Trong đêm tối, Xích Dương Tiên Quân đột ngột xuất hiện, dẫn theo đám thủ hạ với khí thế áp đảo, tựa hồ cả bầu trời đêm đều trĩu nặng.
"Hắn quả nhiên đuổi theo!"
Nhìn Xích Dương Tiên Quân hằm hè tiến đến, Tô Tranh khựng lại, lòng chùng xuống.
Dự cảm chẳng lành đã thành sự thật. Xem ra, nếu không tóm được Phù Văn Nguyên Trang, Xích Dương Tiên Quân nhất quyết không để hắn yên.
Vừa thấy bóng dáng Xích Dương Tiên Quân, Quan Sơn Nhạc và Liễu Linh lập tức xông lên phía trước, che chắn Tô Tranh ở giữa, đồng thời khẽ nói: "Thiếu gia, người đi trước, để chúng tôi cản bọn chúng lại!"
“Nhưng. hai người có ổn không?” Tô Tranh lo lắng hỏi.
Quan Sơn Nhạc khẽ cười, trên mặt lộ ra vẻ tự tin mạnh mẽ: "Thiếu gia đừng quên, ta là Quan Sơn Nhạc, Tiên Vực đệ nhất đại khấu, cũng là Kiếm Quân với lực công kích mạnh nhất!"
Ầm!
Lời vừa dứt, khí thế của Quan Sơn Nhạc bỗng nhiên thay đổi long trời lở đất.
Mái tóc bạc phơ dựng ngược lên, bộ y phục trắng toát tung bay trong gió, ánh mắt sắc bén như kiếm, khí thế ngút trời. Hắn sừng sững giữa trời đêm, tựa thanh kiếm sắc bén không ai bì kịp.
Thấy vậy, Tô Tranh không chần chừ thêm, quay người dẫn Phượng Cửu và những người khác đổi hướng, tiếp tục phú hành.
Ánh mắt Xích Dương Tiên Quân dừng lại trên người Quan Sơn Nhạc, hắn nheo mắt, rồi ra lệnh cho năm hắc y nhân phía sau: "Hắn để ta đối phó. Các ngươi đuổi theo đám người kia, nhất định phải bắt được Tô Tranh, không được để hắn chạy thoát!"
"Tuân lệnh!"
Năm hắc y nhân vừa đáp lời, lập tức định thi triển độn thuật đuổi theo.
Quan Sơn Nhạc thấy vậy, lập tức ra tay ngăn cản. Một kiếm vung ra, vô vàn kiếm mang cuồn cuộn như biển gầm, lao về phía năm hắc y nhân.
Xích Dương Tiên Quân cũng lập tức xuất thủ. Bàn tay hắn to lớn như bầu trời, năm ngón tay xòe ra tựa tấm khiên khổng lồ, chặn đứng kiếm mang.
Ầm ầm ầm...
Chấn động liên hồi, không trung nổ vang, không gian sụp đổ, khiến năm hắc y nhân định thi triển độn thuật cũng phải ra tay chống đỡ áp lực.
Vụt!
Quan Sơn Nhạc đột ngột xuất hiện trên không trung, thân thể lướt lên, vung hai tay, kiếm quang lại phủ kín trời đất, không cho đối phương cơ hội thở dốc.
Hắn muốn một mình kìm chân toàn bộ người của Xích Dương Tiên Quân, tạo thời gian cho Tô Tranh trốn thoát.
Thấy vậy, Xích Dương Tiên Quân nổi giận lôi đình: "To gan! Dám một mình ngăn cản tất cả chúng ta, ta xem ngươi có bản lĩnh đó không!"
Ầm!
Kim quang vạn trượng bùng phát từ người Xích Dương Tiên Quân, chói lóa như ánh mặt trời.
Ẩn sau kim quang là sức mạnh Xích Dương khủng khiếp. Sức mạnh này va chạm với kiếm mang của Quan Sơn Nhạc, lập tức bốc hơi như lửa gặp nước.
Kiếm mang và kim quang không ngừng va chạm, tan rã lẫn nhau, đường như bất phân thắng bại.
"Các ngươi mau đi, đuổi theo người!" Trong lúc giằng co, Xích Dương Tiên Quân ra lệnh cho năm hắc y nhân.
"Tuân lệnh!"
Năm hắc y nhân đáp lời rồi định thi triển độn thuật. Đúng lúc này, Quan Sơn Nhạc thu tay lại, ngàn vạn kiếm mang trong lòng bàn tay đột nhiên ngưng tụ thành một thanh kiếm, hắn vung kiếm chém ngang, đồng thời nói: "Ta không cần áp chế các ngươi, ta chỉ cần cản chân các ngươi là đủ!"
