Sau Khi Linh Khí Trở Lại

Lượt đọc: 9753 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »
Chương 111

❊ ❊ ❊

………..

Tiến độ của Cổng Linh Hồn lớn đang tăng vọt.

10%, 20%, 30%...

Nhưng Boss Chim Cắt Canh Biển đang điên cuồng trở về và cách sào huyệt vài trăm mét, đây là thời điểm điên rồ nhất trong cuộc đời nó.

Thấy nó chạy, những người khác toàn là phường khôn khéo, sao lại không nhận ra pha lê bị trộm chính là pha lê mình muốn!

Cho nên họ cũng luống cuống.

Đuổi theo!

Đây là một trò thi đấu tốc độ, ai đến trước có trước…

Khi con Boss còn cách sào huyệt 200 mét, nó há miệng, một hơi này ngưng tụ dòng khí lạnh xanh tối thành chất lỏng và bắn nó ra, tự động bỏ qua ngã ba đường, lao thẳng tới A Điêu!

Giờ phút này A Điêu cũng nhìn thấy cái dòng khí màu xanh tối ấy. Cô đã so sánh tác động của vụ nổ không khí lạnh xanh tối hồi nãy và nhận ra khi nó nổ, nhiệt độ giảm xuống ngay tới hơn âm 300 độ. Tuy rằng giáp phòng ngự miễn cưỡng chống đỡ được nhưng thiếu điều đông chết cô luôn. Nếu giờ cái dòng dịch lạnh màu xanh tối này tới chỉ e…

Nhanh nhanh nhanh!

95%, 96%, 97%...

Dòng dịch màu xanh tối phát nổ trước A Điêu cách cô 3 mét, sức mạnh nổ tung làm cho tất cả các hạt hỗn hợp trong không khí bị đóng băng vì sương giá... Cùng lúc đó A Điêu biến mất, 303 mở ra.

Nhưng theo sự mất tăm của cô còn có Cổng Linh Hồn lớn.

Trong khoảnh khắc 97% cuối cùng, cô chỉ có hai lựa chọn, hoặc chết hoặc trốn.

Nhưng cô không cam lòng, sau một hồi nhạy bén cô đã chủ động phân ra ba sợi tơ tinh thần… nếm thử chuyện cho nó rời cơ thể và chạm vào Cổng Linh Hồn lớn.

Đau đớn, cảm thấy linh hồn như muốn xé toạc, nhưng tốc độ của nó thật sự quá khủng khiếp.

Tiến độ đạt 100% ngay tức thì.

Thu, trốn vào 303!

Hoàn thành một mạch.

Mà vụ nổ kinh khủng do dòng dịch lạnh mang tới đã biến toàn bộ không gian hang thành địa ngục cực lạnh. Nhiệt độ này làm cho đám người Chiêu Quang đang đuổi tới biến sắc, đồng loạt khởi động chế độ chống lạnh trên giáp trang bị, song họ vẫn chọn dừng cương trước bờ vực.

“Mấy cậu ở lại đây, đừng đi xuống!”

Chỉ có ông cụ Triệu, Trần Hoa và B dám đuổi theo, nhưng khi bọn họ còn cách sào huyệt 300 mét.

Boss Chim Cắt Canh Biển đã đến sào huyệt, nó liếc mắt một cái nhận ra ngay cái tổ trống không.

Trứng, Đồng Tử Gió Mang Linh và Cổng Linh Hồn lớn đều không còn.

Tên trộm gì đây, làm sao tới vơ vét bất động sản của dân đen sạch trơn thế được?

Nó phẫn nộ nhưng cũng biết người đó đang núp trong không gian thứ cấp. Thế là… nó mở cánh, cánh tách ra mấy cái lông vũ bén nhọn như mấy cây trường kiếm.

Một khi đám lông vũ này đâm xuyên, chúng sẽ xuyên qua không khí?

Không, một khi tốc độ nhanh đến một mức độ nhất định sẽ đạt được hiệu quả xuyên qua không gian tránh ngăn cách. Ma quỷ bình thường nào có năng lực như vậy. Song sở dĩ người ta e dè một số ma quỷ họ chim muông là thế vì chủng tộc ma quỷ này có các cá nhân mang tốc độ tấn công thiện về tốc độ hệt vầy.

