Sổ Bệnh Án

Lượt đọc: 7066 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20. Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161. Chương 162 Chương 163 Chương 164. Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272
Tiến »
Chương 16
nhưng lại cãi nhau tới chia tay.

❊ ❊ ❊

Hạ Dư và Tạ Thanh Trình trong quá trình điều tra, không buồn để ý tới đối phương nữa.

Sau khi điều tra xong, Tạ Thanh Trình gọi xe đưa Tạ Tuyết về thẳng nhà, Tạ Tuyến muốn đợi Hạ Dư rồi cùng đi, nhưng Tạ Thanh Trình không cho phép, không nói một lời ấn đầu Tạ Tuyết đẩy cô vào trong taxi.

Hạ Dư cứ im lặng chắp tay sau lưng dựa cột nhìn theo như vậy, không hé răng, cũng chẳng gượng ép, như một chú cún biết bản thân bị vứt bỏ không thể đuổi theo, biến thành nỗi khó chịu trong lòng Tạ Tuyết.

"Hạ Dư... Anh à, hay chúng ta đợi em ấy..."

"Đi vào."

"Nhưng..." . Tiên Hiệp Hay

"Đi vào!"

Tạ Tuyết: "... Vậy Hạ Dư, em về nhà thì nói với chị một tiếng nha."

Tạ Thanh Trình: "Nói xong chưa? Đi mau."

Tạ Tuyết còn muốn nói thêm gì nữa, Hạ Dư im lặng đứng lắc đầu, ý bảo cô không cần nói thêm nữa.

Chờ Tạ Tuyết vào trong xe ngồi rồi, cậu mới vẫy vẫy tay với cô, sau đó nhìn theo chiếc xe của họ rời xa...

Tạ Tuyết dựa lưng vào ghế, nhịn không được thở dài: "Anh à, hai người các anh lại sao thế?"

Tạ Thanh Trình ngồi ghế phó lái lười trả lời cô, móc thuốc lá của Trần Mạn ra, vừa định châm, nghĩ tới Tạ Tuyết còn ngồi đây, anh lại cắn thuốc như vậy, một tay gác lên kính xe mở rộng, vẻ mặt thẫn thờ nhìn cảnh thành phố về đêm vụt qua ô cửa.

Tạ Tuyết nhỏ giọng nói: "Hạ Dư em ấy không phải bất cẩn nói gì sai rồi đấy chứ, chọc anh giận rồi..."

"..."

"Anh à, anh đừng trách em ấy, tuy kiểu người em ấy có chút âm tình bất định, nhưng bản chất vẫn rất tốt, em đã nghe nói rằng, chuyện lần này nếu không có em ấy, không có hai người các anh cùng phát hiện em xảy ra chuyện mà tới kịp thời, tình hình càng bất ổn hơn, em ấy..."

"Em ấy em ấy cái gì mãi." Tạ Thanh Trình rốt cuộc mở miệng, anh lấy thuốc lá kẹp trên ngón tay, giọng điệu vô cùng trầm thấp lạnh lùng, "Bảo em tránh xa cậu ta ra chút, em cả ngày cứ quấn lấy cậu ta làm gì?"

Tạ Tuyết cũng có hơi ấm ức: "Nhưng em ấy tốt lắm, đối với em cũng tốt, lại cung kính anh..."

Sắc mặt Tạ Thanh Trình xám ngắt, không nói được gì.

Cậu ta cung kính.

Cậu ta cung kính cái rắm!

Toàn giả vờ giả vịt trước mặt người ta, anh còn không thể nói bệnh tình của Hạ Dư cho Tạ Tuyết biết, Tạ Tuyết chỉ nhìn thấy dáng vẻ quân tử của Hạ Dư bình thường ngoan ngoãn hiểu chuyện với anh, mà sau lưng anh phải nhẫn nhịn mấy việc Hạ Dư phát điên, nói ra ngay cả em gái ruột còn chả tin, anh cũng chỉ có thể nhịn vậy thôi.

"Anh à..."