Ầm!
Một kiếm kinh thiên động địa nhắm thắng vào năm hắc y nhân, khiến không trung nứt toác.
Năm hắc y nhân kinh hồn bạt vía, vội vàng né tránh, khiến độn thuật lại bị phá.
"Đáng chết!"
Thấy cảnh này, Xích Dương Tiên Quân tức giận gầm lên, ánh mắt lóe lên sát khí lạnh lẽo, lao về phía Quan Sơn Nhạc: "Ngươi muốn giữ chân chúng ta, vậy thì phải trả giá đắt! Giết!"
Ầm!
Xích Dương Tiên Quân bùng nổ tiên lực kinh khủng, chủ động tấn công Quan Sơn Nhạc. Hắn vung tay, tạo thành hai vầng thái dương trấn áp xuống.
Quan Sơn Nhạc vẫn giữ vẻ bình thản. Kiếm trong tay lóe lên, vung ra vô vàn kiếm quang, đánh tan hai vầng thái dương, đồng thời nói: "Nếu sư tôn ngươi là Hỗn Đấu Chân Quân nói câu này, ta còn kiêng dè ba phần, nhưng ngươi... e là chưa đủ bản lĩnh!"
Ầm!
Sau một phen va chạm, không gian rung chuyển dữ dội, vết nứt lan rộng ngàn dặm, khiến không gian bất ổn, càng khó thi triển thuấn di.
Năm hắc y nhân vô cùng khổ sở.
Nghe vậy, Xích Dương Tiên Quân giật mình hỏi: "Lời này của ngươi có ý gì? Chắng lẽ ngươi biết sư tôn ta?! Ngươi rốt cuộc là ai?”
Xích Dương Tiên Quân chợt nhận ra Quan Sơn Nhạc không phải người thường.
Một Kiếm Quân Tiên Quân thất cảnh, sao có thể là người bình thường?
Quan Sơn Nhạc đứng lơ lửng trên không, cao hơn Xích Dương Tiên Quân một chút, nhìn xuống hắn. Nghe vậy, trên mặt hắn lộ ra vẻ cảm khái, ánh mắt thâm thúy nhìn lên bầu trời đêm: "Không ngờ ngươi lại không nhận ra ta. Ngươi còn nhớ năm đó ta và sư tôn ngươi giao chiến, ngươi đứng bên cạnh xem..."
Nghe vậy, Xích Dương Tiên Quân mở to mắt, cẩn thận quan sát Quan Sơn Nhạc. Cuối cùng, hắn nhận ra, miệng há hốc kinh ngạc: "Ngươi là... Quan Sơn Nhạc, Tiên Vực đệ nhất đại khấu ngàn năm trước, người được ca tụng là Tiên Quân dưới mạnh nhất Tiên Vương, là ngươi!"
"Cuối cùng ngươi cũng nhận ra ta." Quan Sơn Nhạc thản nhiên gật đầu.
"Ngươi vẫn còn sống?!"
Xích Dương Tiên Quân càng thêm chấn động khi Quan Sơn Nhạc thừa nhận. Không phải hắn sợ Quan Sơn Nhạc, mà vì danh tiếng năm xưa của hắn quá lớn.
Tiên Vực đệ nhất đại khấu, danh xưng vô địch dưới Tiên Quân, năm đó giao chiến với Tiên Quân ba ngày ba đêm mới bị đánh bại, nhưng vẫn trốn thoát.
Sau đó, Vô Cực Thiên Cung từng phát lệnh truy nã khắp Tiên Vực, nhưng không tìm thấy Quan Sơn Nhạc.
Hắn không ngờ Quan Sơn Nhạc lại xuất hiện ở đây, còn trở thành quản gia của Tô Tranh?!
"Năm đó sư tôn ngươi thắng ta một bậc, nhưng muốn giết ta không dễ vậy."
"Ngươi may mắn thoát chết dưới tay sư tôn ta, đáng lẽ nên trốn biệt tăm, nhưng giờ ngươi lại dám xuất hiện đối đầu với Vô Cực Thiên Cung ta, đúng là chán sống. Được thôi, năm xưa sư tôn ta không giết ngươi, hôm nay ta sẽ thay sư tôn ra tay, xóa sổ ngươi khỏi thế gian này!"
"Sư tôn ngươi còn chưa đủ bản lĩnh, huống chi là ngươi?!"
Hai người đối chọi gay gắt.
Xích Dương Tiên Quân đột ngột hét lớn, bùng nổ toàn bộ thực lực, lao về phía Quan Sơn Nhạc.
Quan Sơn Nhạc chỉ thản nhiên vung tay, vô vàn kiếm mang xé rách bầu trời.