Hô.
Linh khí giữa đất trời cuồng loạn, bốn phía tối tăm mờ mịt, mắt thường chỉ nhìn thấy được mười mấy mét xung quanh, người tu vi cao hơn một chút thì được khoảng hai mươi mét.
Đứng trên mặt đất cứng rắn, Tô Tranh đánh giá bốn phía, thần kinh căng thẳng. Lần trước anh có cảm giác này là khi còn tu hành trong núi hoang.
“Đây là Ma Sơn Bí Cảnh?”
Tô Tranh nhìn quanh, cảnh giác tiến về phía trước.
Đúng vậy, Tô Tranh và những người khác đã tiến vào Ma Sơn Bí Cảnh thông qua một trận truyền tống. Vị trí cụ thể của Ma Sơn Bí Cảnh thì không ai biết.
Đây là bí cảnh đặc hữu của Tinh Tông, cũng là lý do Ma Sơn Bí Cảnh vừa mở ra đã khiến con em các thế gia tranh nhau vào.
Ma Sơn Bí Cảnh nằm trong tay Tinh Tông mấy trăm năm, nhưng họ vẫn không thể khám phá toàn bộ. Đã từng có không ít đại năng cảnh giới Vân Hải tiến vào nhưng đều bặt vô âm tín.
Về sau, Tinh Tông bắt đầu tin vào vận mệnh. Có lẽ chỉ có người được thiên mệnh chọn lựa mới có thể an toàn đi lại trong Ma Sơn.
Cho nên, họ tổ chức một cuộc thí luyện để tìm kiếm người định mệnh.
Lúc đầu, Mập Mạp đi cùng Tô Tranh, nhưng sau khi qua trận truyền tống thì mỗi người lại ở một nơi khác nhau.
Sau khi đến nơi, Tô Tranh thấy xung quanh sương mù dày đặc, cảm giác giống như lúc Hỏa Lưu Tinh rơi xuống, tầm nhìn bị hạn chế.
Lần này, chỉ riêng từ Lương Châu Thành, phân bộ Tinh Tông đã có ba, bốn trăm người tiến vào Ma Sơn Bí Cảnh. Nghe nói còn bảy, tám cửa truyền tống khác nữa. Như vậy, ít nhất có khoảng hơn ba ngàn người tham gia.
Đó là các tu giả, thiên tài, nhân kiệt, tán tu từ khắp nơi. Ngoài thực lực bản thân, điều quan trọng nhất vẫn là vận may.
Đi trong môi trường tối tăm mờ mịt khiến người ta bất an, Tô Tranh cẩn thận từng chút một tiến lên.
Đất dưới chân gồ ghề. Tô Tranh ngồi xổm xuống kiểm tra, mặt đất mấp mô, không bằng phăng và có màu đen.
Quan trọng hơn, Tô Tranh phát hiện linh khí xung quanh rất hỗn loạn, mang theo thuộc tính âm hàn cực mạnh, tu giả không thể hấp thụ để bù đắp tiêu hao.
Chỉ những người tu luyện linh lực thuộc tính âm hàn mới có thể hấp thụ linh lực ở đây.
“Đây là môi trường vốn có của bí cảnh, hay do thứ gì đó khiến nơi này biến thành như vậy?”
Tô Tranh nghi hoặc.
Suy nghĩ một lúc không ra, Tô Tranh lắc đầu, tạm thời gạt bỏ những ý nghĩ lung tung rồi thận trọng tiến lên trong sương mnù.
Tình hình xung quanh chưa rõ, anh cần tìm một nơi đặt chân, từ từ tìm hiểu.
May mắn là niệm lực của anh tương đối mạnh, dù không nhìn bằng mắt thường, anh vẫn có thể cảm nhận được tình hình trong phạm vi một trăm mét.
Môi trường này rất quỷ dị, ngay cả niệm lực của anh cũng bị một lực lượng khó hiểu hạn chế. Dù vậy, anh vẫn tốt hơn nhiều so với những người khác.
Trong lúc tiến lên, Tô Tranh còn nghe thấy tiếng yêu thú gầm rú, khiến anh càng thêm tập trung tinh thần cao độ. “Không ngờ nơi này cũng có yêu thú, quả không hổ là bí cảnh thần bí nhất.”
