Sính Kiêu

Lượt đọc: 12648 | 2 Đánh giá: 4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214
Tiến »
Chương 24

❊ ❊ ❊

Hạ Hán Chử khoác chiếc áo tắm dài, tóc bung ướt bước ra khỏi phòng tắm, thấy màn đã được kéo ra, chăn đã được gấp chỉnh tề, bữa sáng đặt trên bàn: bánh mỳ rán dầu vàng ruộm, lạp xưởng nướng, mấy quả trứng luộc, và một ly cà phê đen đặc đang bốc khói.

Cửa không khóa lại bị gõ nhẹ hai cái, tiếp theo đẩy ra, Liễu tiểu thư tay cầm bộ quần áo vừa là xong đi đến, mắc trên giá áo.

Là bộ chế phục hôm nay anh sẽ mặc.

Liễu tiểu thư vuốt cổ áo, cười nói:

– Tứ gia chắc mệt lắm, tối qua ngủ muộn như thế, sáng sớm nay đã phải đi làm rồi. Em biết anh thích món ăn sáng kiểu Đức, trước đó em đã dạy thím Ngô rồi, nhưng cảm thấy thím ấy làm không ngon.

– Còn nữa, em thấy trên bàn anh có thuốc lá và bật lửa. Tứ gia anh đừng hút thuốc nữa được không, bệnh ho bao năm vẫn chẳng khỏi…

Hạ Hán Chử không nói gì, ném khăn lông đi ngồi bên giường, cầm thuốc xử lý vết thương ở đùi.

Liễu tiểu thư bước nhanh tới, giành lấy bình thuốc trong tay anh,

– Tứ gia, để em làm cho.

Hạ Hán Chử ngẩng lên, nhìn chị ta.

Tay Liễu tiểu thư cứng lại, dừng trên mu bàn tay anh, sau đó cười ngượng thu về.

– Đúng rồi, Tứ gia anh chờ chút. Vị Tô thiếu gia kia nói, đun nóng chất lỏng Revernl đến nhiệt độ cơ thể thì mới phát huy tác dụng của thuốc. Chờ chút, em lấy nước nóng làm ấm…

Chị tay lại với tay lấy chai thuốc.

– Không cần!

Hạ Hán Chử nói một câu, tiếp tục xử lý vết thương, rất nhanh đã bôi thuốc xong, đứng lên, cởi áo tắm ném trên giường, cứ thế đi qua, bắt đầu mặc quần áo.

Liễu tiểu thư hoảng loạn nhìn tấm lưng thon gầy mà rắn chắc của người đàn ông trẻ tuổi kia sau khi cởi áo ra, chợt nghe anh lên tiếng:

– Chỗ tôi không cần người, em không cần phải nghỉ học. Quay về trường đi, lát tôi bảo lái xe đưa em ra nhà ga.

Giọng anh rất ôn hòa bình thản.

Liễu tiểu thư không nhúc nhích.

Anh mau chóng mặc xong quần áo, tay cài từng viên cúc, quay đầu lại, thấy chị ta vẫn còn đứng đó, nói:

– Còn việc gì không?

Liễu tiểu thư cắn môi, cụp mắt xuống, cúi đầu đi ra ngoài.

Hạ Hán Chử đi qua đẩy cửa sổ ra, nhìn lá rụng đầy đất ở bên ngoài bởi cơn mưa mùa thu, quay đầu lại, nhìn nhìn bữa sáng trên bàn, bưng cà phê lên, uống một ngụm, bỗng cửa lại bị đẩy ra, Liễu tiểu thư đã đi rồi lại quay trở lại, chạy vào, từ phía sau ôm chặt eo anh.

Chất lỏng màu đen trong ly khẽ dao động, tràn ra, bắn một giọt trên tay áo của bộ chế phục. truyện xuyên nhanh

Anh vẫn không nhúc nhích, vẫn bưng cà phê như vậy:

– Em làm gì vậy?

– Tứ gia, thời gian trước, em nghe nói Tổng thống muốn gả cháu gái cho anh, là thật vậy chăng…

Phía sau, Liễu tiểu thư nghẹn ngào.

Hạ Hán Chử nói:

– Buông ra.

Giọng lạnh tanh.