"Em trật tự đi!"

Tạ Tuyết đành ngậm miệng.

Giữa người nhà là vậy, một khắc sau khi sống sót khỏi tai nạn kia, chính là mong muốn đời này tuyệt đối không cãi nhau, nhất định phải sống thật tốt, nói chuyện êm ấm hiểu được nhau thật hoà thuận.

Kết quả chờ sau khi hết buff dịu dàng của sống sót sau tai nạn rồi, nên làm cha thì làm cha, nên dạy dỗ thì dạy dỗ, làm theo hết những thứ hùng hùng hổ hổ trước đây, chẳng có nửa điểm nào là khác nhau.

Thực mẹ nó là buff dịu dàng có hạn sử dụng mà.

Tạ Tuyết ấm ức, nhưng Tạ Tuyết hết cách rồi. Ai bảo ảnh là anh trai cô chi?

Ầy bỏ đi bỏ đi, cô không chiều anh thì còn ai chiều anh nữa đây, cô cũng chỉ đành quen với tính tình gia trưởng này của anh thôi...

Cô nghĩ vậy, khoanh tay ở ghế sau, có hơi bất đắc dĩ chép chép miệng.

Cũng không biết Hạ Dư là một nam sinh ưu tú như thế nho nhã phẩm chất đạo đức tốt như vậy, anh trai vì sao lại bảo cô tránh xa cậu ấy ra chút, hơn nữa hình như bình thường đã có định kiến với cậu ấy nữa, đúng là kỳ cục khó hiểu...

"À..." Một lúc sau, Tạ Tuyết nói, "Đúng rồi."

Tạ Thanh Trình mặc kệ cô, Tạ Tuyết cũng hiểu ý của anh cô, em mẹ nó có chuyện gì thì nói lẹ đi.

Nên cô thật cẩn thận nói: "Lúc nãy khi em nghỉ ngơi, em ấy... Có gọi tới... Hỏi em mấy chuyện, em..."

Tạ Thanh Trình không hỏi "em ấy" là ai, như thể cả hai anh em đều chấp nhận "em ấy" chính là "em ấy".

"Em trả lời cậu ta sao." Tạ Thanh Trình hỏi.

"Em còn nói gì được nữa, em bảo không có chuyện gì hết. Cũng không nói chuyện với em ấy nhiều."

Tạ Tuyết ngừng một lát: "Anh à, tâm trạng anh khá hơn chưa?"

"Em cảm thấy cậu ta sẽ khiến lòng anh thoải mái hơn à."

Tạ Tuyết hết cách, chỉ đành tiến lại gần, từ phía sau thò ra khỏi ghế trước, như con mèo nhỏ bám vào lưng ghế dựa, muốn tỏ vẻ dễ thương để anh trai cô để ý tới: "Vậy anh nhìn em đi mà, anh nhìn em kỹ vào, tâm trạng anh có tốt hơn không?"

Tạ Thanh Trình: "... Sau này đừng một mình tới chỗ nguy hiểm vậy nữa."

Giọng điệu cuối cùng cũng hơi dịu lại.

Tạ Tuyết vội nói: "Vâng ạ, đã rõ..."

Xe lao vụt đi.

Hôm sau, tin về viện tâm thần Thành Khang lên đầu tờ báo.

Tuy rằng những người bị ép lên sân thượng khi đó đã cung cấp hàng loạt lời khai cho cảnh sát, chứng minh đằng sau vụ án Giang Lan Bội phát bệnh giết người phóng hoả, còn cất giấu câu chuyện người phụ nữ này bị bắt giữ chịu nhục, sống không bằng chết gần hai mươi năm. Nhưng thực đáng tiếc, Lương Quý Thành đã chết, Lương Bá Khang còn chết sớm hơn em trai ông ta, mấy vị cấp cao còn lại có thể biết tới vụ án kia, cũng đã chẳng còn, có mấy người chết ngay trong trận lửa lớn đó.

Giang Lan Bội châm một ngọn lửa báo thù, như một ánh mắt trải dài, cắn nuốt toàn bộ những người từng dính dáng tới tội ác này.

