Nụ cười trên mặt Triệu Công Minh cứng đờ, ông quay sang nhìn Nguyệt Lão.
“Lão già, ông lo việc của ông đi, đừng ở đây mà nói móc. Nếu ông đánh thắng, sau này tiền mừng tôi bao hết.”
“Lão phu già rồi, chuyện chém giết không làm được, không làm được!”
Nguyệt Lão xua tay vội vàng, ra vẻ không muốn tham gia.
Thái Bạch Kim Tinh thấy vậy, cười xán lạn hỏi: “Đánh hai trận cảm giác thế nào?”
“Một lũ rác rười, không xứng”
Thần Tài nhếch mép trước câu này, rõ ràng là thất vọng về đám thần Hy Lạp.
Lúc đầu còn tưởng gặp được đối thủ tầm cỡ Heracles, ai dè lại gặp phải hai nữ thần.
Đánh thì nhẹ nhàng thật, nhưng so với Ngưu Ma Vương thì vẫn còn kém xa.
Dù sao "hàm lượng vàng" quá thấp.
“Đi đi, lần này hao tổn của ngươi không nhỏ, tranh thủ thời gian mượn hương hỏa nhân gian khôi phục lại. Không biết thằng nhãi Na Tra kia tìm được người chưa.”
Thái Bạch Kim Tinh bất đắc dĩ thở dài.
Na Tra cái gì cũng tốt, chỉ mỗi cái tính tình trẻ con, có lẽ là do thần tính chưa dung hợp hoàn toàn.
Nó bây giờ đích thị là một thằng nhóc nổi loạn, làm việc tùy hứng, ngay cả ông cũng không kiềm chế được.
“Ai…”
Thái Bạch Kim Tinh thở dài, ánh mắt thoáng nét buồn.
“Ngươi than cái gì, ta thấy Na Tra bây giờ tốt đấy chứ, ít ra nó còn nhận ta là cha.”
Thác Tháp Thiên Vương Lý Tĩnh bước tới nói.
“Thôi đi, ta không tin ngươi không buồn. Ta nhớ hồi nó chết trận, ngươi khóc như thế nào ấy nhỉ.”
Thái Bạch Kim Tinh liếc xéo Lý Tĩnh, vạch trần lớp ngụy trang của ông.
“Đó là lựa chọn của nó. Dù pháp lực mất hết, nhục thân bị hủy, nhưng giờ nó chuyển thế rồi, cũng tốt.”
Lý Tĩnh gượng gạo nở một nụ cười.
Trong đầu ông hiện lên bóng hình cao ngạo kia.
“Cha, người bảo trọng, con đi!”
“Ta chính là Tam Đàn Hải Hội Đại Thần Na Tra, lũ tà ma nào dám nghênh chiến!”
Ông mãi không thể quên cảnh Na Tra một mình một thương ngăn thiên binh, đoạn hậu cho họ.
Trước khi trở về, ông đã từng mơ mộng Na Tra không chết, vẫn còn ở chiến trường kia chờ ông.
Cho đến khi ông bước qua Tạo Hóa Chi Môn, nhìn thấy tượng thần Na Tra được kích hoạt.
Từ giây phút đó, ông biết.
Con trai ông đã chết!
Đứa con từng gọt xương trả cha, ông đã không bảo vệ được.
Đứa con lấy thân sen, xung phong liều mình vì ông, ông cũng không bảo vệ được!
Na Tra hiện tại, dù dáng dấp giống hệt con trai ông năm xưa, nhưng chỉ là một mảnh tàn hồn chuyển thế.
“Lần này, ta dù thế nào cũng tuyệt đối không để con chịu nửa điểm tổn thương.”
Linh Lung Bảo Tháp trên tay Lý Tĩnh bị ông bóp đến kêu răng rắc.
“Ai... ngươi cũng nên nghĩ thoáng ra, Na Tra tuy không hiểu chuyện như trước, nhưng ít ra bây giờ nó vô tư, không lo nghĩ gì. Ngươi bồi nó nhiều vào, coi như bù đắp những tiếc nuối trước kia của hai cha con.”
Thái Bạch Kim Tinh thở dài, vỗ vai Lý Tĩnh.
“Gâu, gâu, gâu, nương nương cứu mạng!”
Đúng lúc này, Nam Thiên Môn bỗng vang lên tiếng chó sủa.
“Chuyện gì xảy ra?”
Mọi người nhìn về phía cổng, thấy một con chó mực lớn, vội vã chạy vào.
“Hạo Thiên Khuyển? Sao ngươi lại đến đây?”
Thái Bạch Kim Tinh nghi hoặc nhìn nó.
Ai ngờ Hạo Thiên Khuyển không thèm để ý đến ông, mà chạy thẳng đến chỗ Tây Vương Mẫu.
Nó 'bịch' một tiếng quỳ xuống đất.
“Nương nương cứu mạng, chủ nhân nhà ta tấu hỏa nhập mail”
Hạo Thiên Khuyển vội vàng nói.
“Cái gì!”
“Chuyện gì xảy ra?”
“Nhị Lang Chân Quân thế nào rồi?”
Chúng tiên nghe vậy, đều giật mình.
Nhị Lang Thần là Chuẩn Thánh cảnh giới, sao lại tẩu hỏa nhập ma được?