Liễu tiểu thư co rúm lại, nhưng vẫn không buông đôi tay đang ôm anh ra, chậm rãi dán mặt vào lưng anh, khẽ khàng nói:

– Tứ gia, anh còn nhớ không, tên của em là do anh đặt. Ngày đó anh đọc sách trong thư phòng, em bóc quả nho cho anh, bỗng anh nói lông mày của em rất đẹp, còn mỉm cười ngâm một câu, đến nay em chưa bao giờ quên, “Thúy liễu diễm minh mi, hí thu thiên, thùy gia thiến phán”. Anh nói vừa hay em họ Liễu, liền sửa tên của em thành tên này, Liễu Minh Mi…Cái tên thật đẹp!

Chị ta lệ rơi lã chã.

– Em biết kẻ thù nhà họ Hạ vẫn còn đó, em cũng tự biết thân phận của mình, em chỉ hy vọng có thể giống như trước đây, ở lại hầu hạ anh, ở bên anh….

Chị ta dừng lại, như sực nhớ ra gì đó, chuyển tới trước mặt anh, vẫn ôm lấy eo anh, ngửa mặt lên, gấp gáp nói:

– Tứ gia! Trước kia phu nhân từng bảo em đi theo anh, dặn em hầu hạ anh. Bà nói tương lai em sẽ là người của anh…

Người đàn ông trẻ tuổi nhìn chị ta, nét mặt bình thản, đôi mắt như vực sâu thẳm.

– Minh Mi, mẹ tôi đã mất từ lâu rồi.

– Em đối với tôi hoàn toàn không có tác dụng gì hết. Một người phụ nữ vô dụng, tôi còn dùng làm gì?

Anh nói, ánh mắt vẫn ôn hòa, giọng vẫn bình thản, nhưng lại hoàn toàn không biết, những lời thốt ra từ đôi môi mỏng kia lại lạnh nhạt và vô tình như thế.

Liễu tiểu thư cứng người lại.

– Tôi không cần hầu hạ, càng không cần em ở bên bầu bạn. Tôi đón nhận em, nuôi em, cho em đi học, cho em được sống như một tiểu thư, là vì ân tình năm xưa của tổ phụ em. Em thông minh như vậy, lẽ nào không hiểu.

Anh đặt ly cà phê trong tay xuống.

– Về đi.

Cuối cùng anh nói, giọng vẫn ôn hòa như thế, giống như một người tình.

Hai tay Liễu Minh Mi trượt xuống bên hông người đàn ông, cuối cùng buông lỏng ra, mặt tái nhợt, rơi lệ đi ra ngoài.

Người đàn ông vô tình, từ lâu anh đã quên mất quãng thời gian đa tình và phong lưu trêu đùa mỹ nhân trước mắt thời còn thiếu niên, bỏ mặc chị ta một mình trong tòa nhà sâu thẳm, ra không ra được kia.

Chị ta khóc lóc chạy ra ngoài, lúc đến đình viện, Hạ Lan Tuyết mặc áo ngủ từ phía sau đuổi theo.

– Chị Minh Mi, chị đừng quá đau khổ, anh em…

Cô ấy quay đầu ại, nhìn cửa sổ phòng ngủ của anh trai trên tầng hai.

Sau cửa sổ vắng tanh, không còn ai đứng đó.

Cô khựng bước chân.

Liễu Minh Mi lau nước mắt, mỉm cười:

– Lan Tuyết, cảm ơn em đã đuổi theo tiễn chị. Chị không sao, chị đi nhé. Em nhớ săn sóc anh em cho tốt.

Chị ta quay người, cuối cùng đi hẳn.

Hạ Hán Chử vừa cởi xong toàn bộ cúc áo, cởi chiếc áo đã bị bẩn ở tay áo ra, lấy một chiếc áo khác trong tủ, đang cúi xuống mặc vào, nghe thấy phía sau có tiếng bước chân gấp gáp.

Em gái tới.

– Hôm nay nghỉ học đúng không? Em lười nhất, sao lại dậy sớm thế?

Anh nhướn mày lên, trêu em gái một câu, cúi xuống tiếp tục mặc áo.

– Anh, anh xấu tính quá rồi. Anh còn xấu xa hơn cả em tưởng. Vừa rồi anh nói gì với chị Minh Mi em đều nghe thấy hết. Em cứ tưởng anh tính tam thê tứ thiếp cơ, không ngờ anh còn tệ hơn thế nữa. Máu lạnh, nịnh nọt, lợi ích là trên hết. Anh coi phụ nữ bọn em là gì hả?

