới cũng cảm thấy khó chịu."

Lời anh nói quá mức táo bạo, khiến cho Diêu Thiên Thiên xem nhẹ xưng hô của Tề Lỗi với Diêu Doanh Tâm đã đổi từ em gái em thành em gái chúng ta, tự cho mình là anh rể Diêu Doanh Tâm.

"Ngoại trừ anh, còn có anh nhận ra không?" Diêu Thiên Thiên lo lắng hỏi lại.

"Đoán chừng chỉ có anh thôi, bởi vì anh chú ý rất kỹ ông ta. Còn nữa, ánh mắt của ông ta lúc đó rất giống anh." Tề Lỗi lén chạm tay lên lưng Diêu Thiên Thiên, ý đồ muốn kéo người trở lại lòng mình.

"Anh và ông ta sao có thể giống nhau?" Diêu Thiên Thiên hoàn toàn không đồng ý với lời nói của anh.

Một ma vương ma giới anh tuấn lãnh khốc khí phách so với một lão già biến thái làm ra vẻ nhà giàu mới nổi, đây rõ ràng là khác nhau một trời một vực.

"Thật ra không có gì khác nhau đâu." Tề Lỗi lắc đầu, ngược lại anh có thể lý giải được tâm tình Diêu Đại Vĩ, "Hồi em còn nhỏ, mỗi khi anh nghĩ đến em cũng sẽ lộ ra ánh mắt này."

Diêu Thiên Thiên:. . . . . . .

"Đến bây giờ vẫn vậy, muốn giấu em đi, không cho bất cứ ai nhìn thấy." Tề Lỗi thừa dịp Diêu Thiên Thiên ngẩn ngơ, bế người trở về, đặt lên đùi mình.

Diêu Thiên Thiên: (tot)~~~\(≧▽≦)~(╰_╯)#o(≧v≦)o~~(?﹃?) Loại cảm giác bị phú hào mạnh mẽ giam cầm này. . . . .sao lại khiến cô cảm thấy chờ mong được cơ chứ!

Nhất định là do cô đã bị sóng não Tề Lỗi mê hoặc rồi o(╯□╰)o……

"Nếu anh đã biết em cũng không gạt anh nữa.

Em rất sợ một ngày nào đó Diêu Đại Vĩ sẽ phá hủy Tâm Tâm." Diêu Thiên Thiên lắc đầu nói, không có đàn bà, lại cáo già, Diêu Đại Vĩ liệu có thể đối xử với Diêu Doanh Tâm một cách bình thường, thuần khiết như trong nguyên tác sao?

"Kỳ thật cho dù em không lập kế hoạch đưa Diêu Doanh Tâm ra nước ngoài, chú Cần cũng đã sớm bố trí cục diện rồi." Tề Lỗi đột nhiên nói ra một câu kinh người.

"Cái gì?

Chú ấy nói cho anh biết?" Diêu Thiên Thiên ngẩng đầu nhìn anh, trong mắt tràn ngập uy hiếp.

Mộ Dung Cần coi cô là đứa trẻ mà giấu diếm cô, nhưng dù sao cũng xuất phát từ tình cảm cha con, cô còn có thể hiểu được.

Còn Tề Lỗi là bạn trai của cô mà vẫn coi như đứa trẻ cần được bảo vệ như vậy, rõ ràng rất khinh thường cô!

Tề Lỗi lập tức xoa xoa lưng Diêu Thiên Thiên trấn an rồi mở miệng giải thích: "Trong mắt chú ấy việc anh làm chỉ là hành động nhỏ, đương nhiên sẽ không nói với anh, đây là anh đoán thôi.

Hai năm này Diêu Đại Vĩ ngày càng thuận lợi, vừa là do bản thân ông ta may mắn, nhưng cũng phải nhờ chú Cần thúc đẩy phía sau."

Phủng sát*!

*Nghĩa là bề ngoài tán dương thổi phồng quá mức khiến người kia tự mãn, dẫn đến trì trệ, thụt lùi, thậm chí sa đọa, thất bại.

Diêu Thiên Thiên đã hiểu rõ, Mộ Dung Cần đây là muốn cho Diêu Đại Vĩ cảm nhận được vinh quang cực hạn của quyền lực, sau đó một chưởng đánh người xuống đáy vực.

Chiêu này so với ngay từ đầu đã kéo Diêu Đại Vĩ ngã xuống càng âm hiểm hơn nhiều.

Từng được đứng ở nơi cao nhất, địa vị cao nhất, ngắm nhìn phong cảnh ở nơi cao nhất, khinh bỉ những kẻ đê tiện dưới chân, rồi lại lập tức trở thành người còn đê tiện hơn kẻ mình vừa mới xem thường.

Đối với Diêu Đại Vĩ mà nói, đây quả thật là sự trừng phạt lớn nhất.

Tác giả có lời muốn nói: Vì hôm qua không đăng chương mới nên buổi tối còn có một chương nữa. Chờ sau khi hoàn thành lần chương sau thì cùng nhau bắt côn trùng nha.

“Pigro của tôi” ném địa lôi*, “Mễ Mễ không ở đây” ném địa lôi, “Lạc Cửu” ném địa lôi, thắm thiết ôm một cái nà~ ╭(╯3╰)╮! *Ném địa lôi là một hoạt động của web Tấn Giang, 1 lần ném địa lôi = 1 NDT.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159
Tiến »