Sau Khi Linh Khí Trở Lại

Lượt đọc: 9847 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »
Chương 128

❊ ❊ ❊

………..

“Cô nương Chiêu Vũ.” A Điêu khách sáo gọi Lý Chiêu Vũ.

Lý Chiêu Vũ thầm nghĩ: Vừa rồi còn kêu mình tự trọng, giờ bày giọng điệu dịu dàng đấy gọi mình làm gì?

“Anh Triệu có chuyện gì muốn nói với em?”

A Điêu thở dài: “Có đôi khi tôi ghen tị với mấy cô lắm vì vẫn được đi học.”

Lý Chiêu Vũ cũng coi như là người có tâm tính nhạy bén, vừa nghe vậy đã cười khinh khỉnh: “Anh Triệu chưa từng đi học?”

A Điêu: “Thật sự chưa từng trải qua.”

Không phải chứ, không phải là trong nhà anh giàu lắm à?

Lý Chiêu Vũ đang buồn bực lại thấy A Điêu cụp mắt thở dài che trán, làm một lần luôn ba động tác: “Trước giờ trong nhà toàn mời thầy tới dạy cho tôi, 12 người đủ để tạo thành đội bóng, ngay cả cơ hội đi học cũng không cho tôi. À, hình như trong 12 người đó có 6 người thi vào Viện Nghiên cứu Khoa học rồi.”

Lý Chiêu Vũ: “?”

Đám người: “...”

Từ...

Đã có một làn sóng nhỏ bắt đầu tặng cho năng lực niệm.

“Chuyện đó là tốt lắm đấy. Anh Triệu còn hâm mộ chúng em?” Lý Chiêu Vũ không nhẫn nhịn được đã trợn trắng mắt.

Nhưng A Điêu đã rơi vào phiền muộn của chính mình: “Hâm mộ chứ. Cô không biết cảm giác mất mát khi được gia đình mong đợi quá cao nhưng cô lại tuyệt không cách gì làm họ thỏa mãn. Nhớ năm đó, khi anh chị tôi toàn tu luyện thành Thầy Cấm Kỵ trong vòng nửa tháng mà tôi vẫn còn ở cấp B, cô không biết trong nội tâm tôi tự ti cỡ nào đâu. Đi đến đâu là cứ ước gì mình có một cái áo che đi mất, hơn nữa người ti tiện là tôi không còn thích nhóm mấy anh chị ngày qua ngày. Nhân tính chính là như vậy, ghen tị là nguồn gốc tội lỗi đấy.”

“Có điều ghen tị thì làm được gì nữa đây? Có người bảo chỉ cần tôi tìm một chút tự tin từ nơi khác, không so bì với nhóm anh chị, cứ cúi đầu nhìn xuống, nhìn vào những người tầm thường kém xa tôi. Thế là tôi trốn ra ngoài, đi khắp nơi, nhìn khắp chốn, biển núi bao la, người giỏi còn có người giỏi hơn, cuối cùng tâm hồn của tôi đã được thỏa mãn.”

Lúc Lý Chiêu Vũ nghe được nửa tháng tới Thầy Cấm Kỵ đã hãi hùng khiếp vía, bán tin bán nghi. Cô ta thăm dò: “Anh tìm được tự tin?”

Anh là Thầy Cấm Kỵ? Hay vẫn là… Cô ta không hiểu ý của anh giai họ Triệu khi nói mấy lời này cho lắm.

A Điêu: “Không, tôi tìm thấy mấy cô.”

Lý Chiêu Vũ: “???”

Khóe miệng A Điêu vẫn duy trì độ cong từ nụ cười dối trá cà rỡn đầy coi khinh, đưa mắt đảo qua tất cả mọi người ở đây.

“Ý tôi là, mấy bạn ở đây này… Tất cả các bạn nhỏ.”

“Bao gồm cả mấy bạn nhỏ, cái bên đứng trong góc xem trò hay không có ý định quản lý...”

Cổ Đường (Cố Vân Đường) đứng trong góc:??? Từng là người hạng nhất Học phủ Lâm Châu nhưng về sau không ngừng giả làm heo, giờ phút này anh ta cảm thấy chắc chắn người được đối phương đề cập tới không phải là mình.

