Nghe Sơn Xuyên nói xong, không khí bên phía Tê Ngưu Bộ trùng xuống đáy vực, cứ như thể Tô Tranh đã thua chắc, trút được một nửa gánh nặng trong lòng.
Đến khi Lang Thanh hớn hở kéo khối đá hình quả dưa hấu lớn từ trong lều ra, vẻ đắc ý lộ rõ trên mặt, nửa còn lại sự bực tức của Tê Ngưu Bộ cũng tan biến. Tất cả bọn họ đều cau có, mặt mày ủ dột như vừa mất sổ gạo.
Tô Tranh thấy vậy thì ngạc nhiên.
Lẽ nào với họ, đá ai to hơn thì người đó ắt thắng sao?!
“Haizzz... Kẻ vô tri... Không, yêu tộc vô tri!”
Tô Tranh thở dài đầy cảm khái.
Lúc này, Lang Thanh kéo khối đá lớn đến trước mặt Tô Tranh, còn cố tình lắc qua lắc lại trước mặt anh rồi đắc ý hỏi: “Đại sư Hắc Tử, giờ chúng ta giải thạch nhé?”
“Giải thôi...”
Tô Tranh tỏ vẻ không quan tâm.
Nhưng phía sau anh, Tê lão đại và những người khác nắm chặt tay, thấp thỏm không yên như chờ đợi phán quyết cuối cùng.
“Ta trước!”
Lang Thanh dường như rất tự tin vào khối đá của mình, chủ động đề nghị giải trước.
Tô Tranh không bận tâm nên để anh ta giải trước.
“Hùng lão...”
Lang Thanh vẫy tay, một lão giả dáng người còng queo bước ra từ phía sau.
Lão giả này là giải thạch sư của Thạch Phường Hắc Hùng Bộ, nghe nói đã giải không dưới ba trăm khối đá, rất có kinh nghiệm. Lang Thanh đã tốn một ít Tiên thạch để mời ông ta đến giúp mình giải đá.
Thấy Lang Thanh mời cả giải thạch sư chuyên nghiệp, sắc mặt đám người Tê Ngưu Bộ càng thêm khó coi.
“Hùng lão, tiếp theo xin nhờ ngài...”
Lang Thanh rất khách khí với lão giả.
Hùng lão gật đầu: “Lấy tiền của người, tiêu tai cho người. Ngươi không cần khách khí, lão hủ tự sẽ cố gắng hết sức!”
Nói xong, Hùng lão cầm dao giải thạch lên và bắt đầu.
Tô Tranh nhìn chằm chằm Hùng lão, đánh giá trình độ của ông ta cũng chỉ ở mức thường thường, hơn ở sự cẩn thận, kỳ thực không có gì đặc biệt. Nhưng so với động tác giải thạch trước đây của Lang Thanh, quả thực lợi hại hơn nhiều.
Nhưng Hùng lão quá cẩn thận, phải mất hơn một tiếng mới giải xong khối đá lớn, và khi lớp vỏ đá cuối cùng được gỡ bỏ, bên trong lóe lên một tia ám quang.
“A... Có bảo vật!”
Thấy tia ám quang, Lang Thanh lập tức kích động.
Nhiều người đang gánh đá gần đó nghe thấy liền xúm lại, nhìn chằm chằm một hồi lâu mới thấy trong lớp đá mờ mờ ảo ảo một vầng sáng.
Dù động tĩnh không lớn, nhưng cũng khiến nhiều người kinh ngạc.
“Thật sự có bảo vật!”
“Ghê thật, không biết bên trong là thứ gì?”
“Hiếm có đấy, khối đá này là khối đầu tiên cắt ra bảo vật trong Đổ Thạch Phường gần một tháng nay.”
“Lang Thanh, chúc mừng nhé. “
Lang Thanh nghe vậy liền chắp tay đáp lễ, tỏ vẻ khiêm tốn nhưng không giấu được vẻ đắc ý trong đáy mắt.
Đám người Tê Ngưu Bộ thấy cảnh này thì sắc mặt càng thêm tái nhợt. Lão Cửu run cầm cập, miệng lẩm bẩm: “Một ngàn Tiên thạch, nếu thua, chúng ta lấy đâu ra một ngàn Tiên thạch bây giờ!”
Tê lão đại nghe vậy cũng lạnh cả người.
Tê Ngưu Bộ đã kiệt quệ, ngay cả mười mấy Tiên thạch mà Tô Tranh chọn khối đá phiến kia cũng là do bọn họ vét sạch những đồng Tiên thạch cuối cùng mới kiếm được.
Nếu thua, bọn họ cũng không biết phải làm gì.
Từ đầu đến cuối, chỉ có Tô Tranh là bình tĩnh. Anh chỉ liếc qua khối đá kia là biết bên trong có thứ gì đó, nhưng... căn bản không có giá trị gì.
