Sổ Bệnh Án

Lượt đọc: 7188 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20. Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161. Chương 162 Chương 163 Chương 164. Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272
Tiến »
Chương 78
tôi nhận quay cảnh nóng.

❊ ❊ ❊

[SBA] Chương 78: Tôi nhận quay cảnh nóng

Chủ nhiệm tới đây, cũng là để chỉ đạo cảnh cấp cứu, nhưng hiện tại anh ta cũng không có nhiều cảnh cần để ý, hơn hai ngày nữa anh ta sẽ quay về bệnh viện.

Vị anh họ ấy cũng tới đây rồi, cho dù quan hệ chẳng thân thiết gì, Hạ Dư cũng đâu thể gạt anh ta sang một bên.

Vừa hay lúc này có diễn viên cần hỏi Tạ Thanh Trình mấy vấn đề về chuyên môn, khi trợ lý tới mời người rồi, Tạ Thanh Trình cũng rời đi luôn.

Hạ Dư đành ra ngoài lều đi dạo với anh họ một lát.

Chủ nhiệm cũng hút thuốc, trên người cũng có mùi thuốc sát trùng, nhưng không biết vì sao nó lại không giống với Tạ Thanh Trình, Hạ Dư chỉ cảm thấy rất khó ngửi.

"Em cũng quen biết Tạ Thanh Trình à." Chủ nhiệm hỏi, dùng câu trần thuật để hỏi.

"Người nhà bảo anh hả?"

Chủ nhiệm rít một hơi thuốc rồi nói: "Không. Trên báo đấy, chuyện Hỗ Đại trước đó, trên báo viết tỉ mỉ lắm."

"..."

"Mấy đoạn video cũ được tung ra, coi như anh ấy thân bại danh liệt trong mắt rất nhiều người rồi." Chủ nhiệm bảo, "Em vẫn còn qua lại gần gũi với anh ấy thế cơ à?"

Hạ Dư không trả lời câu hỏi của chủ nhiệm, nhưng thật ra cậu đã nhận ra rồi.

Người anh họ này cũng đến từ Hỗ Nhất, về một số chuyện, có khi anh ta biết rõ tình hình thế nào cũng nên.

Vì thế Hạ Dư hỏi: "Lúc hai video kia được quay, anh có mặt ở hiện trường không?"

"Em hỏi đúng người rồi đấy. Anh có mặt."

"Tình hình lúc ấy..."

"Cũng giống như video thôi, không đổ oan cho anh ấy đâu. Chứ em nghĩ là gì, video kia cắt ghép thành à?" Chủ nhiệm nhướng mày, nhìn Hạ Dư giễu cợt.

Hai anh em họ sóng vai bước đi.

Một lát sau, chủ nhiệm nói: "Cơ mà anh cảm thấy Tạ Thanh Trình này che giấu kín quá, hình như anh ấy đang che giấu một bí mật nào đó khư khư, không muốn mọi người biết."

"... Anh nghĩ như thế hả?"

"Ừ. Lúc người ta có tâm sự trong lòng, thường tinh thần sẽ căng thẳng. Một năm 365 ngày anh ấy đều rất bình tĩnh điềm đạm, giờ phút nào cũng đề cao toàn bộ cảnh giác. Đấy là trường hợp mang tâm sự nặng nề điển hình rồi." Chủ nhiệm gõ gõ điếu thuốc, "Chẳng qua nếu em thật sự muốn biết, thì em tự đi hỏi anh ấy là được. Hai người cũng coi như là đồng cam cộng khổ trong vụ tháp truyền thông Hỗ Đại rồi còn gì."

Anh ta không nhắc tới chuyện này còn được, vừa nhắc tới, ánh mắt Hạ Dư đã hơi tối lại.

Chủ nhiệm: "Sao thế, tới em mà anh ấy cũng không chịu nói cơ à?"

Hạ Dư đáp: "Không. Em cũng không thân với anh ấy tới thế."

Vì cuộc nói chuyện với chủ nhiệm này, tới lúc quay xong, tâm trạng Hạ Dư đúng là không được tốt cho lắm.

Cậu không lên xe về khách sạn với đạo diễn, dù sao hôm nay khách sạn cũng cách lều không xa, cậu bầu bạn với chủ nhiệm, anh em hai người vừa tản bộ, vừa quay về.

Ai mà biết lúc đi qua một quầy hàng trong chợ đêm, Hạ Dư bắt gặp Tạ Thanh Trình đang ăn khuya với Trần Mạn sau khi kết thúc công việc.

Chủ nhiệm đương nhiên cũng nhìn thấy.

Tạ Thanh Trình ngồi ở mấy quán ven đường toàn dầu mỡ thế này, đúng là rất hút mắt,khí chất cao quý lạnh lùng, eo lưng thẳng tắp, khó mà ẩn vào trong đám người được.