(P1)

Anh ta không dằn lòng nổi đã nhìn sang góc hẻo lánh khác.

Tại mấy nơi hẻo lánh có một số tu sĩ bình thường lạ mặt, bạn tuyệt không phân biệt được anh trai họ Triệu này nói tới ai. Nhưng rất nhanh đám người phát hiện ra rằng cô đâu có ý chỉ đích danh ai đâu

Bởi vì...

“Tất cả các bạn là sự tự tin tôi tìm thấy.”

Mẹ kiếp!

Từ Đông Quách Diệu Vân + 177777!

Từ Lý Chiêu Vũ + 155555!

Từ Cổ Đường +...

Từ Đoàn Phi..

Từ Thác Bạt...

Gọi con cưng của trời là sao? Chính là nhân tài chất lượng cao của nhân loại làm khơi khơi vẫn đủ dội bom hơn một trăm ngàn.

Từ người đã từng là thứ nhất, đang là thứ nhất, hay là thứ hai thứ ba thứ tư thứ năm… bất kể là Học phủ Vân Châu hay là Học phủ Lâm Châu, Học phủ Đam Châu này nọ.

Ai nấy đều bị nổ tung và ói ra năng lực niệm tại đây.

Danh sách bay ra vút vút và không có xu hướng ngừng lại, vì vậy khi Đông Quách Diệu Vân tức giận và cười nhạo chế giễu.

“Giọng điệu lớn lối đấy, không biết thực lực anh đây ra làm sao, không bằng…”

Mí mắt A Điêu nhấc lên, lấy ra quân hiệu Vạn Phu trưởng trong quân đội.

Đánh bộp một tiếng, cô vỗ lên mặt bàn và bình tĩnh hỏi y: “Chú muốn nói cái gì?”

Đông Quách Diệu Vân: “!!!!”

Từ Đông Quách Diệu Vân + 222222!

Từ...

Tu vi A nào đó có thể quần nhau với Thầy Cấm Kỵ.

Tu vi A+ nào đó đã có thể sánh với Thầy Cấm Kỵ.

Tu vi nào đó khó lường, giả làm heo ăn thịt hổ.

Tuyệt đối là cặn bã trước mặt quân công.

Quân hiệu vừa xuất hiện, cả nhà hàng bặt thinh như tờ, Lý Chiêu Vũ ngẩn ngơ, tính toán thời gian Triệu Nhật Thiên này đến vùng biển phía Nam. Khi ấy người ta vừa tới mà thôi, bấy giờ trôi qua mới bao lâu mà đã kéo được quân công tới Vạn Phu trưởng? Cái này phải giết bao nhiêu ma quỷ!!

Tâm tư của cô ta biến chuyển cực nhanh, đang muốn điều chỉnh tư thế mới để chinh phục anh Triệu.

“Ôi này, náo nhiệt quá, vừa rồi vị đạo hữu nào nói người có mặt ở đây toàn là rác rưởi?”

“Tâm sự với mấy người chúng tôi đi?”

Đột nhiên một nhóm người bước vào cổng.

Nói cho đúng là năm người.

Năm người mặc đồng phục Học phủ Thanh Châu, tất cả đều là Thầy Cấm Kỵ cấp Ly Trần.

Nhưng điều đáng sợ là trước ngực của bọn họ đều cài quân hiệu Vạn Phu trưởng.

Ai nấy toàn là Vạn Phu trưởng, chưa kể tuổi thì trẻ mà lại mạnh mẽ.

“Ái chà, quân công Vạn Phu trưởng đấy, giỏi quá cơ.”

Chàng trai đầu trọc dẫn đầu sờ lấy cái đầu bóng lưỡng của mình, nét mặt hệt hồ ly, mắt híp lại thành một khe hở, chậm rãi báo ra tên mình: “Tại hạ là Tống Nhị Hồ ở Thanh Châu, thỉnh giáo danh tính của vị đây.”

Toàn bộ nổ tung.

Biểu hiện của đám người Lý Chiêu Vũ đổi sắc đồng loạt.

