Chứng kiến sủng thú của mình thi triển những kỹ năng chưa từng thấy, đám học viên lần đầu đến tiệm Tô Bình huấn luyện trợn mắt há mồm kinh ngạc.
Nếu không cảm nhận được khế ước lực vẫn còn đó, họ đã nghi ngờ sủng thú của mình bị đánh tráo rồi.
Chỉ một ngày ngắn ngủi mà đã lĩnh ngộ kỹ năng mới?
Đây là huấn luyện, hay là đổi sủng thú vậy!
Lúc này, những học viên đó mới hiểu vì sao có người nghe Tô Bình nói về hiệu quả huấn luyện vượt trội lại không thèm kiểm tra mà cảm ơn rồi quay đi.
Họ còn tưởng Tô Bình mời người đến để "câu khách”.
Không ngờ hiệu quả huấn luyện lại phi thường đến thế.
Đây chính là năng lực của đại sư huấn luyện hàng đầu?
Diệp Hạo đứng bên cạnh, nhìn phản ứng của đám học viên, lông mày hơi giật. Nếu anh không nhìn nhầm, những người này đưa sủng thú đến chỗ Tô Bình huấn luyện chỉ một ngày ngắn ngủi mà đã có biến đổi long trời lở đất?
Hiệu quả huấn luyện ở đây tốt đến vậy sao?
Anh nhớ đến tin đồn về Lôi Quang Thử trong học viện, sắc mặt chợt thay đổi.
Rất nhanh, sau khi tiễn những người đến đón sủng thú đi, Tô Bình bắt đầu thu phí đăng ký, tiếp nhận sủng thú mới.
Chẳng bao lâu sau, đến lượt Diệp Hạo.
"Tôi muốn gói huấn luyện tốt nhất." Diệp Hạo nói, anh muốn thứ tốt nhất.
Tiền bạc chỉ là con số.
Tô Bình nghĩ đến việc chưa mở dịch vụ chuyên nghiệp, thầm thở dài, nói: "Hiện tại chỉ có gói huấn luyện phổ thông."
Diệp Hạo nhíu mày: "Vậy tôi muốn gói phổ thông tốt nhất."
Tô Bình: "..."
"Gói phổ thông đều giống nhau." Tô Bình nhắc lại.
Diệp Hạo nhíu mày, im lặng một lúc rồi nói: "Được thôi, tôi muốn huấn luyện Phong Nộ Thú cấp sáu."
Đây là sủng thú của anh, một sủng thú hệ gió huyết thống cấp bảy, hiện chưa đạt đến đỉnh cao.
Còn Ngân Xà Lôi Long Thú cấp bảy của anh hôm qua bị thương nặng, vẫn đang điều trị.
Tô Bình gật đầu, làm thủ tục đăng ký và thu tiền như thường lệ.
Diệp Hạo giao Phong Nộ Thú cho Tô Bình, trấn an cảm xúc của nó rồi rời đi.
Tô Bình tiếp tục đăng ký và thu tiền. Thời gian trôi nhanh, chớp mắt, không gian huấn luyện và Nơi Nuôi Dưỡng lại đầy chỗ.
Thấy vậy, Tô Bình đành tuyên bố hôm nay hết chỗ.
Đám người xếp hàng phía sau nghe vậy lập tức kêu than.
Khách quen kêu than lớn nhất, còn những khách hàng lần đầu đến tiệm Tô Bình thì không mấy cảm xúc. Dù sao họ đến xem náo nhiệt là chính, chủ yếu là làm quen với Tô Bình, rút ngắn quan hệ, không quá quan tâm đến việc huấn luyện.
Tô Bình tiễn mọi người về rồi đóng cửa, tiếp tục huấn luyện.
Đến xế chiều, Tô Bình vừa thoát khỏi việc lĩnh hội truyền thừa từ Long Vương thì cảm nhận được một người đứng ở cửa, khí tức rất mạnh, lại có chút quen thuộc.
Anh hơi ngạc nhiên, là khách hàng?
Tô Bình kéo cửa ra nhìn, quả nhiên là một gương mặt quen thuộc, nhưng không phải khách hàng.
"Ách, Tô lão bản?"
Diệp Trần Sơn đang chờ ở cửa, thấy cửa tiệm đột ngột mở ra thì kinh ngạc, lông tơ dựng lên. Mọi người thấy người mở cửa là Tô Bình thì không khỏi ngạc nhiên.