– Em không thèm quan tâm anh nữa…

Hạ Lan Tuyết cầm tách cà phê mới bị anh nhấp một ngụm kia lên, hất vào ngực anh, sau đó lau nước mắt quay người xông ra ngoài, trở lại phòng, đóng sầm cửa lại, rầm một tiếng to.

Cô hầu nhỏ Mai Hương đang quét tước dọn dẹp phòng cho khách sáng sớm đã đi rồi nghe tiếng động lớn thì chạy tới, thấy Tứ gia cả người dính cà phê, nom thê thảm vô cùng thì khiếp sợ:

– Hạ tiên sinh sao thế ạ?

Hạ Hán Chử cúi đầu nhìn bộ quần áo mình vừa mới thay xong, xua tay, tống cổ cô hầu đi hầu hạ tiểu thư, anh lại bắt đầu cởi áo.

Buổi sáng một đống chuyện liên tục như vậy, khi anh tới Bộ Tư lệnh thì đã muộn rồi. Đi vào, thư ký Trần Thiên Hùng chỉ chỉ hướng phòng khách, thì thầm:

– Cục trưởng Tôn sáng sớm đã tới…

Tôn Mạnh Tiên từ trong bước ra, bắt lấy tay của Hạ Hán Chử:

– Tư lệnh Hạ, tối qua anh có nghe cấp dưới báo cáo rồi, nói vụ án ở ngõ La gia bang đã bị chú phá rất nhanh chóng thuận lợi, đám La Lão nhị cùng những người liên can gây chuyện vu cáo hãm hại, chứng cứ phạm tội vô cùng xác thực. Anh quá bội phục chú, cũng vô cùng cảm kích chú, nên sáng sớm anh bỏ hết mọi thứ mà đến đây để cảm ơn chú trước. Nhờ có chú, nếu không có chú, chỉ sợ việc này phiền phức lớn. Còn nữa, chắc chú không biết, dân chúng trong thành từ lâu đã phàn nàn về băng nhóm La Kim Hổ rồi, Cục cảnh sát chỗ anh cũng muốn xử lý từ lâu, đang âm thầm bố trí, không ngờ vẫn bị Bộ tư lệnh chú giành trước một bước. Chú đang vì dân trừ hại đó, quan lớn đến nhậm chức đốt ba đống lửa nha!

Hạ Hán Chử rút tay về, mời ông ta vào văn phòng, trao đổi với nhau một lúc, Cục trưởng bày tỏ, Cục cảnh sát vì hưởng ứng chính sách mới từ bên trên, đang ráo riết chuẩn bị nhiều việc, như có kế hoạch tăng cường y tế, phòng chống dịch bệnh, chỉnh đốn trật tự công cộng, bài trừ hủ tục..Ông ta đã bảo cấp dưới xây dựng kế hoạch, sau khi hoàn thành thì sẽ trình kế hoạch lên, Bộ Tư lệnh chỉnh lý, chỉ đạo Cục cảnh sát làm việc. Đây cũng là nội dung chủ yếu và quan trọng nhất mà ông ta muốn báo cáo ngày hôm nay.

Nói xong rồi, Tôn Mạnh Tiên ra về, nói không dám làm phiền Tư lệnh làm việc. Hạ Hán Chử cũng không giữ lại, đứng lên tiễn ông ta ra khỏi văn phòng.

Tôn Mạnh Tiên vừa ra khỏi Bộ Tư lệnh, nụ cười trên mặt tắt ngấm.

Ông ta không thể ngờ rằng, mình sau một đêm ngủ dậy, là thật sự ngủ dậy, đã được báo cáo, Bộ Tư lệnh đã điều tra rõ chân tướng, giải quyết xong vụ án này mà ông ta vốn cho là sẽ còn dây dưa kéo dài rất lâu.

Diêu Năng, đồn trưởng Đồn cảnh sát tới đón ông ta, nhìn sắc mặt ông ta, cẩn thận nói:

– Cục trưởng, tôi vừa nghe được một chuyện, Trần Anh Tứ Phương Hội tối qua đã đích thân đến cảm ơn Hạ Hán Chử rồi, tám chín mươi phần trăm là sẽ đứng về phía anh ta. Sếp trước kia rất coi trọng Trần Anh, người này lại chẳng biết tốt xấu, không chịu hiệu lực cho sếp, còn luôn đề phòng sếp. Giờ Hạ Hán Chử vừa tới thì y lại bám lấy. Trong mắt y còn có Cục trưởng không?