Bọn người từ Học phủ Thanh Châu đã đi ra từ khu vực A, mà lại…

(P2)

Đông Quách Diệu Vân sa sầm cả mặt, có điều vẫn cười hiền lành trả lời: “Ủa Nhị Hồ ra rồi đó hả? Mấy cậu là Thầy Cấm Kỵ hết? Xem ra giờ đây cậu cũng coi như là người nói một không hai ở Học phủ Thanh Châu rồi.”

Ngay cả nhìn Tống Nhị Hồ cũng lười nhìn y, cứ thản nhiên cho hay: “Chưa từng nghe nói qua tại Học phủ Thanh Châu không phải Thầy Cấm Kỵ không vào top 10 à? Nếu ông không đột phá chả lẽ để người ta giẫm lên đầu trọc chắc. Về phần mày, bớt gài bẫy tao đi, nói một không hai? Tống Nhị Hồ tao đây xứng?”

Thằng này xài xể mình? Không, là Nhị thiếu gia Đông Quách, là toàn bộ những người ở đây không bằng hắn.

Xứng chắc?

Xứng phách lối trước mặt của gã sao.

Con cưng của trời tại Thanh Châu là gì? Ngạo nghễ năm châu, không thể địch nổi!

Đám người Thác Bạt cảm thấy không thở nổi, bỗng nhiêu hiểu rõ biểu hiện khó tả của hai người Khúc Giang Nam khi để bọn họ trở về.

Bởi vì hai người đã đoán được tình huống đặc thù hiện tại ở vùng biển từ lâu, đoan chắc người của năm Học phủ sẽ cho đám con cưng của trời trở về.

Như vậy hiển nhiên bọn họ sẽ thấy nhau.

Mà người chói mắt nhất năm châu là ai?

Thanh Châu, Học phủ Thanh Châu, con cưng của trời tại Thanh Châu.

“Mày nghĩ 3 vị trí đầu của Học phủ Thanh Châu sẽ không giết người nhà mình?”

“Tiêu Ải, Âm Thương Hạc và Từ Duệ, cho tới bây giờ ba tên bi3n thái chết bầm đó toàn giết tao như chó.”

Đúng vậy, Tống Nhị Hồ chính là anh tư tại Học phủ Thanh Châu, mà người trong đội của gã lại xếp hạng thứ 5 thứ 6.

Tại vì đâu họ muốn lập nhóm?

Đó là bởi vì ba người đầu tiên chả ra làm sao cả! Bọn họ đành phải lập nhóm để giữ mạng! Má!

Nói đến top 3 tại Học phủ Thanh Châu, đoán chừng người ở các châu khác đã từng nghe nói đến, bấy giờ ai nấy đều lặng thinh, mỗi tội nhìn Tống Nhị Hồ cáu kỉnh nên ai cũng hay tâm trạng gã khá xấu vào lúc này. Thế nên sau khi chửi xong Đông Quách Diệu Vân gã còn nhìn sang A Điêu phát ti3t.

Cũng đúng, xưa nay Tống Nhị Hồ kiêu ngạo ngang ngược, tự xưng là ngạo thị quần hùng; có điều gã sinh không gặp thời, cứ thế bị ba hòn núi lớn phía trên đè đến ngạt thở, tính nết thiếu kiên nhẫn cũng là chuyện thường.

“Tống Nhị Hồ đây trước giờ chưa từng gặp ai không bằng tôi mà còn bày đặt làm X trước mặt! Anh Triệu này, sao rồi, không cắn ra được tiếng nào à?”

Có cái gọi là đừng giả vờ, sẽ bị sét đánh.

Tống Nhị Hồ chính là luồng sấm sét nọ.

Người họ Triệu này quá phách lối, chính xác giẫm lên điểm xúc phạm gã.

Vạn Phu trưởng? Ghê gớm lắm sao? ** má!

(P3)

.........

Lúc này không khí trong nhà hàng tương đối lúng túng, Lý Chiêu Vũ là đứa cặn bã khi yêu, thấy thế lập tức buông tha chuyện lôi kéo anh Triệu.

