Sính Kiêu

Lượt đọc: 12497 | 2 Đánh giá: 4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214
Tiến »
Chương 36

❊ ❊ ❊

Một đêm này Tô Tuyết Chí không dám thả lỏng, như một cây cung kéo căng cả đêm.

Tưởng Trọng Hoài giường bên ngủ ngáy rất to, lúc dài lúc ngắn, giống như một cái loa rè treo trên đỉnh đầu cô. Lý Đồng Thắng thì chuyên nói mớ; rạng sáng tầm một hai giờ, Trương Cảnh Dịch ngủ bên trong cùng tỉnh dậy, có lẽ là đi tiểu đêm, những người còn lại thì ngủ rất sâu.

Tô Tuyết Chí chỉ ngủ được sau khi Trương Cảnh Dịch tiểu xong quay về ngủ lại. Cô ngủ không ngon, mơ mơ màng màng, mơ thấy rương của mình bị người ta mở ra, những đồ vật riêng tư trong đó bị phơi bày ra hết, rất nhiều nam sinh tò mò đứng vây xem.

Cô giật mình hoảng hốt từ trong mộng bừng tỉnh, mở choàng mắt ra, tim đập thình thịch, sau lưng cũng ướt đẫm mồ hôi, lấy lại bình tĩnh, lấy đồng hồ quả quýt để dưới gối ra xem thời gian, 5h kém 15 sáng.

Thời tiết vào cuối mùa thu, ngày ngắn đêm dài, vào lúc này bên ngoài cửa sổ vẫn tối đen.

Hồi trước khi còn ở phòng đơn, để rèn luyện sức chịu đựng và lượng hô hấp mà cô đã chạy bộ, giờ giấc hoạt động của cô là 5 giờ thức dậy, hoạt động, chạy bộ tầm 1 giờ, trở về học bài, hơn 7 giờ đi học.

Cô không ngủ lại nữa, nín thở, quay mặt quan sát bạn cùng phòng. Mượn ánh sáng mông lung trong phòng, thấy mọi người đều đang ngủ say sưa, liền hoạt động dưới chăn, buộc ngực lại, nằm tiếp đến tầm 6 giờ, ánh mặt trời ló rạng mới ngồi dậy mặc quần áo, nhẹ nhàng ra khỏi phòng, ra ngoài chạy bộ.

Nơi cô chạy bộ là sân thể dục đằng sau trường.

Khi thành lập trường học, nhà trường được tự chọn vị trí xây dựng, để thuận lợi cho việc dẫn nước mà đã xây dựng ở gần con sông, phía tây có sân thể dục, cách một mảng cỏ lau sậy cao hơn đầu người, đối diện là bãi tha ma lớn, đều là những nấm mồ hoang vô chủ và khu đất hoang, thỉnh thoảng còn có thể nhìn thấy một vài mảnh xương cốt người chết do chó hoang cào ra.

Sinh viên trường y đương nhiên không sợ ma, nhưng nếu không có việc gì thì cũng sẽ không tới đây.

Tô Tuyết Chí bình thường sẽ chạy bộ qua đây cũng sẽ không để ý nhiều, nhưng chạy qua nhiều lần thì phát hiện bên cạnh có một giếng nước. Nghe nói là trước đây thường cung cấp nước dùng cho bếp ăn nhà trường, về sau chuyển sang nước máy thì giếng này bỏ không không dùng nữa, mùa hè sinh viên vận động ở sân thể dục này thì sẽ múc nước ở giếng để tắm gội, giờ chuyển vào mùa lạnh, nơi này vắng tanh không ai đến cả.

Tô Tuyết Chí có tâm tư riêng, lúc chạy đến đây bèn quan sát toàn cảnh xung quanh.

Sống ở phòng tập thể, ngoài buộc ngực ra thì cô còn phải một khó khăn khác, chính là đi vệ sinh và tắm rửa.

Đi vệ sinh còn tạm ổn, tuy rằng nhà vệ sinh của khu ký túc xá là hố lộ thiên, nhưng bên cạnh là khu dạy học, có lẽ suy xét việc giáo viên và lãnh đạo nhà trường cần sự riêng tư mà đều lắp cửa. Buổi tối cô kiểm soát việc uống nước thì sẽ không bị đi tiểu đêm như Trương Cảnh Dịch, vấn đề hẳn không lớn.

