Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Lượt đọc: 7734 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Phiên Ngoại Phúc Nhĩ. . . . . . Phiên Ngoại: Công Chúa Cuối Cùng ( Thượng ). Phiên Ngoại: Công Chúa Cuối Cùng ( Hạ ).
Tiến »
Chương 48
vương gia, bọn họ khi dễ ta!.

❊ ❊ ❊

Long Trạch Cảnh Thiên hướng Mộ Dung Tâm Liên mỉm cười, nụ cười này khiến cho tâm trạng bất an của Mộ Dung Tâm Liên dần bình tĩnh lại. Tới bây giờ, hắn đều lạnh lùng như băng, hiện tại lại hướng nàng mà nở nụ cười, chứng tỏ rằng hắn đã chú ý đến màn vũ đạo của nàng, hắn thích! Mộ Dung Tâm Liên rất vui vẻ, nhẹ nhàng bước về bên người Long Trạch Cảnh Thiên ngồi xuống.

“Trắc Vương phi, đây là hoàng hậu nương nương ban thưởng cho người.” Một cung nữ đi tới trước mặt Mộ Dung Tâm Liên, đặt một cái đĩa điểm tâm cùng một ly rượu ngon xuống, rồi lặng lẽ lui.

Mộ Dung Tâm Liên ngẩng đầu, nhìn thấy Long Trạch Vũ gật đầu với mình, nàng biết vừa rồi nàng biểu hiện không tệ, được Hoàng Thượng khen ngợi, chắc chắn đã khiến hắn an tâm. Nghĩ như vậy, Mộ Dung Tâm Liên lại thêm cao hứng, sẵn có chút nóng và khát nước, trực tiếp ăn điểm tâm, nâng cốc uống hết.

“Hoàng đế bá bá, Hinh nhi ở Nam Phượng có nghe nói qua, Hoàng quý phi Tây Kì quốc cùng Trắc phi của Tĩnh vương là tỷ muội, hai người đều là đệ nhất mỹ nhân, hơn nữa tài nghệ song tuyệt. Vừa rồi nhìn kỹ thuật nhảy của Trắc phi nương nương, đáy lòng Hinh nhi không khỏi bội phục, xem ra Mộ Dung phủ tiểu thư nhà bọn họ đều thật tài giỏi, cũng không biết Mộ Dung Tam tiểu thư có phải hay không cũng xuất chúng giống như hai vị tỷ tỷ của nàng –”

Lời nói của Minh Nguyệt Hinh đem ánh mắt mọi người hấp dẫn lên trên người Mộ Dung Thất Thất, biết tâm tư đối phương, Mộ Dung Thất Thất chỉ cúi đầu, không coi ai ra gì, đùa nghịch ngón tay chính mình, giống như không nghe được lời Minh Nguyệt Hinh nói, lại giống như không hề biết rằng nàng ta đang cố ý khiến nàng xấu mặt.

“Này –” Long Trạch Vũ nhìn đến bộ dáng Mộ Dung Thất Thất, có chút khó xử.

Tuy rằng Mộ Dung Thất Thất là Mộ Dung quý phủ Tam tiểu thư, nhưng bây giờ nàng còn có thêm một thân phận khác, là Vương phi của Nam Lân vương Bắc Chu. Hơn nữa vừa rồi mọi người đều thấy Phượng Thương thực rất chăm lo, bảo vệ Mộ Dung Thất Thất, Long Trạch Vũ cho dù có hồ đồ, cũng sẽ không tìm Mộ Dung Thất Thất mà gây chuyện.

Lúc này người vui vẻ nhất chính là Long Trạch Vũ Nhi, có Minh Nguyệt Hinh ra tay trước, nàng chỉ cần thêm dầu vào lửa sau, không tin ngọn lửa này không bùng cháy.

“Tam tiểu thư, đây là cung yến, mọi người đều vui vẻ với nhau, Hinh công chúa và Tâm Liên hoàng tẩu đều nhảy một khúc, không bằng ngươi cũng để cho chúng ta mở rộng tầm mắt được không?”

Long Trạch Vũ Nhi tham gia, làm cho chuyện này càng trở nên thêm thú vị, Mộ Dung Thất Thất rốt cục cũng ngẩng đầu, lộ ra một cái mỉm cười hồn nhiên.

