Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Lượt đọc: 7726 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Phiên Ngoại Phúc Nhĩ. . . . . . Phiên Ngoại: Công Chúa Cuối Cùng ( Thượng ). Phiên Ngoại: Công Chúa Cuối Cùng ( Hạ ).
Tiến »
Chương 33
du hồ.

❊ ❊ ❊

Không biết là ai, lại đem khúc “Tiếu hồng trần” mà Mộ Dung Thất Thất từng xướng truyền ra ngoài, hiện tại ở toàn bộ kinh thành, vô luận đi đến bất cứ nơi nào đều nghe được có người lẩm nhẩm: “Hôm nay khóc,hôm sau cười /Không cầu ai hiểu rõ lòng ta/ Mình ta kiêu ngạo….”

Khi biết ca khúc này vốn do phế vật của phủ Thừa tướng- Mộ Dung Thất Thất sáng tác, tất cả dân chúng nơi kinh thành đều mở rộng tầm mắt. Cộng với lời đồn mà Tô Mi đã truyền ra cách đây mấy hôm, khiến chân tướng liền được sáng tỏ trước mắt mọi người!

Hóa ra, kẻ ác độc nhất chính là Nhị tiểu thư của tướng phủ cùng Tĩnh vương Long Trạch Cảnh Thiên! Hai người này vốn đã có tư tình ám muội, đã ngoại tình, lại còn muốn người ta tôn thờ, nguyên lai, người ủy khuất nhất chính là Mộ Dung Tam tiểu thư a!

Có người thông minh còn suy một ra ba, nghĩ đến những lời đồn trong kinh thành về Mộ Dung Thất Thất lúc nàng mới về tướng phủ, động não một chút, liền đoán ra đây đều là những tin mà Nhị tiểu thư tung ra, cố ý phá hỏng thanh danh của Tam tiểu thư! Nhất thời, toàn bộ dân chúng trong kinh thành đều vì đạo nghĩa không cho phép chùn bước mà đứng về phía Mộ Dung Thất Thất. (TC: *cười lăn lộn*)

“Ca khúc này thật sự là của Mộ Dung Thất Thất sao?”

Sau khi Long Trạch Cảnh Thiên nghe người ta diễn tấu “Tiếu hồng trần”, hắn rất kinh ngạc. Ca khúc ấy, tâm tình ấy, đúng là của kẻ đã bị mình hưu- Mộ Dung Thất Thất sao? Nàng rốt cuộc là loại người gì? Vì sao bỗng nhiên mình lại có chút hối hận, hối hận vì đã qua loa đại khái mà để nàng tự do…

Biểu tình của Long Trạch Cảnh Thiên đều được thu lại trong tầm mắt của Mộ Dung Tâm Liên, khiến cho lòng nàng lại nổi lên giận dữ.

Mộ Dung Thất Thất, mi đúng là âm hồn không tiêu tan! Chuyện bên ngoài không cần đoán, nhất định là do nàng ta động tay động chân! Rốt cuộc nên làm cái gì đây? Nếu Vương gia sinh ra hứng thú với Mộ Dung Thất Thất, như vậy vị trí của nàng chẳng phải sẽ bị ảnh hưởng sao?

Tuy rằng muốn giết Mộ Dung Thất Thất, nhưng mà sau khi sử dụng đấu khí từ lần trước, khí lực vẫn chưa có khôi phục lại, động võ, không thể được… Bất quá, Mộ Dung Tâm Liên không hổ là lớn lên bởi đùa giỡn với tâm kế, chỉ cần động não một chút, liền nghĩ ra biện pháp đối phó với Mộ Dung Thất Thất.

“Vương gia, ca khúc này thật sự là của Tam muội.” Mộ Dung Tâm Liên vẫn như trước duy trì bộ dáng ôn nhu hiền thục:” Vương gia, tỳ thiếp thật sự rất muốn mời hai vị muội muội trong nhà cùng đi du hồ, trước kia, quan hệ của chúng ta rất tốt, hiện tại đột nhiên tách ra, khiến tỳ thiếp có chút nhớ thương các nàng.”

” Ngươi thích thì cứ làm!”

Được Long Trạch Cảnh Thiên cho phép, Mộ Dung Tâm Liên liền gửi thiếp mời đến các vị công tử, tiểu thư của Tứ đại thế gia, ngoài ra còn có Bình Dương công chúa Long Trạch Vũ Nhi. Lúc này đây, nàng muốn cho Mộ Dung Thất Thất mất mặt đến mức chẳng dám về nhà!

