Sổ Tay Phá Huỷ Cốt Truyện Mary Sue

Lượt đọc: 2589 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159
Tiến »
Chương 32

❊ ❊ ❊

"Giúp đỡ cả ngày lẫn đêm sao?" Đôi mắt của Diêu Thiên Thiên trừng lớn, anh đánh giá quá thấp chỉ số IQ của cha mẹ Tề rồi đó!

"Ừ." Tề Lỗi mỉm cười: "Dưới sân trượt patin có một quán net, anh đã chơi ở đó rất vui."

Diêu Thiên Thiên đỡ trán: "Anh sẽ bị đánh chết đó."

"Không sao." Tề Lỗi véo véo mặt cô, nói: "Anh cũng không sợ chuyện đó, anh chỉ sợ cha mẹ anh sẽ theo dõi anh, không cho anh ra ngoài vào ban đêm nữa.

Anh không yên tâm khi để Lưu Dương ở nhà một mình.

Anh còn định không về nhà cơ, nhưng nếu anh cứ không về nhà suốt như thế, có lẽ mẹ anh sẽ đi báo cảnh sát."

Diêu Thiên Thiên đánh một cái vào cái tay đang véo mặt mình, cô nghiêm túc suy nghĩ một lúc rồi mới nói: "Không thì anh nói là do em bị người ta cướp đồ, em lại không dám nói với mẹ nên anh đã giúp em tìm lại món đồ mà em làm mất.

Bác Tề nghe vậy sẽ không đánh anh đâu, có lẽ bác còn khen anh nữa ấy."

Tề Lỗi thấy không véo được mặt, bèn dùng tay vụng trộm chạm vào eo thịt của cô, vừa véo vừa nói: "Dì Vương sẽ không tha cho em đâu."

Diêu Thiên Thiên tức giận túm lấy tay cậu: "Đừng véo nữa, rất nhột! Anh cảm thấy véo như vậy vui lắm hả?"

Tâm trạng của Tề Lỗi đã tốt hơn nhiều, cậu thừa dịp Diêu Thiên Thiên không chú ý, nhằm vào phần thịt nhiều nhất ở mông cô, nhéo mạnh một cái rồi nhếch mép cười, nói: "Cô bé xinh đẹp như hoa, theo đại gia đi, đảm bảo sẽ cho em ăn sung mặc sướng!"

Diêu Thiên Thiên ôm mông trừng mắt nhìn cậu, hình như dạo này mình dễ dãi quá rồi hay sao ấy...

Đều làm phản hết rồi!

Cô không nói gì mà đi thẳng ra khỏi phòng ngủ.

Tề Lỗi thấy bé heo mập xụ mặt, trong lòng không khỏi có chút e ngại.

Điều mà cậu quan tâm cũng không phải là Diêu Thiên Thiên sẽ làm gì tiếp theo, mà chủ yếu là không nỡ chọc cô tức giận.

Tề Lỗi chạy theo phía sau cô, miệng không ngừng giải thích: "Anh... Anh chỉ nghĩ rằng thịt trên người em khá mềm và chơi rất vui. Với cả thịt ở chỗ đó dày nhất, anh muốn véo nó từ lâu rồi..."

Lời còn chưa nói xong thì đã thấy Diêu Thiên Thiên quay đầu lại, vẻ mặt của cô vô cùng đáng sợ cầm chổi lau nhà trong tay. Chổi lau nhà lập tức nhắm vào ngay giữa hai chân của Tề Lỗi.

"Em cũng cảm thấy anh “mọc” thêm một thứ gì đó rất không cân bằng từ lâu rồi.

Hay bây giờ em giúp anh “đánh rụng” nó đi nhé?" Diêu Thiên Thiên đen mặt nói, đồng thời giơ chổi lau nhà lên, định triển khai chiêu thức “đả cẩu bổng*”.

*Đả cẩu bổng ( Tuyệt kỹ của Cái Bang trong tiểu thuyết của Kim Dung ): Dịch “Gậy đánh chó”, một chiêu thức được sinh ra từ nỗi sợ chó.

Tề Lỗi không dám chống trả, anh chỉ có thể bảo vệ “của quý” ngồi xổm xuống, liên tục trúng mấy chiêu “đả cẩu bổng”.

Sau khi đánh khoảng năm phút, Diêu Thiên Thiên mệt đến thở hổn hển, cô thả chổi lau nhà xuống, ra sức thở mạnh.

Tề Lỗi làm như không có chuyện gì đứng lên đi tới trước mặt cô, nói: "Em mệt không?

Nghỉ một lát đi rồi đánh tiếp."

Diêu Thiên Thiên:...

Rất muốn hủy diệt thế giới này, phải làm sao đây?!

...

Tối hôm ấy, Diêu Thiên Thiên cầm miếng ngọc Tì Hưu mà Vương Nhị Nha tặng vào sinh nhật tám tuổi của cô, đi cùng Tề Lỗi về nhà cậu.

Con trai mười ngày không về nhà đã đạt đến giới hạn của Lưu Minh Yến. Bà tự nhủ rằng nếu đến đúng tám giờ mà tên nhãi kia còn chưa chịu về thì bà sẽ đi báo cảnh sát!

Tề Lỗi không hổ danh là người hiểu mẹ mình nhất.

Cậu vừa bước vào cửa, Lưu Minh Yên ngồi trong phòng khách thấy con trai mình về, còn chưa nói một câu nào đã ném đôi dép lê đang đi ở chân về phía Tề Lỗi.