“ Chiếu thư Hoàng Thượng đã chiếu cáo thiên hạ là giả hay sao? Vì sao mọi người đều không biết bản cung đã là Chiêu Dương công chúa? Hay là, vị công chúa được Hoàng thượng sắc phong này không thể so với công chúa hoàng thất tôn quý, cho nên mới muốn nàng ta như kỹ nữ lầu xanh mà nhảy một điệu lấy lòng người ta, mua vui cho người?”

Lòi Mộ Dung Thất Thất nói ra làm cho sắc mặt Minh Nguyệt Hinh cùng Mộ Dung Tâm Liên đại biến, lời này có ý tứ gì? Là châm chọc hành vi các nàng vừa rồi giống như nghệ kĩ sao? Cả hai người đều hung tợn trừng mắt nhìn Mộ Dung Thất Thất, nhưng đối phương vẫn bày ra biểu tình “Ta thực vô tội”, nhất thời làm cho lửa giận trong lòng hai người càng hừng hực thêm.

“A, phế vật chính là phế vật, cho dù có đội mũ công chúa, cũng bất quá vẫn chỉ là một phế vật.” Thừa dịp Phượng Thương không có ở đây, Long Trạch Vũ Nhi tiếp tục dùng ngôn ngữ ác độc công kích Mộ Dung Thất Thất.

Dù sao nhược điểm của đối phương vẫn ở trong tay nàng, cùng lắm thì đem chuyện gièm pha của Mộ Dung Thất Thất công bố cho mọi người. Như vậy Phượng Thương cũng sẽ không muốn thú một Vương phi làm đầy việc xấu, huống chi nàng đã không còn hoàn bích đâu! Chuyện tối mật này của Mộ Dung Thất Thất, khẳng định Phượng Thương còn chưa biết!

Đối với lời nói của Long Trạch Vũ Nhi, không có người nào lên tiếng phản đối, Long Trạch Vũ, Đoan Mộc Tình cùng với Mộ Dung Tuyết Liên cho dù có nghe nhưng cũng không có người nào ngăn cản.

Nhìn bộ dáng thờ ơ lạnh nhạt của những người này, trong lòng Mộ Dung Thất Thất cười lạnh. Vừa rồi Phượng Thương còn ở đây, bọn họ giống như chuột thấy mèo, thở cũng không dám thở mạnh, lúc này lại thực bất đồng, nói chuyện độc ác, thật sự là một đám chó chỉ biết nhìn mặt chủ!

“Đang nói chuyện gì vậy?” Khi Mộ Dung Thất Thất chuẩn bị phản kích, một đạo âm thanh ôn nhu vang lên bên tai nàng, Phượng Thương sau khi thay đổi quần áo sạch sẽ đã trở lại đây.

Nhìn thấy Phượng Thương, sắc mặt Long Trạch Vũ Nhi đại biến, không biết những lời nói móc châm chọc vừa rồi của nàng có bị Phượng Thương nghe thấy không……

“Vương gia, ngươi đã trở lại!” Mộ Dung Thất Thất ngẩng mặt, khuôn mặt nhỏ nhắn trông thật ủy khuất, đôi mắt long lanh đầy hơi nước thoáng chốc rơi lệ, chảy xuống hai má đỏ hồng, rơi ở trên mu bàn tay của Phượng Thương.

“Sao lại thế này!”

Nhìn thấy Mộ Dung Thất Thất rơi lệ, Phượng Thương cảm thấy tâm của mình thật đau, lệ khí trên người cũng bùng nổ theo,“Khanh khanh, ai dám khi dễ ngươi? Nói, bổn vương sẽ làm chủ cho ngươi!”

Lời của Phượng Thương rơi đến tai Long Trạch Vũ, khiến lòng nàng ta run lên.

Phượng Thương đã nói được thì làm được, cho dù hiện tại hắn đang ở Tây Kì quốc, nhưng nếu hắn muốn giết người, thì cho dù hoàng đế Long Trạch Vũ cũng không ngăn được. Tuy rằng Phượng Thương chỉ dẫn theo một ngàn ưng vệ tới đây, nhưng đám ưng vệ kia đều là đội quân tinh nhuệ nhất, vạn nhất Phượng Thương muốn lật hoàng cung của hắn, cũng không phải không có khả năng.