” Tiểu thư, có đi hay không?” Tố Nguyệt đọc nội dung bên trong tấm thiếp cho Mộ Dung Thất Thất.

“Đi!” Mộ Dung Thất Thất cầm lấy bộ quần áo trắng trong thuần khiết “Nhị tỷ đã tự mình viết thiệp mời, ta không đi, chẳng phải là không nể mặt nàng ta sao!”

Khi Mộ Dung Thất Thất cùng Tố Nguyệt đến bờ Đông Hồ, mọi người cũng đã đến gần đầy đủ, sau khi lên thuyền, Mộ Dung Thất Thất gặp lại vài người quen, nàng hướng Lý Vân Khanh, Thượng Quan Vô Kỵ cùng Bạch Mục Phi gật đầu, rồi tìm một vị trí thoáng gió mà ngồi xuống.

Là Tĩnh vương Trắc phi, Mộ Dung Tâm Liên ăn mặc rất long trọng.

Nàng là người vợ đầu tiên mà Long Trạch Cảnh Thiên thú, mặc dù chỉ là Trắc phi, nhưng bởi vì các Vương gia khác tuổi còn nhỏ, chưa cưới vợ, mà Tĩnh vương phủ cũng chưa có Vương Phi, cho nên địa vị của Mộ Dung Tâm Liên tạm xem là rất cao, lúc này, hoàn toàn là một bộ dáng nữ chủ nhân, an bài mọi thứ.

Trên thuyền, đám nam tử ngồi ở một chỗ uống rượu, còn nữ tử thì tụ tập ở chỗ khác.

“Trâm cài đầu của Bạch đại tiểu thư là do Quang Hoa công tử làm sao? Thật xinh đẹp!”

Đoan Mộc Y Y si ngốc nhìn cây trâm hoa hải đường bằng dương chi ngọc phát ra ánh sáng trắng noãn của Bạch Ức Nguyệt, các nữ nhân khác cũng hết sức hâm mộ, ngay cả Mộ Dung Tâm Liên, khi nhìn thấy đóa hoa hải đường rất sống động kia, trong mắt cũng hiện lên vẻ thèm muốn thấy rõ.

Quả nhiên, đúng như ý nghĩ của Mộ Dung Thất Thất, Bạch Ức Nguyệt đặc biệt thích hợp với khí chất cao quý thanh khiết của hoa hải đường. “Trông rất đẹp!” Mộ Dung Thất Thất hướng Bạch Ức Nguyệt mỉm cười, xem ra, ánh mắt của mình không tồi.

“A, ngươi cũng biết đẹp sao?” Đoan Mộc Y Y vừa thấy Mộ Dung Thất Thất, lại nghĩ tới chuyện đêm đó nàng ta đánh gãy gân tay của mình, ánh mắt liền hiện lên địch ý:” Ta còn tưởng rằng ngươi cái gì cũng không biết, chỉ là cái đồ vô dụng a!”

“Ba—” Tố Nguyệt vốn đang đứng phía sau Mộ Dung Thất Thất bỗng xông lên phía trước, dương tay, tặng cho Đoan Mộc Y Y một cái tát vang dội. Trong thuyền liền yên lặng, tất cả mọi người đều nhìn về phía Mộ Dung Thất Thất.

“Ngươi, ngươi dám đánh ta.”

Đoan Mộc Y Y phập phồng thở, một tay che mặt, một tay chỉ vào Mộ Dung Thất Thất cùng Tố Nguyệt, đầu ngón tay run run.

“Đánh ngươi thì sao!” Tố Nguyệt hừ lạnh một tiếng:”Tiểu thư là ta là Chiêu Dương công chúa mà Hoàng thượng khâm ban, là Nam Lân Vương phi của Bắc Chu, ngươi nếu còn dám dùng cái giọng ngổ ngáo đó mà nói chuyện với người, sẽ không chỉ đơn giản là đánh ngươi một cái như vậy đâu!”

Lời nói của Tố Nguyệt khiến người ta không thể phản bác, lúc nãy giọng điệu Đoan Mộc Y Y châm chọc Mộ Dung Thất Thất thực rất lớn, mọi người trên thuyền đều nghe thấy được, nếu Mộ Dung Thất Thất muốn truy cứu, Đoan Mộc Y Y sẽ gánh lấy hậu quả không hề nhỏ.