Hình như anh muốn hút thuốc, Trần Mạn khuyên nhủ anh, còn giữ bật lửa của anh lại, Tạ Thanh Trình mặc kệ cậu chàng, lập tức đứng dậy, hỏi mượn bật lửa của một vị đại ca xăm kín tay bàn bên cạnh, xoẹt một tiếng châm thuốc.

Trần Mạn đành phải trả bật lửa lại cho anh.

Chủ nhiệm: "Anh gặp người này rồi. Cậu ta là cảnh sát."

Hạ Dư sửa lại cho chính xác: "Anh ta là tên cảnh sát chẳng có một sao nào trên vai cả."

Chủ nhiệm lại nhìn một lát: "Lần trước đã thấy hơi quen mắt... Cậu ta là cháu ngoại của chính ủy Vương ở Yên Châu nhở?"

Trần Mạn tuy không nhận tổ quy tông, nhưng dù sao địa vị cũng vẫn là đời thứ ba không khác biệt cậu là bao, đây là chuyện khiến Hạ Dư nghĩ tới đã không thoải mái suốt mấy ngày nay.

Mà chủ nhiệm cứ phải nhắc tới chuyện này còn chưa là gì, anh ta còn nói thêm một câu không mặn không nhạt: "Hai người họ là một đôi à?"

"Một đôi gì chứ?" Hạ Dư quay mặt đi không một biểu cảm.

Chủ nhiệm nhướng mày: "Còn là một đôi gì nữa?"

"... Sao lại nói thế."

"Thì lúc trước anh trực ban cấp cứu, Tạ Thanh Trình phát sốt, được đưa tới bệnh viện, chính vị cảnh sát này ở với anh ấy đấy. Y tá Chu từng bảo trước đó còn có một lần, cũng là vị Trần công tử này trông chừng anh ấy truyền nước nữa." Không ngờ đám bác sĩ này ngoài mặt có vẻ đứng đắn, thật ra cũng lắm chuyện như thế.

Chủ nhiệm bảo: "Tuy rằng hai người họ cũng không thừa nhận đâu, nhưng lần trước anh đã trông thấy hết dấu hôn trên người Tạ Thanh Trình rồi, em bảo xem cậu ta làm người ta sốt cao phải đưa vào viện thế, anh còn nghi ngờ vị cảnh sát nhỏ này trông thì thành thật, nhưng thật ra là tên cuồng bạo lực ấy."

Tên cuồng bạo lực nghe mà chẳng đổi sắc, không hó hé tiếng nào.

Nhưng trong lòng cậu cũng ngứa ngáy khó chịu——

Mấy dấu hôn đó toàn do cậu để lại, là chứng cứ phạm tội của hai người họ lăn lộn kịch liệt trên giường, có liên quan gì tới Trần Mạn?

Tạm biệt anh họ xong, sau khi quay về khách sạn, ham muốn khát máu cuồng bạo của Hạ Dư càng sâu đậm.

Cửa thang máy mở ra, cậu đi vào phòng, muốn cố không gặp người sống, tránh nổi cơn bạo lực. Nhưng lúc đi tới gần phòng mình, vừa hay cậu trông thấy cửa phòng nhóm Tạ Thanh Trình đang mở, ngoài cửa có một chiếc xe đẩy, chắc là Tạ Thanh Trình gọi phục vụ phòng, muốn dọn dẹp bồn tắm.

Hạ Dư biết rõ thói quen thích ngâm tắm của anh, trước kia lúc Tạ Thanh Trình ở nhà họ một thời gian ngắn, chỉ cần ban ngày quá bận rộn, tối anh thường sẽ ngâm nước ấm tắm rửa thả lỏng thần kinh đã căng thẳng cả ngày.

Quả nhiên, cậu hơi nghiêng đầu vào nhìn, đã thấy ngay một người phục vụ phòng đang cọ rửa phòng tắm.

"..."

Cậu biết giờ Tạ Thanh Trình với Trần Mạn chẳng có gì xảy ra, Tạ Thanh Trình vốn không tin Trần Mạn là gay, đừng nói là dọn dẹp bồn tắm, có thay khăn trải giường cũng chẳng nói lên có chuyện gì bẩn thỉu giữa bọn họ cả.

Nhưng Tạ Thanh Trình không bẩn thỉu, còn Trần Mạn lại rất đáng khinh.

Hạ Dư lạnh nhạt nghĩ—— Trần Mạn trộm hôn Tạ Thanh Trình.

Hạ Dư cảm thấy, nếu mày là phái mạnh thật, mày cứ hôn quang minh chính đại đi, cùng lắm là bị tát một cái mắng một trận, kết quả thì sao? Chắc Trần Mạn dám.