Ảnh chụp của dì ta đúng như lời Hạ Dư nói, bị chọn những tấm xấu nhất, đăng trên trang báo tin tức. Nhưng dù có là những bức ảnh như vậy, dì ta vẫn có vẻ rất kinh diễm, người phụ nữ đã chết xuất hiện trên báo chí, trong ánh mắt mang mấy phần mạnh mẽ, lại vương một tia mơ màng...

Phóng viên viết dưới ảnh của dì ta: "Giang Lan Bội có lẽ không phải tên thật của bà ta, vì hồ sơ ghi chép đã thay đổi, tin tức về bà ta bị thiếu, cảnh sát đang cố gắng tiến hành xét nghiệm ADN thông qua di hài của bà ta để đối chiếu, nhưng vì thời gian đã quá lâu, cũng không chắc chắn có thể cho kết quả để kết thúc mọi chuyện. Nếu mọi người có manh mối, có thể liên hệ với bộ phận liên quan, điện thoại: 138xxxxxxxxx

Trong biệt thư, Hạ Dư gấp báo lại.

Viện tâm thần, bệnh nhân tâm thần, trong chuyện này bị đẩy lên đầu ngọn gió dư luận, cho dù là ông chú béo ú, hay là một đứa nhóc, đều bàn đạo lý rõ ràng, nghiễm nhiên ai cũng trở thành chuyên gia y học xã hội học.

Trong mắt đa số mọi người, bệnh nhân tâm thần sẽ luôn bị gán mác "bọn họ" quen thuộc, để so sánh với, đương nhiên là "chúng ta". Cho dù họ có đáng thương, cũng thành không phải chúng ta thôi.

Nhưng bệnh tâm thần từ đâu mà sinh ra?

Hạ Dư nhớ tới trước kia Tạ Thanh Trình từng nói với cậu.

"Phần lớn người tâm thần, đều là những người bình thường phản ứng lại với vị trí hoàn cảnh không bình thường mà sinh ra. Vì áp bức, vì uất ức, vì giận dữ buồn rầu... Trong cuộc sống của những bệnh nhân này, nhất định có bầu không khí như nhau hoặc đủ kiểu bất thường gây áp lực lên họ. Ví dụ như bạo lực học đường, bạo lực mạng, ví dụ như những vụ xâm hại tình dục tàn nhẫn với phụ nữ, ví dụ như sự bất bình đẳng trong quan hệ xã hội, mấy bầu không khí không bình thường này, tạo thành nguyên nhân gây đả kích tâm lý to lớn với bọn họ, thực châm biếm, gần như toàn bộ đều bắt nguồn từ gia đình, chức trách, xã hội, nơi bắt nguồn từ "chúng ta"."

"Phải chữa trị những ưu tư của bệnh nhân tâm thần, anh cho rằng không tới mức bất đắc dĩ, cũng không phải là nhốt họ lại, mà hẳn phải đưa họ ra ngoài, như người bình thường, một lần nữa trở thành chúng ta."

"Lồng sắt là để cho phạm nhân, chứ không phải để cho người bệnh đã gặp nhiều đau khổ."

Hạ Dư không thích Tạ Thanh Trình, nhưng cậu hiểu được Tạ Thanh Trình qua những lời này.

Tạ Thanh Trình có thể ở bên cạnh cậu lâu tới vậy, cũng bởi vì quan niệm kiểu này, khiến Hạ Dư cảm thấy, ít nhất anh cũng coi mình là một người rõ ràng.

Nên sau khi xảy ra chuyện hôm qua như thế, cậu nhận ra mình không biết rõ chừng mực, quả thật đã xúc phạm Tạ Thanh Trình, chuyện ấy cậu ít nhất cũng chịu ra ngoài nói câu xin lỗi với Tạ Thanh Trình.

Nhưng ai biết Tạ Thanh Trình đã quen nhìn lớp nguỵ trang của cậu, cảm thấy rằng lời xin lỗi của cậu là giả, hắt cho cậu một đầu toàn bia.