(P1)

Cho nên vốn định trốn ở 303 để luyện hóa Đồng Tử Gió Mang Linh xong mới mau trốn đi, nay A Điêu sợ tới mức tái cả mặt. Chính vì lớp ngăn cách của 303 bị đánh kêu vang dội và có vết nứt thật nhanh.

** má!

Người tính không bằng trời tính!

Kế hoạch hoàn hảo ban đầu ngay lập tức có vết nứt, A Điêu không chần chừ…

303 biến mất, một bóng đen chạy ra như bay.

Boss Chim Cắt Canh Biển Tiêu gầm lên giận dữ, sốt sột đâm những chiếc lông vũ khác ra ngoài... Chỉ trong tích tắc bóng đen đã bị đâm xuyên qua cơ thể, nhưng nó bốc cháy và trở về nguyên dạng là một lá bùa.

Bùa giữ mạng cấp 5: Bùa Thế Thân!

Mẹ nó!

Con Boss nổi đóa, nó vừa quay đầu đã thấy ngay thằng trộm thật sự đang điên cuồng xông vào một lối đi.

Đuổi theo!

Con Boss đuổi theo không rời từ phía sau.

Cảm giác được động tĩnh của bọn họ, hiển nhiên ba người bên ông cụ Triệu cũng thay đổi phương hướng truy đuổi. Hơn nữa ông cụ Triệu và Trần Hoa đều liên lạc với Lý Nguyên Khải và Chiêu Quang.

Trần Hoa: “Người đó chạy đi, có thể thoát khỏi sự truy đuổi của nó, nghi ngờ là Thầy Cấm Kỵ. Cậu mau mau ra ngoài tránh bị thương do nhầm lẫn. Còn nữa chuẩn bị… tập trung chặn giết!”

Phía sau người nọ có bọn họ và con Boss đuổi theo, hoàn toàn không có đường lui.

Giết người này là cướp được bảo vật!

Tất nhiên bọn Lý Nguyên Khải bay ra khỏi hố đất từ con đường khác đồng thời liên lạc với phi thuyền bên ngoài.

“Chuẩn bị pháo không gian!”

“Chuẩn bị...”

Nhưng Lý Chiêu Vũ lại bảo: “Em thấy người này không thoát được. Boss Chim Cắt Canh Biển đó quá nhanh, em cảm nhận được không khí lạnh của nó càng ngày càng đến gần người nọ.”

Lý Nguyên Khải cũng nghĩ như vậy, hơn nữa bên phía phi thuyền có nhắc nhở, nói gần đó có hai chiếc phi thuyền khác đang đến gần từ các hướng khác nhau. Chẳng qua chúng ở bên ngoài tầng sương mù, hình như bị động tĩnh bên này hấp dẫn.

Hoặc chính là cũng chạy tới vì nó.

.....

Giờ phút này A Điêu thật sự đang chạy trối chết, nhưng vừa chạy trốn cô vừa điên cuồng luyện hóa Đồng Tử Gió Mang Linh, vừa tiêu hao linh năng trong cơ thể để hóa nó thành năng lượng vận chuyển trong công cụ bay.

Công cụ bay tiếp tục duy trì tốc độ bùng nổ cao, hệt một luồng ánh sáng màu đỏ thẫm, nó dữ dội xuyên thẳng qua lối đi đầy băng xanh lạnh lẽo. Tuy nhiên dòng khí lạnh phía sau như hình với bóng, mơ hồ thấy được bóng dáng con Boss đã ló ra.

Toi rồi!

Cách đó 200 mét cô đã thấy được ánh sáng lối ra ở phía trên cùng của lối đi hẹp, tuy nhiên con Boss hét lên một tiếng rồi b ắn ra một vài sợi lông vũ.

Xoát!

Chúng đâm thủng không gian, điên cuồng thu hẹp khoảng cách với A Điêu với tốc độ vượt qua 100 mét trong nháy mắt, đoạn…

Thấy được chúng sẽ đâm thủng thân thể cô, thậm chí thủng luôn tất cả các lớp phòng ngự.

Ônggg! Luyện hóa Đồng Tử Gió Mang Linh thành công.

(P2)

Một làn gió bí ẩn bao quanh cô và công cụ bay… tốc độ tăng vọt!

Bộ lông vũ sắc từ đầu chỉ cách sau lưng cô đâu đó nửa mét nay đã bị kéo dài khoảng cách tới 1 mét, và cứ thế kéo dài...