“Bọn họ!” Ngón tay Mộ Dung Thất Thất chỉ một vòng toàn bộ người ở trong yến hội, đem tất cả mọi người đang xem kịch đều chỉ trọn, khiến cho tâm của Long Trạch Vũ cũng run run theo.

“Đừng sợ!” Phượng Thương đem Mộ Dung Thất Thất ôm vào trong ngực, nhẹ nhàng thay nàng lau nước mắt,“Xem ra vết sẹo của Tây Kì quốc vào mười lăm năm trước thật tốt lắm, cho nên ở trong mắt chư vị, Bắc Chu không là cái gì, Phượng Thương cũng không là cái gì, cho nên, các ngươi mới dám có ý sỉ nhục ái phi của bổn vương……”

Lời Phượng Thương nói ra rất chậm, nhưng cũng cực kỳ mềm nhẹ, giống như miêu tả một việc gì đó, tựa hồ không có lực sát thương gì, nhưng khiến đám người nghe hắn nói vậy lại đứng ngồi không yên.

Ai cũng đều biết Bắc Chu là quốc gia mạnh nhất ở trong tứ quốc, lực lượng quân sự cũng cường thịnh nhất, hơn nữa hoàng đế Bắc Chu, Hoàn Nhan Liệt dã tâm bừng bừng, phi thường thích chiến đấu, Phượng Thương lại kỳ tài trăm năm khó gặp, hơn nữa vị Nam Lân vương này tính tình quái đản, nếu hắn muốn lấy cớ này phát động chiến tranh, hậu quả thực không chịu nổi!

“Hiểu lầm, đều là hiểu lầm!” Long Trạch Vũ xua tay giải thích, nhìn Mộ Dung Thất Thất cầu tình, nhờ nàng cấp cho lời giải thích.

Vừa rồi bày một bộ dáng chuyện không liên quan tới mình, lúc này đây lại cầu tình nàng? Chẳng lẽ Mộ Dung Thất Thất nàng là người dễ dây vào như vậy sao? Mộ Dung Thất Thất cắn khóe miệng, nước mắt lại tiếp tục rơi xuống, Phượng Thương hoảng hốt liên tục lau lệ trên mặt nàng, hàn khí trên người phát ra càng lúc càng dày đặc hơn.

“Vương gia, bọn họ nói ta là phế vật, cười ta vì cái gì cũng không biết. Ta giải thích, cũng không có người tin tưởng, mọi người đều nói Hinh công chúa và Bình Dương công chúa đúng, không có ai tin tưởng ta……” Mộ Dung Thất Thất ôn nhu nói, đầy vẻ vô tội cùng ủy khuất, thanh âm làm cho người ta nghe liền muốn đem tiểu đáng thương này ôm vào trong ngực mà che chở.

Nghe xong lời Mộ Dung Thất Thất nói, Long Trạch Vũ chỉ muốn phun huyết. Cái gì gọi là thêm mắm thêm muối, cái gì gọi là lửa cháy đổ thêm dầu? Những lời này Mộ Dung Thất Thất sao có thể nói ra? Lại nói trôi chảy như vậy? Chẳng những mỗi Long Trạch Vũ giật mình, những người khác nghe xong lời này cũng thiếu chút nữa liền hôn mê.

Xem ra vị Chiêu Dương công chúa này hoàn toàn có thể đổi trắng thay đen! Minh Nguyệt Thịnh ngồi một bên lộ ra mỉm cười đầy ý tứ hàm xúc, vừa rồi còn lo lắng rằng nàng sẽ bị người trêu đùa, xem ra, sự lo lắng của hắn là dư thừa. Nữ nhân này là cao thủ trên cả cao thủ!

Mà nhìn thấy bộ dáng Mộ Dung Thất Thất “làm nũng” đối với Phượng Thương, trong lòng Long Trạch Cảnh Thiên lại có cảm giác là lạ. Nếu lúc trước hắn kiên trì, thì hiện tại người ôm nàng có phải là hắn hay không?

“Vương gia, ta không phải là phế vật, nếu không tin, ta có thể cùng so tài với các nàng! Thật sự, ta sẽ không để cho ngươi mất mặt!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Phiên Ngoại Phúc Nhĩ. . . . . . Phiên Ngoại: Công Chúa Cuối Cùng ( Thượng ). Phiên Ngoại: Công Chúa Cuối Cùng ( Hạ ).
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của chá mễ thố