Hạ Dư nghĩ tới đây cảm xúc liền trở nên u ám, cậu nhắm chặt mắt, cố gắng vứt cảm giác nhục nhã khi những giọt nước lạnh băng chảy thẳng xuống theo hai má ra sau đầu.

Quên đi... Đừng nghĩ nữa.

Ít nhất Tạ Thanh Trình còn mắng cậu hắt nước cậu, không thật sự đối xử với bệnh nhân tâm thần tựa động vật như mấy kẻ đó.

Nếu mình khi xưa cũng vào viện tâm thần giống như Thành Khang, bệnh tình có khi đã nghiêm trọng hơn cả hiện tại từ lâu rồi.

Giang Lan Bội ở trong đó hai mươi năm, bệnh tình của dì ta đến cùng là giảm bớt, hay nặng thêm? Dì ta có lẽ vốn sẽ không bước lên con đường này.

"Hạ thiếu, chuyện ngài phân phó đã sắp xếp ổn thoả."

Lão Triệu gõ lên cánh cửa phòng cậu, sau khi được cho phép vào thì báo cáo lại tình hình với cậu. Con chó vàng nhỏ sợ hãi theo sau chú, cẩn thận vẫy vẫy đuôi.

"Tôi đã nói chuyện với người ở trạm cứu hộ, cũng đã nói ý của cậu với Hạ tổng, Trang Chí Cường tạm được sắp xếp tới trung tâm điều dưỡng của chúng ta. Không đưa tới Uyển Bình nữa."

Hạ Dư nói: "Được, vất vả rồi."

Trang Chí Cường cũng phúc lớn mạng lớn, ở tầng trệt thấp, được cứu hoả cứu ra trước tiên, ông ta dù sao cũng có duyên với bọn họ, trải qua chuyện này, Hạ Dư cũng không định bó tay mặc kệ.

Lại nói Tạ Tuyết cũng nhất định sẽ để ý tới ông ta.

Những người liên quan tới vụ hoả hoạn lớn ở Thành Khang dù sao cũng được một tuần nghỉ dài, dùng để điều chỉnh lại thể xác và tinh thần.

Nhìn về tháng ngày phía trước, đã thoát ra khỏi biển lửa luyện ngục, vậy càng phải vui mừng vô cùng, trải qua thật bình yên.

Hạ Dư thầm nghĩ, Tạ Thanh Trình không phải nói chẳng ai chịu ở chung với cậu hả? Không phải nói nếu ai ở bên cậu được hơn một tháng, Tạ Thanh Trình sẽ cùng họ với cậu ư?

Được. Vậy cậu càng muốn ở bên Tạ Tuyết.

Cậu ở bên người thân thiết nhất của Tạ Thanh Trình, muốn cướp em gái Tạ Thanh Trình theo cạnh cậu—— tới lúc ấy, Tạ Thanh Trình chắc phải đổi thành Hạ Thanh Trình, cũng không biết tâm tình của người đàn ông kia sẽ thế nào.

Nghĩ tới đây, Hạ Dư cũng có chút cảm giác sung sướng nhỏ bé.

—— khuôn mặt nghiêm túc lạnh lùng, không ai bì nổi kia... Có thể sẽ lộ vẻ mặt mà cậu chưa từng trông thấy bao giờ không nhỉ?

Vì thế Hạ Dư sau một tuần nghỉ ngơi, quay về trường đại học rất nhanh.

Cậu đã chuẩn bị tốt để vả vào mặt Tạ Thanh Trình, tỏ tình với người em gái mà Tạ Thanh Trình trân trọng nhất.

Trên sân thượng một toà biệt thự.

Đèn ngoài trời không sáng, tối mờ mờ, bên cạnh có vài con bọ lượn lờ đuổi theo ánh sáng, ánh sáng ẩm thấp như một lớp lông trắng mướt mồ hôi, có một chiếc ghế dựa mềm mại quay lưng về cửa lớn tới sân thượng.