A Điêu đổi góc độ, trong khoảnh khắc lao ra khỏi cửa động, tổng cộng năm chiếc phi thuyền từ tộc họ Lý và tộc họ Nguyệt đồng thời khóa chặt cô.

Pháo không gian.

Ầm!

Năm cột ánh sáng thô to giao nhau, tập trung vào một mình cô.

Ghê thật, lỡ mà Thầy Cấm Kỵ cấp thượng Ly Trần không né kịp coi như một hit chết luôn.

Khi chùm tia tập trung và oanh tạc, tiếp đó… chúng nện vào khoảng trống không.

Dư ảnh, chỉ là dư ảnh mà thôi.

Vừa rồi A Điêu bùng nổ linh năng tiếp đó dán lên người mình một lá Bùa Gia Tốc cấp 5. Tốc độ cô bùng nổ đáng sợ chỉ trong chốc lát, thoát ly ngay phạm vi công kích của pháo không gian.

Bay ra từ trong vụ nổ cuồn cuộn, cô chỉ bị năm chiếc phi thuyền chụp được bộ dáng mơ hồ của một người trung niên thấp bé tròn trịa.

Lùn ơi là lùn, đầy đặn ơi là đầy đặn, thêm vẻ hèn mọn và bỉ ổi.

Nhưng hắn đã trốn thoát và sắp rời đi với tốc độ mà họ hoàn toàn không thể bì kịp...

Dù sao tất cả mọi người hầu như đều nghĩ như vậy, nhưng khi này sắc mặt họ lại thay đổi dữ dội.

Ù!

Một thanh phi kiếm chém vỡ ngàn mét lao tới.

Xuyên qua không gian, ngay lập tức đâm vào cơ thể của A Điêu...

Xuyên thấu?

Ông một tiếng, nó xuyên qua Thuẫn Trời Tròn, xuyên qua Bùa Phòng Ngự, xuyên qua lớp phòng thủ giáp Thanh Ưng, đâm thẳng vào da… lớp phòng thủ cuối cùng.

Lớp phòng ngự đến từ chính Bản thể kháng giáp ở cấp 10 đỉnh cao!

Nặng nề một tiếng, thanh kiếm văng ra, A Điêu ôm ngực bay nhanh đi.

Ngay lập tức bay biến trên bầu trời.

Cùng lúc có người đàn ông mang mặt nạ cách xa ngàn mét triệu hồi phi kiếm. So tốc độ hai người, hắn phát hiện hoàn toàn không cách gì đuổi kịp. Trong cơn căm hận hắn bắt gặp đám người ông cụ Triệu bay ra hết, theo sau còn có anh em tộc họ Lý và nhóm Nguyệt Chiêu Quang.

Ai nấy đều thấy được người đàn ông này.

Boss Chim Cắt Canh Biển đâm quạu: “Là anh! Giờ anh mới tới sao?! Giết bọn chúng!”

Hết thảy đã biến mất thế nhưng đám người này vẫn còn đây, nó phải lấy những người này để vượt qua cấp 7.

Xem ra bấy giờ phía bọn nó có ưu thế thật sự, bởi vì vừa rồi dựa vào một kiếm của người nọ đã thấy được sức mạnh, là cấp thượng Ly Trần.

Tu vi cao hơn bọn chúng, tăng thêm Hà Lạc mờ ảo và Boss Chim Cắt Canh Biển, áp chế thỏa đáng bọn người, ngay hiệp một đã làm họ yếu đi và rơi xuống thế yếu.

Cuối cùng Lý Nguyên Khải cũng cơ trí, bỗng đâu thấy gã dùng quang não chiếu ra hình ảnh trên không trung khi hai người một chim hoàn toàn liên thủ.

Video ngắn và ảnh chụp màn hình được phóng to đến mức tối đa.

Boss Chim Cắt Canh Biển đang toàn lực tấn công mãnh liệt trông thấy.

Người bí ẩn A và B cũng thấy.

Vào thời điểm đó… bầu không khí trông thật khó tả.

(P3)

....

Giữa nhân loại và ma quỷ có niềm tin gì được đây.