Đau đầu nhất là tắm rửa.

Trước kia cô có thói quen là tắm rửa hằng ngày, giờ thì đừng mong được như thế. Mỗi tuần trường cho nghỉ một ngày, có thể vào thành tìm một chỗ để tắm rửa. Trong thành có rất nhiều nhà tắm, cao cấp có, rẻ tiền có, rất nhiều. Giờ thời tiết chuyển lạnh, khách đến cũng đông đúc. Cũng không biết thời đại này có nhà tắm dành cho khách nữ không nữa. Có thì tốt nhất, nếu không có thì cô đành phải đến chỗ anh họ, hoặc là cùng lắm thì tự thuê một phòng, dù sao cũng chỉ là tiêu chút tiền thôi.

Nhưng cô không thể một tuần chỉ tắm một lần được, dù sao đi chăng nữa, cô cũng phải có nơi để vệ sinh thân thể.

Gần khu ký túc thì thôi quên đi.

Cô chạy vòng quanh sân thể dục, quan sát kỹ, cuối cùng tìm được một chỗ trong góc tường gần giếng nước bị cỏ dại và lau sậy rậm rạp che khuất.

Trừ phi đặc biệt đế ý thì mới thấy, bằng không đi ngang qua thôi cũng sẽ không phát hiện ra chỗ đó.

Một vấn đề cuối cùng, là giặt và phơi đồ cá nhân.

Cái này thì không lo mấy, có thể tích lại, một tuần ra ngoài giặt một lần. Dù sao thì lúc tới đây Hồng Liên cũng chuẩn bị cho cô rất nhiều, cũng đủ một tuần đổi một lần.

Nghĩ xong kế hoạch chắp vá và ứng phó rồi, trời cũng đã sáng, nơi xa sân thể dục bắt đầu có bóng người đi tới tập thể dục buổi sáng.

Tô Tuyết Chí chạy thêm hai vòng nữa, lại đến phòng xà đơn xà kép luyện một lát, sau đó quay về phòng rửa mặt mũi.

Vào lúc này, mọi người còn đang chuẩn bị trong phòng, cô còn chưa đi vào đã nghe giọng của Tưởng Trọng Hoài:

– Cửu tiên nữ của chúng ta đi đâu nhỉ, sáng sớm đã mất tăm rồi, giờ còn chưa về?

Lý Đồng Thắng cười khì khì:

– Cậu muốn làm gì? Chẳng lẽ nhìn trúng người ta? Ấy, lẽ nào ở lâu lại mến hả?

Tưởng Trọng Hoài nói:

– Tớ có tà tâm đấy, nhưng lại chẳng có gan tặc.

Trong phòng lại phát ra một trận cười to.

Tô Tuyết Chí chưa vào, đợi người bên trong cười xong, chuyển đề tài khác rồi lúc này mới đi vào, kệ ánh mắt của mọi người, cầm đồ đi rửa mặt đánh răng.

Không biết có phải Lý Hồng Hi có chỉ thị đối với huấn luyện viên phụ trách những môn yếu của cô hay không, hoặc cô là người nhỏ mọn, cô nghi ngờ huấn luyện viên quân sự cùng thể dục trước đó đã nhẫn nhịn vì bản thân hưởng đãi ngộ đặc biệt qua lâu, giờ mượn cơ hội mà trút hết sự căm ghét lên người cô.

Mỗi lần lên lớp xong, mặc dù cô đều hoàn thành nhiệm vụ và không hề làm ảnh hưởng gì đến lớp, nhưng nhất định sẽ bị phạt bởi một lý do nào đó, làm sinh viên cần phải phục tùng, nếu không thì sẽ bị ghi tội, hai lần sẽ bị đuổi học.

