Đám người ngoái đầu nhìn lại.
Trước mắt là một sơn cốc.
Hai bên khe núi vách đá dựng đứng, đen kịt như mực, dường như hút hết mọi tia sáng bên ngoài.
Những đợt gió rít từng hồi từ trong sơn cốc vọng ra, nghe như tiếng quỷ khóc, khiến người rợn tóc gáy.
Dù đứng cách xa, ai nấy đều ngửi thấy rõ luồng gió nóng tanh tưởi từ trong khe núi phả ra, hệt như mùi xác chết mục rữa, lại như phân và nước tiểu động vật, trong cái nóng hầm hập này, mùi xộc lên nồng nặc.
Tô Bình mắt sáng lên, những ký ức về nơi này nhanh chóng ùa về trong đầu.
Hắn từng chinh chiến, chém giết, thậm chí bỏ mạng tại thung lũng này!
"Việc điều tra cứ giao cho các ngươi, có bất kỳ dấu hiệu lạ nào thì báo cáo ngay!" Niếp Thành Không hít sâu một hơi, trầm giọng nói.
Chu Kính và Quách Nguyệt Lâm đều khẽ gật đầu, hết sức tập trung, không dám lơ là.
Mạc lão gật nhẹ đầu, không nói gì.
...
Hắc Ám Long Khuyển bỗng trở nên kích động khi thấy nơi này, nó gầm gừ, đôi mắt chó ánh lên vẻ hưng phấn và khát máu.
Nếu không có Tô Bình dùng ý niệm trấn áp, nó đã lao thẳng vào sơn cốc như mọi khi.
Chứng kiến Hắc Ám Long Khuyển bỗng nhiên phấn khích khác thường, Niếp Thành Không và những người khác ngẩn ra, nhìn về phía Tô Bình. Niếp Thành Không vội hỏi: "Tô huynh đệ, huynh phát hiện ra gì à?"
Sắc mặt Mạc lão biến đổi, nhìn chằm chằm Tô Bình.
Tô Bình hoàn hồn từ dòng suy nghĩ trong ký ức, thấy ánh mắt chờ đợi của mọi người, ngẫm nghĩ rồi nói: Nếu Hắc Ám Long Khuyển của ta cảm nhận không sai, thì trong sơn cốc này hẳn là có một bầy Hắc Viêm Địa Ngục Chu, các vị nên cẩn thận."
Thực ra, đây không phải do Hắc Ám Long Khuyển cảm nhận được, nhưng mọi người không rõ khả năng nhận biết của nó, hắn nói vậy cũng chẳng ai phân biệt được thật giả.
"Hắc Viêm Địa Ngục Chu?" Niếp Thành Không nhíu mày, nghi hoặc hỏi: "Đây là yêu thú gì, sao ta chưa từng nghe nói?"
Những người khác cũng lộ vẻ suy tư.
Tô Bình chợt nhớ ra, Hắc Viêm Địa Ngục Chu là loài yêu thú cổ đã tuyệt tích từ Cửu Dương Kỷ Nguyên, trong các sách tranh được Liên Bang chỉnh sửa không biết bao nhiêu lần hiện tại, dĩ nhiên không có ghi chép.
“Là một loại yêu thú cực kỳ cổ xưa, chắc chỉ có các chuyên gia khảo cổ yêu thú mới từng nghe qua, các ngươi không biết cũng bình thường." Tô Bình thuận miệng nói lấp lửng.
Mọi người ồ lên, lập tức kinh ngạc nhìn Tô Bình, một loài yêu thú tuyệt chủng cổ xưa như vậy, Tô Bình làm sao biết được? Tuổi còn trẻ mà đã uyên bác đến thế sao?
Niếp Thành Không không mấy quan tâm đến chuyện Tô Bình uyên bác, hắn chỉ để ý kết quả, lập tức truy hỏi: "Tô huynh, đây là yêu thú cấp bậc gì?"
"Cấp bảy cao đẳng."
Tô Bình nói tiếp: "Với số lượng nhện trong này, chúng có thể phát huy ra chiến lực tương đương cấp chín, nhưng chuyện đó không gây khó khăn lớn cho chúng ta. Điều duy nhất cần chú ý là đừng để bị chúng cắn trúng độc.