Nhưng mà, bị một tiểu nha đầu giáo huấn như vậy, Đoan Mộc Y Y sao có thể nuốt trôi khẩu khí này, mới vừa rút ra bảo kiếm định động thủ, bên tai liền truyền đến giọng nói băng lãnh của Mộ Dung Thất Thất:”Chẳng lẽ, Đoan Mộc tiểu thư thấy nóng, muốn xuống hồ tắm rửa một chút?”

Không biết vì sao, thanh âm này khiến Đoan Mộc Y Y lạnh run cả người. Rõ ràng nắng rất gắt, vì sao nàng lại thấy hàn ý cứ bao quanh mình a!

Một hồi phong ba, liền bị lời nói của Mộ Dung Thất Thất hóa giải, Mộ Dung Tâm Liên thấy có chút nhàm chán, lập tức cười vui vẻ tiếp đón mọi người, nhưng không ngờ, Long Trạch Vũ Nhi đang đứng một bên lại âm u mở miệng:” Chiêu Dương công chúa quả thật rất quả cảm*, ngay cả nha hoàn bên người mà cũng dám đánh chất nữ của Hoàng hậu nương nương.” (*gốc: hảo đại-vừa có nghĩa là thật tốt, vừa có nghĩa là thật lớn…dịch sang tiếng việt thành 2 nghĩa là quả cảm với phách lối…..TC:* lạy bà tác giả*)

Quan hệ giữa nàng cùng Đoan Mộc Y Y xưa nay luôn rất tốt, khi biết chuyện Đoan Mộc Y Y bị gãy gân tay, nàng thực bất bình, hôm nay lại thấy Mộ Dung Thất Thất kiêu ngạo như vậy, trước mặt nàng mà đánh Đoan Mộc Y Y, Long Trạch Vũ Nhi cảm thấy Mộ Dung Thất Thất hoàn toàn đánh mất mặt mũi của mình.

“Đa tạ đã khích lệ! Người của bổn cung, tất nhiên không giống người thường!” Mộ Dung Thất Thất vờ như không nhận ra sự tức giận trong lời của Long Trạch Vũ Nhi.

“Ngươi—” Long Trạch Vũ Nhi chưa từng gặp được kẻ nào mặt dày như Mộ Dung Thất Thất. “Người đâu, nghe lệnh bổn cung, đem tiện tỳ kia kéo xuống đánh hai mươi đại bản!” Long Trạch Vũ Nhi đột nhiên xoay người chỉ về Tố Nguyệt nói.

“Lý do?” Mộ Dung Thất Thất vẫn cứ ôn nhu dựa trên đệm, một tay chống cằm, bày ra một bộ dáng tiểu bạch thỏ vô hại, tựa hồ không hề lo lắng chút nào cho tỳ nữ của mình.

“Bổn cung thấy nàng thì khó chịu, khiến bổn cung ngứa mắt, ảnh hưởng đến tâm tình của bổn cung, hại bổn cung không có tâm trạng ăn uống, ngươi nói xem, có tính là lý do không?”

Đứng bên Long Trạch Vũ Nhi đang khua môi múa mép, Đoan Mộc Y Y mặc kệ khuôn mặt đang sưng đỏ, hớn hở cười:” Vẫn là công chúa lợi hại! Sao còn kia dẫn tiện tỳ kia đi!”

“Ha ha—” Không đợi người khác kịp động, Mộ Dung Thất Thất liền nở nụ cười.

“Hôm trước, vị cô cô phụ trách lễ nghi nói với bổn cung, vương gia thân mình không tốt, nếu xung hỉ, tốt nhất nên để chuyện lành thành đôi, hỏi bổn cung trong lòng có nghĩ đến người nào thích hợp không. Hôm nay bổn cung thấy Bình Dương công chúa cùng Đoan Mộc tiểu thư quả thật không tồi. Rốt cuộc nên chọn người nào để cấp vương gia đây? Chuyện này thật khiến ta đau đầu….”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Phiên Ngoại Phúc Nhĩ. . . . . . Phiên Ngoại: Công Chúa Cuối Cùng ( Thượng ). Phiên Ngoại: Công Chúa Cuối Cùng ( Hạ ).
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của chá mễ thố