Hạ Dư không phải không u ám suy nghĩ.

Về mặt gay, Trần công tử cũng là tên rác rưởi.

Nhưng cậu vẫn rất không thoải mái, nghĩ tới Tạ Thanh Trình ngâm mình trong phòng này, Trần Mạn ở ngoài, cả người cậu đều không thoải mái.

Vì để cảm xúc của bản thân không tệ hơn, Hạ Dư dời tầm mắt đi, định đi về phòng mình luôn.

Ai ngờ ánh mắt vừa hơi lệch qua một bên, lại trông thấy trong phòng họ có hai chiếc giường.

Hai chiếc giường xếp rất ngay ngắn, chẳng qua có thể dễ dàng phân biệt cái nào của Trần Mạn, vì trên giường của Trần Mạn có vứt một chiếc PSP*, còn có cả một bộ cảnh phục.

(*PlayStation Portable (PSP) là máy chơi trò chơi điện tử cầm tay được phát triển và tiếp thị bởi Sony Computer Entertainment.)

Giường Trần Mạn nằm sát tường.

"............"

Hạ Dư xanh mặt quay về phòng mình, đóng sầm cửa lại, việc đầu tiên làm chính là xắn tay áo lên, dịch chiếc giường lớn tối qua mình vất vả kê tới sát tường về chỗ cũ.

Cậu không muốn nằm sát với Trần công tử một chút nào hết cả.

Hạ Dư phiền muộn khó nhịn, nghe thấy phục vụ phòng bên cạnh sắp rời đi, cũng không biết đầu óc hoạt động thế nào, thế mà gọi người lại.

"Xin hỏi tiên sinh có gì muốn dặn dò ạ?"

Hạ Dư nhìn như bình tĩnh nói: "Phiền cô tẩy rửa bồn tắm sạch sẽ giúp tôi, cảm ơn."

Sau khi phục vụ phòng rời đi rồi, Hạ Dư cũng ngâm mình như Tạ Thanh Trình, lúc nằm vào bên trong, cậu cảm thấy dòng nước ấm áp, như có thể lấp đầy khoảng trống trong ngực.

Cậu không bật đèn phòng tắm, trong bóng đêm, nhắm mắt lại nằm trong nước ấm một lát, để gợn nước lặng lẽ xao động.

Thân phận của Trần Mạn.

Lời anh họ.

Bóng dáng Tạ Thanh Trình lạnh lùng trầm tĩnh...

—— "Anh ấy có bí mật, anh ấy lúc nào cũng gồng mình lên."

"Tới em mà anh ấy cũng không chịu nói cơ à? Hai người cũng coi như là đồng cam cộng khổ trong vụ tháp truyền thông Hỗ Đại rồi còn gì."

"Bọn họ là một đôi à?... Lúc Tạ Thanh Trình được đưa tới trên người có dấu hôn..."

Hô hấp Hạ Dư dần nặng hơn, có một loại cảm giác chua loét cắn xé trái tim cậu, khiến suy nghĩ phải cai cơn nghiện Tạ Thanh Trình cậu từng bật ra tiêu tan hoàn toàn.

Cậu vừa oán hận không cam lòng, vừa mâu thuẫn bài xích, nhưng tới cùng, cậu vẫn không thể nhịn nổi ham muốn nóng bỏng hừng hực của thiếu niên.

Thứ ấy thậm chí còn khó kiềm chế hơn cả cơn khát máu cuồng bạo của căn bệnh mà cậu mang, cậu vẫn có thể ngăn chặn xúc động muốn đả thương người khác, nhưng lại không kìm nén được suy nghĩ muốn hung hăng chiếm hữu Tạ Thanh Trình của cậu.

Đúng, cậu không có cách nào cạy nổi một câu nói thật ra khỏi chiếc miệng toàn lời nói dối, rất giỏi ngụy trang của Tạ Thanh Trình.

Tạ Thanh Trình đúng là chẳng chịu nói với cậu cái gì hết cả.

Nhưng ít nhất lúc trên giường, Tạ Thanh Trình bị làm tới thất thần, gương mặt ấy là thật, cảm xúc nắm giữ trong tay cậu, cũng chẳng giả dối chút nào cả.

Cậu không tin lúc Tạ Thanh Trình ở bên Lý Nhã Thu cũng là vậy, như thế, người từng thấy dáng vẻ ấy của Tạ Thanh Trình trên đời này, cũng chỉ có mỗi bản thân mà thôi.

Cậu nghĩ như thế, cuối cùng cũng có được một tia an ủi trong nỗi đè nén nặng nề của tâm lí cùng sinh lí.