Lúc trước anh đến gõ cửa nhưng không ai trả lời. Cảm ứng cho thấy trong tiệm không có ai, Tô Bình không có ở đó. Anh đã thử gọi máy truyền tin cho Tô Bình nhưng không ai nghe nên đành canh ở cửa tiệm.
Vốn anh cho rằng Tô Bình có việc ra ngoài, sẽ từ bên ngoài trở về, nhưng không ngờ anh lại từ phía sau tiệm đi ra.
Tô Bình thấy là anh ta cũng rất kinh ngạc, lập tức nhớ đến chuyện anh ta nói lần trước, trong lòng hơi động, hỏi: "Bí cảnh mở?"
Diệp Trần Sơn không ngờ Tô Bình lại trực tiếp như vậy, ngay cả chào hỏi cũng bỏ qua. Anh ta hơi nghẹn họng, cười khổ nói: "Tô lão bản, từ khi chia tay đến giờ vẫn khỏe chứ ạ!"
"Ừm."
Tô Bình quay vào cửa hàng, tiện miệng hỏi: "Lần trước khai thác cái vết nứt tinh không đó, sau này khai thác xong chưa?"
Diệp Trần Sơn cũng đi theo vào tiệm, nói: "Tô lão bản nói đùa, một cái vết nứt tinh không nào có nhanh như vậy khai thác xong. Với lại cái vết nứt tinh không đó địa vực rộng lớn, thông qua thông tin thu thập được, đã tạm định là tinh vực cao đẳng rồi. Độ nguy hiểm so sánh với Hoang Khu cấp A, đoán chừng phải khai hoang hai ba năm, đó là tiến độ nhanh đấy."
Tô Bình không hiểu rõ về Hoang Khu, chỉ hỏi vậy thôi. Nghe anh ta nói vậy, anh cũng có khái niệm, gật đầu rồi nói: "Anh có người quen ở Hoang Khu khác không?"
Diệp Trần Sơn cười nói: "Đương nhiên là có, đội Bắc Thần của chúng tôi giao thiệp rất rộng. Tô lão bản muốn đến Hoang Khu khác khai hoang à?"
Tô Bình lắc đầu: "Không có gì, chỉ là đến lúc đó có thể sẽ nhờ anh giúp tôi chiếu cố một người."
"Ồ?" Diệp Trần Sơn hứng thú. Anh không ngờ Tô Bình lại chủ động nhờ anh, xem ra anh có thể trả được món nợ ân tình với Tô Bình, "Nếu chỉ là chiếu cố người thì có lẽ chỉ giới hạn ở Hoang Khu cấp C và cấp B. Ở Hoang Khu cấp A thì chúng tôi không giúp được."
Tô Bình gật đầu, anh cũng hiểu sơ về thực lực của đội họ. Ở Hoang Khu cấp A, họ còn cần người khác chiếu cố, đâu thể chiếu cố ai.
Anh không nói thêm về chuyện này, dù sao anh chưa xác định Tô Lăng Nguyệt sẽ đi Hoang Khu nào.
"Nói về chuyện bí cảnh đi." Tô Bình ngồi xuống nói.
Diệp Trần Sơn thấy Tô Bình bỏ qua chủ đề đó thì hơi ngạc nhiên nhưng không hỏi nhiều. Nghe anh chuyển sang chuyện bí cảnh, anh ta cũng nghiêm túc hơn, nói: "Bí cảnh chính thức mở cửa vào chín giờ sáng ngày kia. Sáu giờ sáng ngày mốt tôi sẽ đến đón Tô lão bản. Chúng ta sẽ rời khỏi căn cứ khu, tiến về Hoang Khu, dọc theo hoang đạo thứ sáu đã khai phá để đến địa điểm bí cảnh."
Tô Bình nghe thời gian thì biết anh ta đến thông báo để anh có thời gian chuẩn bị.
Anh gật đầu, hỏi: "Chúng ta vào Long Đài Sơn bí cảnh đúng không? Bên trong cụ thể như thế nào?”
Lần này anh đích thân mạo hiểm, không thể không tìm hiểu kỹ càng.
Diệp Trần Sơn đã chuẩn bị sẵn, mỉm cười nói: "Xem ra Tô lão bản không thường đăng nhập trang web khai hoang. Tối qua tôi đã gửi hết thông tin chi tiết về bí cảnh vào tài khoản khai hoang của anh rồi. Anh đăng nhập là thấy."
Tô Bình sững sờ, mở trang web khai hoang, đăng nhập rồi thấy có thông báo thư.