Anh ấy lớn tuổi rồi, hình như không hung hăng được như mấy kẻ con cưng của trời đầy bi3n thái ở Thanh Châu đâu. Hơn nữa người mạnh tụ tập tại Thanh Châu, năm Thầy Cấm Kỵ đạt chuẩn 18 tuổi này đều có gia tộc siêu cường trải dài khắp năm châu sau lưng; thậm chí đứa hạng hai hạng ba tại Thanh Châu còn không thua kém tộc họ Lý bọn cô.

Cho nên... Lý Chiêu Vũ cấp tốc cân nhắc ưu và nhược điểm.

Trong đám người, Tống Linh, người giả vờ bưng mâm cơm ngồi ở một góc bắt đầu ăn, đang quan sát những người này. Có điều trong não bộ lại có thể cảm nhận được tinh thần bọn Tống Nhị Hồ mạnh mẽ ra sao.

Mà năm người đó tuyệt không phát giác.

Cụp mắt xuống, Tống Linh uống một ngụm sữa rồi liếc qua cái thùng cơm họ Triệu… Ặc, ủa anh gì ơi?

Phần tinh thần của cái anh trai họ Triệu này đâu?

Những gì cô nhìn thấy là ánh sáng nhấp nhem tương tự những người khác.

Tương tự hả? Mơ đi.

Với lại quan sát bộ dáng anh trai họ Triệu này từ sau khi năm người Tống Nhị Hồ xuất hiện mà vẫn không quên dùng móng vuốt rút thanh cua ăn… Tống Linh mơ hồ có dự cảm — năm đứa con trời Thanh Châu làm cao trước quần hùng sắp bị ngã nhào.

Tuy nhiên Tống Linh đã phán đoán sai bởi lẽ anh Triệu cứ như nhượng bộ, bặt thinh không lên tiếng.

Ôi, thật đáng xấu hổ.

Nhất định giờ đây danh tiếng trong xã hội của anh ta bị tổn hại nghiêm trọng rồi…

A Điêu với danh tiếng xã hội tổn hại nghiêm trọng nhìn ra ngoài cửa sổ, cô đang chờ đợi, chờ đợi cho đến khi cô đã cảm nhận được một số người bước vào.

Vào tìm cô.

Mười lăm giây, ngay khi Tống Nhị Hồ cảm thấy chán phèo muốn tự ăn cơm, ngoài cửa lại hừng hực tinh thần, và một đám người vào cửa.

Khí thế thật mạnh mẽ.

Mười Thầy Cấm Kỵ, một đoàn người cấp A, còn có rất nhiều sĩ quan trong đó có cả mấy Thiếu tá dưới sự quản lý của quân đội Thanh Châu. Vì họ vừa chiến đấu vì sinh tử liên tục trong khu B một thời gian, cả người nồng nực hơi thở hung hãn chẳng dứt, đè ép tới độ đám người ngạt thở.

Nhưng bọn họ đâu thèm ngoái trông sang đám người Tống Nhị Hồ, mắt quét quanh, cả nhóm bước nhanh tới.

Chưa đến nơi đã giống như yến con trên tổ.

“Đại ca!!!!”

“Anh ơi!”

“Cuối cùng cũng tìm được anh!”

“Anh ơi! May mà tìm được anh đấy!”

Người trong nhà hàng vẫn chưa kịp phản ứng, chỉ thấy những Thầy Cấm Kỵ cùng với sĩ quan kích động chạy đến trước mặt anh trai họ Triệu mà bọn họ coi là có danh tiếng tổn hại.

“Anh, anh không biết sau khi anh đi là tụi em gặp cái gì đâu, đáng sợ lắm. Thiếu điều chúng em bị diệt cả cảm rồi.”

“Phải mà anh ở lại đã tốt rồi, hàng chục ngàn Người Cá đó tính là cái gì chứ! Đại ca âm hiểm giả dối, cả đời độc đất!”

(P4)

“Đúng đúng đó đại ca, anh trở về khi nào?”

Nhóm người này thật lòng kích động, mẹ nó không so không biết, so rồi mới hay anh trai họ Triệu giúp đỡ người nghèo của bọn họ ghê gớm cỡ nào.