Du Tư Tiến cùng phòng là nam sinh đứng số một từ dưới đi lên, có lẽ là cảm thấy anh em cùng cảnh ngộ mà quan hệ với cô thân thiết hẳn lên. Hôm nay đến lượt Tô Tuyết Chí quét tước vệ sinh, trong phòng không có ai, chỉ còn hai người họ, Dư Tư Tiến chủ động hỗ trợ, nói rất hâm mộ thành tích học hành của cô, khoa chính quy hằng năm đều có ít nhất mười mấy người bởi thành tích không đạt tiêu chuẩn mà bị đào thải. Nghe nói hiệu trưởng rất nghiêm khắc, trong lớp thì anh ta là yếu nhất, sợ là sẽ không qua được. Nếu môn thể dục cũng thi không qua nốt, thế thì sẽ bị đuổi học mất, cả nhà sẽ mất hết hy vọng.

– Tô Tuyết Chí, cậu dậy sớm như thế, có phải là rèn luyện không?

Tô Tuyết Chí gật đầu, cổ vũ anh ta thể dục cùng mình, nói:

– Bình thường nếu việc học có vấn đề cậu có thể trao đổi với tôi, chúng ta học tập lẫn nhau.

Du Tư Tiến dùng ánh mắt ngạc nhiên nhìn cô:

– Tô Tuyết Chí, không ngờ cậu lại hiền hòa như thế. Mọi người đều nói cậu kiêu ngạo, khinh thường bạn bè, tôi cũng cho rằng cậu rất khó gần.

Rõ ràng là hiểu lầm rồi.

Thực ra cô chẳng phải người kiêu ngạo gì, mà là không biết giao tiếp với người khác, hơn nữa lại bận, cũng sẽ không quan tâm làm thế nào để tạo mối quan hệ tốt với mọi người chung quanh, dần dà, tự bản thân cũng tạo thành thói quen một thân một mình, không có bạn bè.

Mà hiện tại, cô không biết mình sẽ sinh hoạt ở phòng tập thể này được bao lâu. Sinh hoạt tập thể và sống một mình rõ ràng là hai việc khác nhau. Nếu như vẫn không thể nào để bạn bè cùng phòng tiếp nhận mình, ngẩng đầu không gặp cúi đầu gặp, buổi tối ngủ lại ở chung với nhau trong một không gian nhỏ hẹp, sau này muốn tốt hơn khó càng thêm khó.

Du Tư Tiến nói vậy làm cho Tô Tuyết Chí lần đầu tiên bắt đầu quan tâm đến vấn đề này của mình.

Tiếp theo, nên dùng thái độ và phương pháp nào để sống chung với những người bạn cùng phòng này, đối với cô mà nói đó là một vấn đề lớn khó gấp trăm lần so với việc học.

Nếu không thể chấm dứt được tình trạng sinh hoạt này trong thời gian ngắn, dù khó khăn đến mấy thì cô cũng cần phải đối mặt với nó.

Đến đêm, trước khi đến giờ phải tắt đèn, sau khi tự học kết thúc, cô lặng lẽ đến chỗ mà mình đã nhắm trúng.

Vào thời gian này, sân thể dục tối đen như mực, một bóng ma cũng không thấy. Cô múc nước giếng lên, trốn vào một góc để tắm rửa.

Thời tiết đã dần chuyển lạnh, vào ban đêm không khí càng lạnh hơn. Nước bám lên da thịt, gió thổi qua, cả người nổi cả da gà, cô run cầm cập cắn răng tắm rửa mặc quần áo thật nhanh, sau đó chạy về phòng ngủ.

Những người khác đều đã trở lại, có nằm ở trên giường, có đang xem sách, có đang trò chuyện. Tưởng Trọng Hoài có lẽ là quá khỏe, không sợ lạnh, thời tiết như này mà để thân trần trụi đầy cơ bắp, mặc mỗi cái quần đùi, hai tay bám lấy khung gỗ cửa, đang kéo cơ thể đi lên, chặn ngay trước cửa.

Tô Tuyết Chí đứng sang một bên, chờ anh ta xong việc.

Tưởng Trọng Hoài kéo người hai cái rồi nhảy xuống, nhường đường, nhìn cô đi qua mặt mình.

Những người trong phòng dường như không ai thấy cô, ai nấy cũng tự bận việc của mình.

Tô Tuyết Chí liền đi nhà tắm công cộng đánh răng, trở lại thấy đã đến lúc phải tắt đèn, đi đến chỗ ngăn tủ quần áo, chuẩn bị lấy quần áo đặt ở đầu giường cho ngày mai, đang định mở cửa tủ ra chợt thấy Du Tư Tiến thầm đánh mắt với cô, sau đó lại như sợ bị người khác thấy, vội quay mặt đi.