Boss Chim Cắt Canh Biển vốn có nghi ngờ: Thứ nhất, ai có khả năng lặng lẽ lẻn vào hang ổ trong một thời gian ngắn để lấy được tất cả như vậy. Hiển nhiên sẽ là người quen thuộc tột bậc mới ôm mưu tính đầy cẩn thận. Thứ hai, từ đầu nó không muốn rời khỏi hang ổ, nhưng vì B không đuổi kịp nên nó phải đuổi theo. Thứ ba, quá trùng hợp khi nó để vụt tên đó thì A lại tới. A mạnh như vậy thế mà ngay trong lúc thằng trộm né tránh pháo không gian không đề phòng nhất mà hắn còn bắt hụt tên này, thậm chí về sau không đuổi theo nữa.

Ba điểm này kết hợp lại có nghĩa gì?

Đây rất có thể là một cái bẫy: nó bị gài bẫy, còn chúng thì hợp tác trộm của báu của nó.

Tại thời khắc này nó bừng tỉnh, tụi này đâu chỉ muốn trộm bảo bối của nó mà còn muốn mạng nó nữa!

Nếu Chim Cắt Canh Biển có huyết áp thì bây giờ thứ này đã tăng vọt lên mức 9999!

Thét lên... Đâm thủng, tấn công điên cuồng!

Hỗn chiến bắt đầu. Lúc đầu A và B còn tưởng đâu dựa vào con Boss này đã đủ nghiền ép đối phương hoàn toàn, sau đó cố tình khiến nó cùng gặp thiệt hại với người bên tộc họ Lý và họ Nguyệt, hai người sẽ làm ngư ông đắc lợi. Nhưng hiện tại Boss Chim Cắt Canh Biển không khác đang đánh công khai, trong khi người tộc họ Lý hợp tác với người bên tộc họ Nguyệt cũng liên hợp lại, làm cho hai người bọn họ thành nhóm độc lập… chịu đựng cuộc tấn công lớn nhất.

Vì đâu tình hình lại thành thế này!

.....

Sau khi A Điêu sểnh ra, biết những người phía sau sẽ không đuổi theo nữa bởi lẽ họ không đuổi kịp thế mà cô không có ý định trốn thoát cho xa. Cô đổi hướng và rất nhanh đã tiến vào một chiếc phi thuyền.

Đi vào là phun ra một búng máu.

“Má, cấp thượng Ly Trần đúng là không phải phường ăn chay, tu vi linh năng kém hai tầng lớn, thiếu tí nữa đăng xuất rồi.”

Một đợt này A Điêu hoàn toàn không chính diện đánh nhau với ai vì biết rõ mục đích của mình: cướp đồ, trốn, liều lĩnh trốn thoát!

May là kết quả hiện tại khá tốt, chỉ bị thương chứ không phải toi mạng.

Nôn ra một búng máu khác, A Điêu uống vài chai thuốc trị giá cả triệu tinh tệ nhằm phục hồi một số vết thương trong lúc để Chim Sẻ lái phi thuyền bay về một nơi.

Chim Sẻ ngỡ ngàng: “Chủ nhân, cô muốn tới…”

“Có một chiếc phi thuyền khác sắp tới rồi.”

“Vâng.”

“Hẳn là người của Học phủ Vân Châu...” A Điêu đăm chiêu, với khoảng cách này đã đủ biết được tình huống thế mà vẫn chạy tới. Chẳng lẽ có chỗ dựa gì đó? Nếu vậy thì...

A Điêu rửa sạch vết máu trên mặt và ngửa mặt lên nhìn mình trong gương, nói nhẹ nhàng: “Khâu hung hiểm nhất đã qua, diễn tròn vai thì cần diễn cho đủ bộ, tối đa hóa lợi ích.”

Cô lau mặt, đổ toàn bộ năng lực niệm vào tất cả các kỹ năng có thể thăng cấp.

(P4)

Từ 101, 202 đến 303, cũng như tất cả các kỹ năng tinh thông, kéo toàn bộ lên cấp max.

Cuối cùng năng lực niệm chỉ còn lại 7 triệu, còn lại toàn bộ kỹ năng ở cấp cao nhất. Tiếp đó A Điêu đổi lấy Gói quà khó kìm lòng nổi, đồng thời tăng nó lên luôn tới cấp 10.

Cuối cùng còn lại 1 triệu năng lực niệm.

Cộng thêm trước đó có tăng Bản thể kháng giáp lên đầy đủ, 20 triệu gần 30 triệu năng lực niệm gần như sạch bách, chẳng qua hiệu quả tăng lên lại khủng khiếp tột cùng. A Điêu thở ra một hơi khí bẩn, ràng buộc Cổng Linh Hồn lớn vào trong không gian của vật dẫn.