Không phải ai cũng đánh được dạng lấy ít thắng nhiều, không tử vong vẫn đại thắng!

Đầu óc, đầu óc thật sự quá quan trọng!

So với đại ca, các chỉ huy khác đều đồ bỏ!

Những người này kích động không chịu nổi. Người trong quân đội lại không cảm thấy bọn họ đánh giá quá cao anh trai họ Triệu này vì Thiên Phu trưởng có trang phục chiến đấu là giáp chắn có quay lại video, hắn cho nội bộ quân đội xem qua và lớp lãnh đạo đã vỗ phách ngay và luôn.

“Bọn họ vừa nói là tôi biết ngay anh trai họ Triệu này nhất định là ngài Triệu đây.” Tần Dần cười rồi hành lễ.

Trái lại A Điêu không dám xem thường: “Thiếu tá Tần khách sáo rồi, hiện tại tôi chỉ là Vạn Phu trưởng, không thể gánh vác nổi cái chào nhà binh thế này.”

“Chỉ dựa vào ngài Triệu chém giết ma quỷ cấp 7 cùng với toàn lực tiêu diệt mấy ngàn con Cá Mập Ba Đầu, dựa vào sức một mình đánh thông một hố đất cấp 5 chứa hơn chục ngàn ma quỷ lớn như thế, công lớn như vậy mà thì dù chưa được xét duyệt quân công vẫn có thể cân nhắc lên tới chức Trung tá. Nên có một tiếng đại nhân này.”

“Cảm ơn đại nhân khi không phải người năm châu lại ghé qua đây, vì năm châu tôi dẹp yên ma quỷ, trợ sức bình định khu B nguy hiểm.”

Tần Dần thật sự đầy bùi ngùi. Anh trai này vẫn có dấu vết để lần theo, suy cho cùng đây cũng là một người mạnh mẽ dùng hai ngày đã càn quét gần hai mươi ổ tội phạm.

Anh ta xúc động, tất cả mọi người tại trạm dịch Số 3 tự hào, còn mấy người khác… bị sốc nặng.

Không biết nói gì.

Nhà hàng im lặng như tờ, trong sự thay đổi cảm xúc, họ điên cuồng gửi cho A Điêu năng lực niệm.

Từ Tống Nhị Hồ +320000!

Từ Đông Quách...

Một đợt này quét được hơn hai mươi triệu năng lực niệm tại toàn bộ nhà hàng, cộng thêm hai ba đợt sóng hồi nãy, cô đã moi được tới 50 triệu năng lực niệm. Đó là chưa kể tới hơn 10 triệu năng lực niệm còn lại sau khi đổi xong Điểm Binh Triệu Tướng, hiện tại năng lực niệm trong tay cô đã hơn 60 triệu.

A Điêu bình tĩnh bên ngoài thế thôi nhưng trong nội tâm lại mỉm cười: Rất tốt, nhưng mình đã hài lòng rồi sao?

“Khách sáo quá, dù thân có ở chỗ nào, là người nào, đã làm người Đường Tống sẽ chiến đấu gì nhà cửa đất nước, xá gì tới công lao.”

“Về phần ma quỷ cấp 7 kia, thật sự không phải do một mình tôi giết, mà là giết cùng với Thiếu Hầu gia của tộc họ Hàn tại Hàn Châu. Nhưng sau đó hai người chúng tôi tách ra, không biết hắn có gặp chuyện ngoài dự liệu bên ngoài hay không, nếu như chết rồi xem như tôi thiếu mất một người anh em.”

Từ Hàn Trạc + 299999!

Tốt, thằng chó! Ông biết ngay mày cũng ở Hải Thiên Nhất Sắc, còn thay đổi vẻ ngoài ngụy trang nữa!

Tránh tao à?

A Điêu cười thầm trong lòng, ngoài mặt ngoài tiếp tục bình tĩnh, quay đầu nhìn về phía những người khác ở trạm dịch Số 3.