Trên mặt Tôn Mạnh Tiên mây đen giăng đầy, quay lại nhìn văn phòng Bộ Tư lệnh, hừ mũi:

– Chỉ vừa mới bắt đầu mà thôi. Nơi Thiên Thành này nước sâu đầm bẩn, rồng không có, nhưng có rùa cắn người, có rất nhiều đấy. Chờ mà xem.

Hạ Hán Chử đứng trước cửa sổ, nhìn Tôn Mạnh Tiên cùng thủ hạ ông ta vội vàng đi, đang trầm tư thì Trần Hùng gõ cửa đi vào, nói Trang Điền Thân vừa mới phái người đưa tấm thiếp tới.

Hạ Hán Chử nhớ ra ông ấy, nhận lấy, mở ra xem.

Thì ra là Trang Điền Thân phải về kinh thành, trước khi đi, đã không quên gửi thư từ biệt cho anh.

Lão tiên sinh là người tinh tế, giấy viết thư là loại giấy hoa đào đại diện cho thân phận quan chức trước đây, nội dung lại càng tỉ mỉ hơn, nói “Tư lệnh Hạ, đại giám hôm qua nhận được điện khẩn ở kinh thành báo có chuyện quan trọng, cần ngay tức khắc phải lên phía bắc, vì quá gấp rút không kịp đến từ biệt, đành phải lưu lại mấy lời để báo.” Cuối thư còn ký tên.

Hạ Hán Chử đọc xong đặt xuống, bất chợt, anh nhớ tới một chuyện, lại cầm thư lên, xem một lần nữa, trầm ngâm một lát, gọi thư ký Trần vào, dặn dò lập tức đi mời lão tiên sinh tới một chuyện, cộng thêm mời cả bữa cơm trưa, đánh xe của Bộ Tư lệnh đi đón.

Thư ký Trần đi ngay.

Trang Điền Thân đích thực ngày mai về kinh thành, nhưng không phải là “chuyện quan trọng trong điện khẩn” bắt ông phải quay về như trong thư đã nói.

Tuổi tác ông đã cao, làm đến chức vị này, cao cũng không phải mà thấp cũng không, có việc lớn cũng không đến lượt ông, giờ chỉ là một người nhàn rỗi mà thôi. Ông ở Thiên Thành cũng được một thời gian rồi, cần phải quay về bên kia, muốn tỏ vẻ cho người thân quen và bạn bè bên Thiên Thành này biết rằng ông ở vẫn là một người rất bận rộn.

Phía Hạ Hán Chử dĩ nhiên phải viết thư chính thức, gửi đi rồi, ông cũng không mong sẽ được hồi âm, đang ở trong nhà cho người làm thu dọn đồ đạc, không ngờ sáng vừa gửi thư đi, nhanh như vậy đã nhận được tin về, nói là Tư lệnh Hạ biết ông sắp đi, bởi quá bề bộn công việc không thể phân thân, đã phái tài xế mời ông tới dùng bữa cơm trưa, bày tỏ lời từ biệt.

Trang Điền Thân mừng rỡ, tự thấy mặt mũi tăng gấp bội, đổi quần áo chỉnh tề, chuẩn bị đi ra ngoài thì sực nhớ nỗi nhục của lần mượn xe trước đó, tức thì sai người đi, giả vờ mượn xe lần nữa.

Người bạn kia của ông cũng là hạng người nịnh nọt, nghe nói là Hạ Hán Chử Tư lệnh của Bộ Tư lệnh muốn đích thân mở tiệc để từ biệt ông thì bỏ hết mọi việc, đích thân lái xe tới cho mượn. Nào ngờ tới nhà, lại thấy Trang Điền Thân ăn mặc trường bào mã quái mới tinh tươm, chống gậy văn minh, đứng bên cạnh một chiếc xe mang biển số đặc biệt, liên tục xin lỗi ông ta, nói không biết Tư lệnh Hạ cho xe tới đón, đành phải ái ngại để ông ta đi không một chuyến, lần tới mình sẽ làm chủ tạ lỗi sau. Nói rồi lên xe đi mất.

Hết chương 24

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214
Tiến »