Trên ghế mềm có một người.

Nhìn không thấy dáng vẻ, thuộc hạ đẩy cửa vào, chỉ có thể thấy nửa khuỷu tay thò ra của người kia, nghiêng nghiêng dựa vào thành ghế.

"Vậy ư? Xuất hiện người trong thời gian ngắn đã thành công cứu thoát bệnh nhân tâm thần hử?"

"Vâng, ông chủ Đoàn."

"Thú vị..." Người được gọi là ông chủ Đoàn ngồi trên ghế khẽ cười, "Giúp đỡ lẫn nhau à? Viện tâm thần Thành Khang, cũng đâu phải nhà trẻ dạy mấy bạn nhỏ văn minh lịch sự đâu. Chuyện này đúng là bất thường."

Cấp dưới đầu đầy mồ hôi lạnh: "Ông chủ Đoàn, sự quản chế vốn có của Thành Khang đã bị phá huỷ, hơn nữa sau khi xảy ra cháy lớn, cho dù chưa hỏng cũng đã bị phá tan hết rồi. Chúng tôi cũng muốn lấy được ghi chép điều tra lúc ấy, nhưng thật sự là..."

"Tôi chẳng trông chờ gì vào ghi chép của phế vật Lương Quý Thành kia có thể điều tra được gì đâu."

Ông chủ Đoàn ngừng lại.

"Bên sở cảnh sát, có tin tức gì không?"

"Bên đó thì có, mấy bệnh nhân tâm thần đó nói, khi đó có một bạn chung phòng bệnh đưa chìa khoá cho họ, để họ giúp nhau mở cửa, nhưng nội dung thay đổi hết cả, cũng chẳng moi được gì từ miệng bọn họ."

Ông chủ Đoàn nhẹ nhàng cười lạnh: "Đưa chìa khoá cho bọn họ, để họ mở cửa, họ sẽ nghe theo hửm?"

"..."

"Đấy là biển lửa. Sống chết ngay trước mắt."

Cấp dưới giật mình: "Ông chủ Đoàn, chẳng lẽ lại là——"

Người đàn ông ngồi trên ghế mềm không đáp nữa, ánh đèn mờ ảo chiếu sáng dòng chữ hắn tuý ý viết trước mặt.

Trên đó ghi hai chữ, nhưng lại bị khoanh tròn, đánh một dấu chấm hỏi.

Hai chữ ấy là:

Huyết cổ.

Tác giả có lời muốn nói:

Tác giả tầm thường: Trần Mạn tạm thời lui một bước trước nha, lần sau sẽ lại để Tạ ca tới đồn công an tìm cậu chàng = = Nhưng mà sự tồn tại của Trần Mạn sớm muộn cũng khiến cậu chủ Hạ ăn dấm thôi... Phải không cậu chủ Hạ? Cậu xem cảnh sát Trần cũng không kém cạnh đâu nha, người ta cũng trẻ tuổi nè, cũng đẹp trai nè, cũng phù hợp với tố chất cơ bản mà một niên hạ công nên có nè, người ta còn là viên chức chính phủ á nha. Cậu chủ Hạ cậu có thấy sợ chưa. Cậu phải nhận thức được nguy cơ chút đi.

Hạ Dư: Xin hỏi cô, sao tôi phải sợ một viên chức chính phủ.

Trần Mạn: Nghe nói cậu tìm vật phẩm SQYH trong sở của chúng tôi, phiền cậu phối hợp tiến hành điều tra cùng tôi.

Tạ Thanh Trình: Cậu ta tìm vật phẩm SQYH gì cơ.

Trần Mạn: Anh Tạ anh đừng quan tâm, anh có lạnh không nè, em cho anh mượn quần áo em mặc nha.

Hạ Dư (mỉm cười): Ồ, thân thiết ghê ta, sau đó đưa anh ấy một lon bia lạnh để ảnh hất vô mặt tôi nữa?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 7 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20. Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161. Chương 162 Chương 163 Chương 164. Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272
Tiến »