Loài này đã tuyệt chủng, các loại vaccine phòng độc mà sủng thú của các vị đã tiêm chưa chắc có tác dụng. Một khi trúng độc, e rằng phải dưỡng thương rất lâu, thậm chí nguy hiểm đến tính mạng.”
Sắc mặt mọi người khẽ biến, không ngờ đây lại là loài yêu thú kịch độc.
"Vậy thế này đi, ta sẽ để cự long đất của ta bảo vệ mọi người. Sau đó, Niếp đội và Mạc lão sẽ dùng Ma Đà Thú và Liêm Vệ Giả để xung sát, những người còn lại hiệp chiến, giống như lần trước, thế nào?" Gã tráng hán họ Trần nhanh chóng nghĩ ra biện pháp, đề nghị.
Niếp Thành Không suy nghĩ một lát, không phản đối, nhìn về phía Mạc lão.
Mạc lão nhìn vẻ mặt của Niếp Thành Không, biết rằng mình phản đối cũng vô ích, đành nói: "Được thôi." Nói xong, ông liếc nhìn Tô Bình, muốn đề nghị để Hắc Ám Long Khuyển của Tô Bình cùng xuất chiến, nhưng nghĩ lại, Tô Bình vừa cung cấp thông tin về loài yêu thú này, công lao là của Hắc Ám Long Khuyển. Nếu mình lại để công thần xuất chiến, những người khác chưa chắc đã ủng hộ, đến lúc đó đề nghị không được thông qua, ngược lại vô duyên vô cớ đắc tội người, thì thiệt thân.
Dù trong lòng ông không ưa Tô Bình, nhưng ít nhất trước mắt mọi người chưa vạch mặt, vẫn có thể bình an vô sự.
Thấy Mạc lão đồng ý, Niếp Thành Không cũng thở phào nhẹ nhõm, nói: "Vậy chuẩn bị một chút rồi lên đường!"
Gã tráng hán họ Trần lập tức để cự long đất ban cho mọi người lớp bảo vệ đất, đây là kỹ năng phòng ngự cao cấp.
Chỉ thấy bùn đất dưới chân mỗi người nhanh chóng lan rộng, những hạt cát cứng rắn sâu trong lớp bùn, được cự long đất gia tăng tinh lực, quấn quanh hai chân mọi người, bao phủ toàn thân, tạo thành một bộ khôi giáp đất!
Bộ khôi giáp này bao phủ toàn bộ bề mặt da, ngay cả trán và cổ cũng được che kín, chỉ chừa mắt và tai là những chỗ hở.
Sau khi nhận được lớp bảo vệ đất, Niếp Thành Không để Ma Đà Thú của mình mở đường phía trước, Liêm Vệ Giả của Mạc lão theo sát phía sau, những người còn lại đi theo sau lưng cự long đất, vừa thăm dò tình hình bên trong, vừa cẩn thận từng chút tiến vào.
Trong sơn cốc âm u, đen kịt, mạng nhện giăng đầy các vách đá, trên mặt đất còn có hài cốt của một số yêu thú.
Nhìn thấy mạng nhện đen kịt trên vách đá, mọi người hoàn toàn tin lời Tô Bình, nơi này quả thật có loài yêu thú thuộc họ nhện.
"Cẩn thận." Niếp Thành Không nhắc nhở, càng thêm thận trọng.
Xung quanh toàn là mạng nhện, nhưng không thấy bóng dáng Hắc Viêm Địa Ngục Chu mà Tô Bình đã nói.
Tô Bình biết, Hắc Viêm Địa Ngục Chu thường trốn trong các khe đá, rất giỏi ngụy trang. Địch ở trong tối, ta ở ngoài sáng, khiến mọi người không dám yên tâm tiến lên, hành động chậm chạp.
Tô Bình không muốn kéo dài thời gian, truyền ý niệm cho Hắc Ám Long Khuyển, bảo nó tách khỏi đội hình.
"Gầm!"