Tô Tuyết Chí chần chừ, có cảnh giác, chậm rãi mở cửa tủ không khóa ra.

Quả nhiên, vừa mở ra, phát hiện trong ngăn tủ có một con rắn.

Là rắn nước không có độc, nhưng nếu ai nhát gan, hoặc là bị bất ngờ, nhìn thấy đột ngột có một con rắn trong đó, lưỡi rắn thò ra thụt vào, ắt là hoảng sợ la hét lên ngay.

Cô quay đầu lại, thấy những người vừa rồi còn đang bận việc của mình giờ đều đã ngừng lại, đồng loạt nhìn cô chằm chằm, dáng vẻ muốn xem trò hay.

Nói thật, cô rất ghét những con vật lông xù ram ráp, ví dụ như nhện, rất ghê cảm giác gai gai trên da của chúng, nhưng đối với rắn, vừa lạnh băng vừa trơn thế nào cũng sẽ không bằng thi thể đã chết trong nhiều ngày hè nóng nực mà cô từng gặp rồi.

Cô biết những nam sinh cùng phòng này đang chờ mong điều gì.

Đương nhiên, cô sẽ không thể để họ được như ý đâu.

Có một lần thì sẽ có hai lần, sẽ càng khiến họ cho rằng cô yếu đuối dễ ức hiếp mà thôi. Hôm nay là con rắn trong ngăn tủ, lần sau sẽ là con nhện ở trên giường đúng không?

Cô đưa tay ra nắm lấy đầu con rắn, quay lại, cười nhạt:

– Tôi xui thật, đánh rắn phải đánh đầu đúng không? Tôi thừa nhận, tôi được vào học là dựa vào con đường chẳng hay ho gì, đáng để các cậu khinh thường tôi. Môn thể dục thì kéo tụt thành tích của các cậu, tôi cũng chấp nhận bị phạt, không chút oán thán.

Cô nhìn mấy nam sinh đang vô cùng ngỡ ngàng:

– Mọi người đều là những người nhận được một nền giáo dục mới, những ai ở đây đều là những người ưu tú xuất sắc. Nếu không ưa tôi thì cứ thi đấu với tôi trên việc học. Đường đường là đàn ông mà lại giở cái trò đê tiện đàn bà này, tôi xấu hổ thay cho mẹ các cậu. Các cậu chẳng khác gì lưu manh ở Miếu Thành Hoàng! Tốt nghiệp rồi, các cậu lại trở thành chuyên gia cứu người bị thương đấy!

Cô vừa nói xong, ánh mắt mọi người đồng loạt hướng về Tưởng Trọng Hoài.

Tô Tuyết Chí nhìn anh ta, cười nhạt:

– Tưởng Trọng Hoài, là cậu làm à?

Tưởng Trọng Hoài rốt cuộc phản ứng lại, chỉ vào Lý Đồng Thắng và Hàn Bị:

– Họ cũng đồng ý.

Lý Đồng Thắng nằm trên giường la to:

– Tưởng Trọng Hoài, cậu chẳng nghĩa khí gì cả, liên quan gì đến tôi chứ? Lại chẳng phải tôi nghĩ ra. Ngủ đi ngủ đi.

Nói rồi kéo chăn, chùm lên đầu.

– Hàn Bị….

– Tôi hình như còn chưa đánh răng rửa mặt…

Hàn Bị bị điểm danh lập tức buông sách xuống, cầm chậu rửa mặt và khăn lông đi ra khỏi phòng.

Những người còn lại không một ai nói gì, đều quay đi, người lên giường, người đọc sách.

– Mẹ nó, một đám rùa rúc đầu…

Tô Tuyết Chí đi qua, quàng con rắn lên cổ Tưởng Trọng Hoài:

– Cậu làm, thì cậu đi phóng sinh đi. Tốt xấu cũng là một sinh mạng, đừng có vô duyên vô cớ để nó bị sao đấy.

Cô trở lại giường của mình, rũ chăn, lật gối, xác định không có gì bất thường mới nằm xuống, đắp chăn.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214
Tiến »