Tin này như một quả bom nổ tung, khiến chúng thần choáng váng.
Chẳng lẽ bị tà ma ảnh hưởng?
Nghĩ đến khả năng này, sắc mặt chúng thần lập tức trở nên ngưng trọng.
Đây là Nhị Lang Thần đói
Ngoại trừ mấy vị cổ thần, Thánh Nhân ra, ai dám nói có thể dễ dàng thắng được ông?
“Hạo Thiên Khuyển, đừng vội, từ từ nói, rốt cuộc chuyện gì xảy ra?”
Tây Vương Mẫu cũng giật mình trước tin này, vội vàng dùng Thanh Tâm Chú, giúp Hạo Thiên Khuyển bình tĩnh lại.
“Chủ nhân sau khi tỉnh lại, vẫn tu luyện trong đạo quán. Đến khi thấy Ngưu Ma Vương đột phá, người như bị kích thích, định cưỡng ép đột phá, kết quả không biết thế nào lại tẩu hỏa nhập ma.”
Hạo Thiên Khuyển kể lại mọi chuyện.
“Thật là hồ đồ, tình trạng của mình thế nào mà không biết sao?”
Tây Vương Mẫu trách móc một câu.
Nhưng bà lập tức lấy ra một chiếc gương nhỏ, vung tay lên.
Trên gương hiện ra cảnh tượng trong Quán Giang Khẩu.
Nhị Lang Thần đang hôn mê bất tỉnh, bên cạnh là một vũng máu lớn.
“Thần lực hỗn loạn, gân mạch đứt đoạn, trên người còn có nhân quả phản phệ? Hắn điên rồi sao?”
Tây Vương Mẫu càng xem càng nhíu mày.
“Nương nương, người mau nghĩ cách cứu chủ nhân đi, chậm nữa e là…”
Hạo Thiên Khuyển kêu lên.
“Với tình trạng hiện tại của hắn, chỉ dùng linh được e là khó lòng khôi phục. Muốn cứu hắn chỉ có hai cách.”
Tây Vương Mẫu trầm ngâm nói.
“Cách gì?”
Hạo Thiên Khuyển vội hỏi.
“Chuyển thế một lần nữa, mượn luân hồi chi lực, tẩy đi nhân quả trên người hắn, hoặc là bổ sung thần tính cho hắn!”
^ đ ^* ` ^ ^ . + ^* ` ^ ~ ~ tượcÍ u ồi, ký ức cò tư ¡ phụ à . Hậu tứ ư “Không được! Hăn vốn là thân luân hồ c còn chưa khôi phục hoàn toàn. Hậu Thổ nương nương cũn chưa trở về, nếu lúc này lại vào luân hồi, e là không thể khôi phục ký ức.”
Đông Vương Công nói tiếp.
“Mạng sắp mất đến nơi rồi, còn cần ký ức làm gì!”
Thái Bạch Kim Tinh thở dài.
Nhị Lang Thần cũng là người trấn thủ thiên môn, đoạn hậu năm xưa, mất sớm hơn Na Tra, nhưng mãi chưa tỉnh lại.
Giờ mới tỉnh dậy, lực lượng chưa khôi phục đỉnh phong, đã vội vã đột phá cảnh giới.
Chẳng lẽ sau khi họ đi, thiên môn lại xảy ra biến cố?
Nếu không thì không thể giải thích được, Nhị Lang Thần vốn cẩn trọng, sao lại phạm sai lầm sơ đẳng như vậy.
“Vậy chỉ còn cách thứ hai, giúp hắn bổ sung thần tính!”
Thác Tháp Thiên Vương Lý Tĩnh trầm giọng nói.
“Cách này tuy tốt, nhưng hắn đã tham gia một lần chiến đấu, theo quy tắc thì không thể tiến hành thần chiến lần thứ hai, làm sao bổ sung thần tính?”
Triệu Công Minh tiếp lời.
“Hắn không thể tham chiến, không có nghĩa là Thần Quyến Giả của hắn không thể!”
Trong mắt Lý Tĩnh lóe lên một tia sáng.
“Ngươi muốn…”
“Để Thần Q tuyết yến Giả trả lại!”
"Không được! Quá mạo hiểm!"
Thái Bạch Kim Tinh phản đối ngay lập tức.
Thần Quyến Giả có thể coi là pin dự phòng của bản mệnh thần linh.
Họ có thể mượn dùng lực lượng của thần minh, và ngược lại, thần minh cũng có thể hấp thụ lực lượng của họ.
Nếu để Thần Quyến Giả thay họ hấp thu thần tính thất bại, rồi trả lại cho họ, thì có thể giúp họ khôi phục.
Nhưng trong đó có một mối nguy tiềm ẩn.
Đó là nếu Thần Quyến Giả không muốn, họ hoàn toàn có thể sau khi thu được đại lượng thần tính, quay lại thôn phệ thần tính của bản mệnh thần linh.
Như vậy, họ có thể thay thế đối phương, trở thành thần minh mới.
Đương nhiên, họ cũng có thể thay thế thân phận Thần Quyến Giả, chỉ là cách đoạt xá này quá ác độc, các vị thần Hoa Hạ khinh thường làm vậy.