(P5)

Cô từng chú ý lôi kéo hảo cảm và danh vọng của những người này khi trước, hiển nhiên phải duy trì tốt, vì vậy…

Cô thở dài, giơ tay lên vỗ vào vai của một Thầy Cấm Kỵ: “Mặc dù các anh em đều tới tìm tôi nhưng có một số anh em từng chiến đấu cùng ngày hôm đó lại không ở đây, tôi biết họ đã ở lại vùng biển đó mãi mãi.”

Đôi mắt của mọi người đỏ lên.

Mặc dù đây là chuyện thường nhưng thật ra… cũng coi như có tình cảm.

“Nhưng mấy cậu đã quay trở về rồi, là điều may mắn.”

“Có nhóm chat không?”

Ai nấy gật đầu.

A Điêu cầm lấy điện thoại di động, cúi đầu bấm đầy bão tố, xong việc bèn ngẩng đầu lên nói thong dong với mọi người một câu: “Chúc mừng người sống, tiếc thương vì người chết.”

Trong khi mọi người vẫn chưa kịp hoàn hồn, A Điêu đã tự mình đi ra ngoài.

Cô vừa đi.

Bộ dạng tùy ý là thế.

Nhưng hầu như phần lớn nhóm tu sĩ hoang dã ở vùng biển phía Nam đều nghe thấy điện thoại di động reng leng keng cả một mảng, và họ mở ra xem.

Bao lì xì trong nhóm chat.

Ấn mở.

Đụng một tí đã được vài chục ngàn vài trăm ngàn, thậm chí có người mở ra là nhận ngay vài triệu tinh tệ.

Có bao nhiêu người trong một nhóm? Có bao nhiêu nhóm?

Mọi người nghẹt thở.

Tung ra hơn cả tỷ đó?

Điền Trung Dã đột nhiên gãi đầu, không dằn lòng được: “Mấy cậu nhìn giúp tôi xem thử số tiền này đúng hay không… Là 1 triệu hả?”

Mặt Nhiêu Tuyết Nhã tái mét trong một thoáng nhìn sang: “Là mười triệu.”

Điền Trung Dã: “?”

Ánh mắt của mọi người ở Học phủ Đam Châu nhìn cậu ta… như thể phun được cả lòng ganh tị.

Tống Linh nhìn mấy triệu do mình mở ra với biểu hiện có phần khác thường.

Mặc dù không thiếu tiền, nhưng... tâm trạng hơi khó tả.

Nhưng họ Triệu này thật đáng sợ, năm gia tộc mạnh nhất năm châu kia đâu có nuôi ra nổi con cháu mang khí thế ào ạt thế này.

Sâu không lường được.

Khi nhà hàng một lần nữa yên tĩnh, tổng giám đốc của Hải Thiên Nhất Sắc đi đến.

“Các vị, nhân đây tôi xin thông báo ngài Triệu vừa mới đi tới quân bộ bên kia nhận chức vụ quân sự. Có điều ngài ấy bảo bắt đầu từ hôm nay cho đến khi ngài ấy rời khỏi vùng biển phía Nam, tất cả chi tiêu ăn ở của các tu sĩ ở Hải Thiên Nhất Sắc đều do ngài ấy thanh toán.”

“Ngài ấy trả tiền.”

Rất tốt, lại thêm một tỷ.

Đám người trong nhà hàng: “...”

Nhiều người nhìn biểu hiện của bọn Tống Nhị Hồ và Nhị thiếu gia họ Đông Quách.

Bỗng Tống Nhị Hồ cảm thấy lòng oán thán của mình đối với ba ngọn núi lớn trên đỉnh đầu không còn nữa, bởi vì gã bị một ngọn núi lớn khác đánh bại.

Ở đâu ra anh trai mạnh mẽ thế này?!

Bạn nhỏ?

Ai là bạn nhỏ?

Tất nhiên đề cập đến tất cả mọi người ở đây, con cưng của trời tại năm châu nào, con cưng của trời tại Thanh Châu nào.

Tới hống hách trước mặt anh trai họ Triệu sao, xứng đáng à?

- -------------------

Tác giả có lời muốn nói:

A Điêu: Hôm nay toàn bộ do công tử họ Triệu là tôi trả tiền!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của bàn cáp