Mà khi cậu tỉnh táo hơn chút, lúc thay quần áo sạch ra khỏi phòng tắm, Hạ Dư thoáng nhìn qua bản thân trong gương, ấy thế mà lại vô cớ cảm thấy thiếu niên cô đơn tóc còn nhỏ nước trong gương, hình như có chút thảm thương.

"Hạ lão sư, cậu có đó không?"

Sấy tóc xong, bên ngoài chợt có người gõ cửa.

Thời buổi này mấy người không quen biết nhau trong xã hội, đều có thói quen tôn xưng đối phương bằng một tiếng "Lão sư".

Hạ Dư mở cửa ra, bên ngoài là trợ lí của Hoàng tổng đang đứng.

"Có chuyện gì ạ?"

"À, là thế này." Trợ lí nhỏ đẩy đẩy mắt kính, cô vẫn rất khẩn trương khi đứng trước Hạ Dư, "Đây là kịch bản, đây là thông báo cho mấy ngày kế tiếp, còn cái này nữa, đây là danh sách nhân vật có ít lời thoại lẫn cảnh diễn. Hoàng tổng bảo mấy nhân vật này họ vốn cũng tính tìm diễn viên quần chúng có kinh nghiệm để nhận, ông ấy không biết cậu có hứng thú chọn một vai để thử hay không."

Vì nhận được sự chú ý của tổng sản xuất tiên sinh Hoàng Chí Long, hơn nữa mẹ cậu Lữ Chi Thư cũng dặn đi dặn lại trong điện thoại, nhờ Hoàng tổng sắp xếp mấy cơ hội trải nghiệm công việc khác nhau cho Hạ Dư nhiều hơn nữa.

Vậy nên Hạ Dư ngoại trừ việc ở cạnh đạo diễn học tập ra, Hoàng tổng còn hữu nghị sắp xếp thêm cho mấy vai phụ.

Hạ Dư nhận lấy chồng tài liệu rất dày: "Cảm ơn, chị vất vả rồi."

Tối đó Hạ Dư ngồi một mình đọc kịch bản rất lâu, trợ lí của Hoàng tổng cũng rất tốt bụng, dùng những màu bút khác nhau để đánh dấu từng vai phụ một, còn làm hẳn một phần mục lục, xem qua cũng không tốn công cho lắm.

Sau khi Hạ Dư xem xong hết, đã gửi tin nhắn cho Hoàng Chí Long, dùng sự khách sáo có sửa ngàn lần cũng không đổi bản chất, cảm ơn sự chiếu cố đặc biệt của Hoàng tổng.

Sau đó cậu chọn một vai phụ bảo là có hứng thú học tập.

Hoàng tổng vừa nghe tên nhân vật kia đã hơi sửng sốt, ông ta cho rằng đó sẽ là nhân vật đầu tiên bị Hạ Dư loại.

"Cháu không đùa chú đấy chứ tiểu Hạ."

"Cháu đang nói nghiêm túc ạ."

Trên giường đệm hơi lộn xộn, rải rác đơn thông báo, trong một tờ của ngày mốt, đánh dấu một vai phụ, tới lượt chọn cuối cùng, anh ta đã được Hạ Dư lựa chọn. Cạnh tên nhân vật kia, có một dòng ghi chú viết mực đỏ bắt mắt:

Nhân vật này có cảnh giường chiếu.

Mà trong cột ghi chú của tờ thông báo, viết từng chữ rõ nét: Cảnh quay cần có chuyên gia tâm lí học và tổ chỉ đạo. Chuyên gia ngày ấy: Tạ Thanh Trình.

Tác giả có lời muốn nói:

Tiểu kịch trường 《 Nếu Hạ Dư là một cô gái thì theo đuổi Tạ Thanh Trình có dễ hơn hay không》

Hạ Dư: Em với anh đặt phòng, 168 vạn.

Tạ Thanh Trình: Tôi bán thân mà còn phải trả tiền phòng, bởi vì tôi không muốn mắc nợ gì với con gái mà thôi.

Hạ Dư:???

Hạ Dư: Em đỡ súng cho anh.

Tạ Thanh Trình: Thật sự không cần đâu, con gái nên bảo vệ mình cho tốt mới quan trọng.

Hạ Dư:???

Hạ Dư: Em có ảnh chụp anh ở hội sở. Tối nào em cũng xem cả!

Tạ Thanh Trình: Xóa đi, giữ gìn nữ đức.

Hạ Dư:???

Hạ Dư: Tạ Thanh Trình, em muốn ở bên anh.

Tạ Thanh Trình: Tuổi chúng ta chênh lệch quá lớn. Em cảm thấy theo đuổi kiểu kích thích này có ý nghĩa gì không?

Hạ Dư:???

Kết luận: Hình như cũng chẳng dễ dàng hơn là bao...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 7 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20. Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161. Chương 162 Chương 163 Chương 164. Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272
Tiến »