Tề Lỗi không trốn, dép lê lại chính xác nện vào đầu Diêu Thiên Thiên.

Diêu Thiên Thiên:...

Lưu Minh Yến:...

Tề Lỗi:...

Tề Miểu nhìn thấy đầu tiên, cô ấy vội vàng cầm theo khăn tay chạy tới gần Diêu Thiên Thiên, lau đi bụi bẩn ở trên đầu cô.

Tuy rằng dép lê mềm mại ném vào người sẽ không đau, nhưng Tề Lỗi vẫn cảm thấy rất đau lòng.

Lưu Minh Yến nhanh chóng lao tới, tỉ mỉ quan sát cẩn thận xem Diêu Thiên Thiên có bị thương ở đâu hay không.

Bà nhìn lên nhìn xuống, nhìn trái nhìn phải, sau khi xác định cô không sao thì mới nhìn Tề Lỗi rồi hét lên: "Đều tại con hết, con đã không về nhà thì thôi, còn hại em gái phải chịu trận thay con đó!"

Tề Lỗi:...

Diêu Thiên Thiên: Đầu năm nay người lớn đều như vậy sao (⊙_⊙)?

Lưu Minh Yến cảm thấy mắng như vậy vẫn chưa đủ để khiến bản thân hết giận.

Bà lấy một đôi giày cao gót cao mười centimet từ tủ giày ra, giơ gót giày lên chuẩn bị đập về phía Tề Lỗi.

Diêu Thiên Thiên nhanh chóng chạy theo Tề Miểu cách Tề Lỗi khoảng ba mét.

Nếu bị gót giày này đập trúng, dù không chết thì cũng sẽ bị thương, vẫn nên đứng xa một chút thì tốt hơn.

Tề Lỗi trừng mắt nhìn hai chị em không có tình nghĩa kia, sau đó nhắm mắt lại chờ “bà già” nhà mình mềm lòng.

Gót giày còn chưa chạm đến đầu đã nghe thấy một tiếng lạch cạch trước cửa phòng bếp, sau đó một tiếng hét to truyền đến: "Em nghỉ đi, để anh!"

Và rồi cha Tề lao ra với một con dao phay!

Tề Lỗi, Diêu Thiên Thiên, Tề Miểu:...

Cuối cùng vẫn là Lưu Minh Yến có kinh nghiệm phong phú ( kinh nghiệm đối phó với cha Tề ), thấy ông chồng nhà mình cầm “bát cơm” của cả nhà lao tới, đôi giày cao gót lập tức thay đổi phương hướng, gót giày gõ vào trán của cha Tề.

"Ông biết xương của con trai ông rất cứng không hả?!

Nếu ông lấy “bát cơm” ra chém nó, nhỡ “bát cơm” hỏng rồi thì sau này ông quay lại nghề cũ thế nào? Ông mất trí rồi à?" Lưu Minh Yến chỉ vào đầu cha Tề, không ngừng lên tiếng mắng chửi.

Diêu Thiên Thiên: Con đẻ của mẹ còn không bằng một con dao phay hả?

Cha Tề thụ giáo, yên lặng cầm dao phay để lại vào trong bếp, sau đó cầm cây chổi lau nhà ra.

Đầu năm nay quả thực rất phổ biến chổi lau nhà. Tề Lỗi liếc mắt nhìn Diêu Thiên Thiên, cười tủm tà tủm tỉm.

Phải nói rằng, nhờ có sự tục tằng nam tính của cha Tề và nhan sắc xinh đẹp phúc hậu của Lưu Minh Yến nên Tề Lỗi mới có bộ dáng đẹp trai như bây giờ.

Lưu Minh Yến đẻ rất khéo, ba đứa con nhà họ Tề đều thừa hưởng hết tất cả các ưu điểm của cha mẹ.

Tề Sâm giống mẹ nhất, đẹp trai điềm tĩnh; Tề Lỗi lại giống cha nhất, đẹp trai, nam tính, tràn ngập sức sống; Tề Miểu cũng giống cha nhưng nhan sắc của cô ấy lại còn đẹp hơn cả Lưu Minh Yến.

Không biết có phải do tổ tiên nhà họ Tề toàn sinh ra trai xinh gái đẹp không nữa.

Kiếp trước, Diêu Thiên Thiên luôn mờ nhạt trong biển người, ngoài xem trên TV ra thì cô chưa từng tiếp xúc với trai đẹp bao giờ.

Nhìn cậu bé đẹp trai với hàm răng trắng bóc đang mỉm cười nghịch ngợm với mình, mặt Diêu Thiên Thiên không khỏi đỏ rực lên.

Mắt thấy cây chổi lau nhà có lực sát thương gấp mấy trăm lần Diêu Thiên Thiên của cha Tề đang chuẩn bị lao tới, bé mập lấy tốc độ “sét đánh không kịp bưng tai” đứng chắn trước mặt Tề Lỗi, nói to: "Bác Tề, người sai không phải anh Lỗi, người sai là cháu, bác muốn đánh thì đánh cháu đi!"

Tác giả có lời muốn nói: Chương thứ hai, buổi tối sẽ có thêm một chương nữa.

Vương Nhị Nha sẽ có một người “môn” “đăng” “hộ” “đối” với mình. Dám phá hỏng quan điểm là đang tát vào mặt tác giả!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159
Tiến »