Từ đó về sau cô đã có một phòng tu luyện mang theo bên mình.

.....

Trong thời khắc sinh tử tồn vong này, ba đứa con trời đứng hàng đầu tại Vân Châu và Lâm Châu mới có cơ hội hiển lộ tất cả lá bài tẩy. Chỉ thấy tu vi của bọn họ không khác nhau là bao, sức chiến đấu cao nhất khi bùng nổ đều gần hoặc đạt tới cấp A, thừa sức vật nhau. Nhưng họ vẫn cẩn thận ứng phó vì có ra sao thì đối thủ của bọn họ quá mạnh.

Nhưng mà người thần bí A chung quy vẫn là tên dũng mãnh. A cứ thế thoát khỏi sự vây công của phần lớn cao thủ và pháo không gian trên phi thuyền đã khóa chặt. Ánh mắt hắn lóe lên, ra một chiêu giả chộp tới chỗ Chiêu Quang, toan áp chế thiên tử để làm chư hầu.

“Công tử!” Ông cụ Triệu kinh hoảng.

Cục diện trước mặt vô cùng nghiêm trọng. Dù Chiêu Quang thuộc đối tượng cạnh tranh chiến lược của năm châu, nhưng anh em tộc họ Lý không muốn sức chiến đấu của ông cụ Triệu cùng Chiêu Quang bị hủy đi.

Đây là cái nhìn về đại cục, thế là họ cũng mang lòng cản lại, song nào có kịp.

Khuôn mặt tuấn tú của Chiêu Quang nghiêm nghị, y giơ quyền trượng lên, bố trí một kết giới băng giá quanh người, trì hoãn tốc độ và ảnh hưởng đến tâm trạng. Cùng lúc y bóp nát một lá bùa.

Bùa chú cấp 6.

Ù!

Lá chắn bọc y lại.

Song thanh kiếm của người bí ẩn A đã chém xuống.

Ôngggg... Lá chắn run rẩy, tiếp đó vỡ nát ầm ầm.

Mặt Chiêu Quang ửng hồng, phun ra một ngụm máu. Không xong, chênh lệch quá, cấp thượng Ly Trần chênh lệch với y quá lớn.

Nhưng may mắn thay, ông cụ Triệu đã đến!

Ầm!!

Ông ta đã phá vỡ thế tấn công của A, tuy nhiên tên B lại đang tàng hình và ẩn núp nay đột ngột vỗ một cái vào sau lưng Chiêu Quang.

Chiêu Quang thấy vai đau nhói.

Nhưng... cũng chỉ có một chút đau đớn đó thôi vì tiếp đó vì y là người hệ tâm linh, y cảm giác được một dao động.

Một chiếc phi thuyền bay xuyên qua lớp sương mù.

Một người giẫm lên công cụ bay như ánh sáng bay ra khỏi phi thuyền. Tay trái người này có một cây quyền trượng màu đen đang xoay quanh đầu ngón tay giống như một bông hoa kiếm, ngón trỏ và ngón giữa tay phải chụm lại vào nhau.

Te tò te, lanh lảnh trên bầu trời cao… Một âm thanh đến từ kèn xô-na náo động quái đản xông thẳng lên bầu trời ở độ cao hàng ngàn mét.

“Ban ngày ban mặt, đạo trời sáng tỏ, để tôi xem ai làm điều ác, tổn thương người vô tội.”

Giọng nói trong trẻo sảng khoái bay tới lác đác, có một thanh niên mặt mũi bình thường không có gì đặc biệt xuyên mây phá không, chỉ thấy anh ta chỉa mũi nhọn quyền trượng một cái.

“Phong!”

Thằng này là ai?

Bồn cầu thầm nghĩ: Đây là con quỷ bịp bợm của Đam Châu chứ gì. Cướp xong một đợt lại quay về làm chúa cứu thế hạ phàm, ý thức đạo đức khá nhất quán.

Bang bang bang bang!

Chỉ thấy người bí ẩn B cảm giác được các góc chết ở sáu mặt bị từng khối gỗ mang nguyên tố bịt kín tạo thành một cái hộp kín kẽ.

Chiêu Quang vừa xoay người là thấy ngay một cái quan tài.

Chiêu Quang: “?”

Đạo thuật gì trông… điên rồ thế.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của bàn cáp