Cũng trong màn sương mù, Trình Kinh Hồng ở Đông Vực, Bộ Phi Yên ở Nam Vực, Triển Thiên Hành ở Tây Vực. đang gian nan bước đi.
Họ chỉ nhìn rõ được khoảng hai mươi mét, khiến ai nấy đều căng thẳng, không dám lơ là.
Đao Vương và những người khác ở Bắc Vực cũng bị truyền tống đến môi trường tương tự. May mắn là Đao Vương và Cận Thiên được truyền tống đến cùng một chỗ. Độc Cô Kiếm, Trầm Truyện Tinh và Mạc Linh Hi cũng không ở quá xa, đi một lát lại gặp nhau.
“Chúng ta cẩn thận một chút, tìm một nơi đặt chân trước đã, xem có gặp được Cận Thiên không. Đông người sẽ tốt hơn!”
Trầm Truyện Tinh thấy rõ tình hình trước mắt, lập tức đưa ra ý kiến giống Tô Tranh: tìm nơi đặt chân.
Độc Cô Kiếm và Mạc Linh Hi không có ý kiến.
Họ đi khoảng ba nén hương thì thấy một ngọn núi thấp và một cái hang nhỏ.
“Có hang động, có thể trú ẩn!”
Mạc Linh Hi vui mừng reo lên.
Trong môi trường xa lạ này, tìm được một cái hang động thì rất an toàn.
Trầm Truyện Tỉnh và Độc Cô Kiếm cũng mừng rỡ. Nhưng khi cả ba vừa định vào hang thì bên trong bỗng phát ra tiếng thú rống.
“Chờ đã... Có yêu thú!”
Trầm Truyện Tinh phản ứng đầu tiên, kéo Độc Cô Kiếm và Mạc Linh Hi lại.
Cả ba đứng ở cửa hang, không dám động đậy.
Trong hang có yêu thú, không ai biết nó hình thù thế nào, thực lực ra sao. Nếu tùy tiện xông vào, có lẽ sẽ gặp bất lợi.
Cả ba do dự ở cửa hang, chờ yêu thú đi ra. Nhưng đợi mãi, nó chỉ gầm gừ mà không nhào ra.
“Ừm? Có chút kỳ lạ!”
Độc Cô Kiếm nhíu mày, kinh ngạc nói.
Một yêu thú, khi phát hiện kẻ địch ở cửa hang, chắc chắn sẽ nhào ra ngay.
Đằng này thì không, chứng tỏ nó rất nhạy cảm với nguy hiểm, hoặc là thực lực yếu, biết đi ra rất nguy hiểm.
Yêu thú cũng có bản năng tránh dữ tìm lành.
Cả ba nhận ra điều này. Để kích thích yêu thú, Mạc Linh Hi bỗng nhiên mắt sáng lên, khóe miệng nở nụ cười tinh nghịch. Cô nhặt một hòn đá rồi ném vào trong hang.
Đinh đang...
Hòn đá chạm vào vách hang. Yêu thú bên trong dường như giật mình, rống lên dữ dội hơn nhưng vẫn không nhào ra.
“Không đúng, nếu là yêu thú thì đã nhào ra rồi. Với lại, tôi không cảm nhận được yêu khí trong hang này.”
Độc Cô Kiếm nghỉ ngờ.
Trầm Truyện Tinh cẩn thận suy nghĩ rồi cũng thấy kỳ lạ. “Có lẽ đồ vật trong Ma Sơn không bình thường. Hay là chúng ta cùng nhau vào xem?”
Cả ba nhìn nhau rồi quyết định vào hang xem xét.
Khi họ cùng nhau tiến vào, yêu thú trong hang dường như cảm thấy sự hiện diện của họ nên tiếng kêu càng thê lương, cuối cùng hoảng sợ kêu lên: “Các ngươi là ai, đừng qua đây!”
Cả ba giật mình dừng lại. “Có người?!”
“Không đúng, là người giả trang yêu thú!”
Cả ba nghĩ vậy thì thất kinh, tưởng rằng ai đó bày mai phục. Họ định rút kiếm thì bỗng nhiên một bóng người mập mạp run rẩy chui ra từ trong hang, thận trọng nhìn họ nói: “Đừng động thủ, đừng động thủ... Có gì từ từ nói...”