Hắc Ám Long Khuyển đột nhiên gầm lên, âm thanh như tiếng long hống, nhưng không giống với long hống thông thường, tiếng gầm này chứa đựng sự uy nghiêm và khí thế tột bậc.
Cự long đất đang đứng chung với mọi người giật mình run rẩy, cánh và đầu theo bản năng rụt lại, đôi mắt rồng nhắm nghiền, có cảm giác run sợ khi đối diện với Long Thú cấp cao, nhưng rất nhanh, nó không còn cảm nhận được khí tức của Long Thú cấp cao nữa.
Khi nó nghỉ hoặc mở mắt ra nhìn lại, thì thấy con chó đen đang nhảy nhót bên cạnh chân mình chính là kẻ vừa phát ra tiếng long hống.
Đôi mắt rồng của nó lập tức trợn trừng, có chút kinh ngạc và phẫn nộ.
Ngay lúc đó, Hắc Ám Long Khuyển lại phát ra một tiếng long hống, âm thanh uy hiếp khiến tim cự long đất thắt lại. Nếu không phải lần này nhìn rõ kẻ phát ra tiếng kêu là Hắc Ám Long Khuyển, nó e rằng đã bị dọa sợ lần nữa.
"Tô huynh, cái này..." Niếp Thành Không kinh ngạc khi thấy Hắc Ám Long Khuyển đột nhiên nhảy ra gào thét, quay đầu nhìn Tô Bình. Chắc chắn rằng hành động của sủng thú là do chủ nhân cho phép.
"Chuẩn bị chiến đấu, tốc chiến tốc thắng." Tô Bình nói.
Lúc này, từ các khe đá xung quanh vọng ra những tiếng răng rắc, vách đá bong tróc, từ bên trong chui ra những con nhện khổng lồ đen kịt, to lớn bốn năm mét. Phía sau những con nhện này là túi tơ nhện, có một cái miệng quái dị đầy răng, bên trong có một chiếc lưỡi có thể kéo dài như rắn độc, dài đến mười mấy mét, đầu lưỡi có một cái "miệng anh đào nhỏ nhắn" chứa đầy kịch độc.
Chứng kiến Hắc Viêm Địa Ngục Chu đột nhiên tuôn ra dày đặc, da đầu mọi người tê rần. Gã tráng hán họ Trần biến sắc, vội vàng để cự long đất thi triển cự thuẫn thủ hộ.
Cự long đất đang tức giận Hắc Ám Long Khuyển, nghe được ý chí của chủ nhân, lúc này mới thu hồi cảm xúc phẫn nộ, vận dụng long chi lực lượng trong cơ thể, dựng lên những bức tường đất từ dưới đất, bao bọc Tô Bình và mọi người vào bên trong.
"Giết!"
Niếp Thành Không yên tâm, lập tức truyền niệm cho Ma Đà Thú.
Bây giờ đã thấy rõ vị trí của Hắc Viêm Địa Ngục Chu, hắn lại thấy yên tâm hơn, không cần phải đề phòng khắp nơi như lúc trước, sợ bị đánh lén.
"Chết rồi, ta quên mất Hắc Ám Long Khuyển của huynh..."
Gã tráng hán họ Trần thấy mọi người đã được cự thuẫn bao phủ, vừa thở phào nhẹ nhõm, chợt nghĩ ra điều gì đó, sắc mặt đột biến, nhưng chưa kịp nói hết câu thì đã ngạc nhiên dừng lại, cảm thấy câu này sao mà quen thuộc đến thế?
Hắn quay đầu nhìn Tô Bình, trong lòng có chút dở khóc dở cười. Hắn thề, hắn thật không cố ý.
Niếp Thành Không và những người khác nghe thấy hắn nói, lập tức chú ý đến Hắc Ám Long Khuyển vẫn đang gào thét bên ngoài, thu hút những con Hắc Viêm Địa Ngục Chu đang ẩn nấp đi ra.
Hóa ra nó đang dụ quái, nhưng lại bị bỏ lại bên ngoài.
Trong nhất thời, ánh mắt mọi người nhìn gã tráng hán họ Trần có chút kỳ lạ.
Một lần là quên, hai lần cũng vậy sao?