Anh mở ra, thấy rất nhiều thông tin nhưng không xem kỹ mà quay sang nói với Diệp Trần Sơn: "Lần trước anh nói đội của anh có bản đồ một khu vực bảo tàng, bản đồ đó ở trong thơ à?"
Diệp Trần Sơn ho nhẹ một tiếng: "Tô lão bản, bản đồ đó hiện là cơ mật, chỉ đội trưởng giữ. Ngay cả tôi cũng không có thông tin đầy đủ. Chờ ngày mai anh đến, chúng ta vào chung thì đội trưởng sẽ công khai bản đồ. Đây là để phòng ngừa tiết lộ, mong Tô lão bản thứ lỗi."
Tô Bình nhíu mày, nghĩ ngợi rồi nói: "Cũng được."
Thấy Tô Bình đồng ý, Diệp Trần Sơn thở phào nhẹ nhõm. Tô Bình lại hỏi: "Vậy tôi có lợi ích gì?"
Diệp Trần Sơn sững sờ. Bình thường bí cảnh mở ra sẽ thu hút vô số Khai Hoang Giả. Nghe ý Tô Bình thì anh phải có lợi ích mới chịu đi.
Anh ta hơi im lặng, nhưng nhớ đến phản ứng bình thản của Tô Bình lần trước, anh đã chuẩn bị sẵn. Dù sao Tô Bình cũng có thể tự mình đến bí cảnh. Việc họ mời Tô Bình đến giúp đỡ đương nhiên phải có đủ lợi ích.
"Tô lão bản cứ yên tâm." Diệp Trần Sơn nói: "Trong khu vực bảo tàng này có rất nhiều bí bảo. Ngoài bí bảo cốt lõi nhất ra, đội trưởng của chúng tôi nói Tô lão bản có thể ưu tiên chọn một món."
Ngoài ra, sau khi thành công, chúng tôi sẽ bồi thường cho Tô lão bản 1 triệu công huân khai hoang. Tô lão bản thấy thế nào?"
Tô Bình nhíu mày. Khoản bồi thường công huân này, 1 triệu tuy không ít nhưng chỉ đủ để bù cho việc săn giết một yêu thú cấp tám. Lần trước anh săn giết Ma Hải Thú đã kiếm được 1,6 triệu công huân.
Sau đó mua vật liệu tu luyện Kim Ô Thần Ma Thể và Nguyên Thủy Bảo Giáp thì đã tiêu hơn nửa.
"Nếu thất bại, 1 triệu công huân không thể thiếu. Nếu thành công, 2 triệu công huân!" Tô Bình nói thẳng.
1 triệu quá ít, chỉ đủ mua thêm một bộ Nguyên Thủy Bảo Giáp. Thăm dò bí cảnh nguy hiểm hơn Hoang Khu. Huống chỉ lần này họ đến thăm dò bảo vật có mục đích rõ ràng, không đạt đến độ sâu nhất định thì không bỏ qua.
Việc này khác với việc khai hoang, thấy nguy hiểm thì biết chừng mực, quay đầu rời đi. Độ nguy hiểm tăng lên rất nhiều.
Sắc mặt Diệp Trần Sơn thay đổi, nói: "Tô lão bản, 1 triệu công huân không ít, còn được ưu tiên chọn bí bảo nữa!"
Tô Bình lạnh nhạt nói: "Không phải bí bảo cốt lõi. Ưu tiên chọn bí bảo bình thường cũng chỉ có vậy. Ai biết tôi chọn xong có xuất hiện bí bảo tốt hơn không? Nếu là trừ bí bảo cốt lõi ra, các bí bảo còn lại thống nhất đưa ra khi rời khỏi bí cảnh để tôi chọn thì còn tạm được."
Diệp Trần Sơn im lặng.
Nếu là như vậy, Tô Bình có thể thu được món bí bảo tốt nhất ngoài bí bảo cốt lõi.
Anh ta hiển nhiên không thể đồng ý. Các thành viên khác trong đội cũng sẽ không đồng ý. Dù sao Tô Bình chỉ đến giúp đỡ, xét cho cùng vẫn là người ngoài trong đội. Sao có thể ưu đãi người ngoài mà để người trong đội chịu thiệt?
...
Ngày cuối cùng nhân đôi, còn vé tháng thì nắm chặt nhé. Số vé tháng tăng thêm trong tháng này sẽ được bù xong trước cuối tháng, tuyệt đối không khất nợ!
Hiện tại còn thiếu mười mấy canh, có lẽ tôi sẽ động tay động chân, bạo phát mười chương, lập tức bù ra một nửa, khổ khổ!
(hết chương)