Nhưng những người khác hiển nhiên không có nhãn lực đó, đã có người thúc giục: “Cắt nhanh đi, tranh thủ xem bên trong có gì hay!”
Lang Thanh nhìn chằm chằm sắc mặt Tê Ngưu Bộ, thấy bọn họ ai nấy đều tái mét, ánh mắt kinh hoàng thì hả hê. Quay lại thấy mọi người đã đợi không kịp, anh ta cũng muốn giáng một đòn mạnh vào Tê Ngưu Bộ nên lên tiếng: “Hùng lão, ngài cứ cắt đi, cho mọi người xem bên trong rốt cuộc có gì hay!”
“Được!”
Hùng lão không chần chừ, vung đao giải thạch xuống.
Xoẹt...
Một tiếng động nhỏ, lớp vỏ đá bị cởi ra. Trước mắt mọi người, từ trong lớp đá lộ ra một khối Tiên thạch to bằng quả trứng gà, tiên lực dồi dào.
Thấy cảnh này, mắt mọi người sáng lên.
“Thật sự cắt ra đồ rồi, là Tiên thạch!”
“Trúng rồi!”
“Nhưng... sao chỉ có một khối?”
Khi mọi người đang vui mừng thì bỗng nhiên có người nói ra một vấn đề mấu chốt.
Bởi vì mọi người phát hiện, trong khối đá chỉ có một khối Tiên thạch lăn ra. Lang Thanh lập tức nhặt lớp vỏ đá lên, lật đi lật lại thì phát hiện bên trong chẳng còn gì nữa.
Lần này Lang Thanh trợn tròn mắt.
Dù nói là trúng đồ, anh ta vốn nên cao hứng, nhưng chỉ cắt ra một khối Tiên thạch thì làm sao anh ta vui nổi.
Phải biết, chỉ mua khối đá này thôi anh ta đã tốn gần hai trăm Tiên thạch rồi. Bây giờ cắt đến cuối cùng lại chỉ được một khối Tiên thạch bình thường, chẳng phải lỗ vốn đến tận nóc nhà sao?!
Hùng lão thấy cảnh này cũng hơi xấu hổ. Trước đó trong lều, ông ta còn khuyên Lang Thanh chọn khối này, đảm bảo cắt ra đồ.
Lang Thanh tin lời, nhưng giờ thì đồ đã cắt ra, mà chỉ được mỗi một khối Tiên thạch, Lang Thanh lỗ nặng rồi.
Hùng lão ho khan một tiếng chữa ngượng: “Khụ khụ... Dù sao thì ngươi cũng trúng, lão hủ đâu có nói sai. Dù sao cũng hơn là không cắt ra gì, đúng không?”
Nghe ông ta nhắc, Lang Thanh lập tức tỉnh táo lại, mắt sáng lên: “Đúng vậy, dù ta chỉ cắt ra một khối Tiên thạch, nhưng cũng coi như trúng. Chỉ cần bên Tê Ngưu Bộ không cắt ra gì, cuộc tỷ thí này ta sẽ thắng, còn thư được một ngàn Tiên thạch nữa, thế là không lỗ!”
Nghĩ đến đây, Lang Thanh lập tức phấn chấn trở lại, không đợi được nữa liền nói với Tô Tranh: “Đại sư Hắc Tử, đá của ta đã cắt ra, còn cắt ra một khối Tiên thạch. Giờ đến lượt ngươi. Chỉ là cái phiến đá vỡ của ngươi có cắt ra được gì không thì ta không biết à nha...”
“Ha ha ha...”
Mọi người nghe Lang Thanh nói, lại nhìn phiến đá trong tay Tô Tranh thì không khỏi cười ồ lên.
“Tê Ngưu Bộ tìm đâu ra người thế không biết, sao lại chọn cái phiến đá vỡ như vậy?”
“Đúng đó, dù không hiểu đổ thạch cũng phải biết, chọn đá to thì tỷ lệ cắt ra đồ cũng cao hơn chứ.”
“Ta thấy phiến đá khỏi cần cắt, Tê Ngưu Bộ thua chắc rồi!”
Nghe những lời bàn tán xung quanh, sắc mặt Tê lão đại đã đen chẳng khác gì Tô Tranh.
Vậy mà Tô Tranh vẫn giữ vẻ bình tĩnh, cười xòa với mọi người: “Vậy thì tốt, vậy chúng ta hãy xem, cái phiến đá vỡ này rốt cuộc có cắt ra được bảo vật gì không nhé?!”
Vừa dứt lời, Tô Tranh liền giơ phiến đá trong tay lên rồi trực tiếp đập mạnh xuống đất.
Bốp.
Phiến đá vỡ tan tành.
Người xung quanh ngây người.
Đây là giải thạch á?!