Quay Về Đường Triều Làm Lưu Manh

Lượt đọc: 3564 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142
Tiến »
Chương 8
giật tiền..

❊ ❊ ❊

Oanh động, tuyệt đối oanh động, vừa nghe hoa khôi muốn che mặt ôm tì bà ca múa đáp tạ mọi người, toàn bộ Giang Nam đều điên cuồng, tuyệt đối điên cuồng. Nếu so với thi hoa hậu ở hiện đại thì chỉ có hơn chứ không có kém, chỉ nói đến vừa múa vừa hát, mà mười dặm trường đình đều chật ních người, thật là đồ sộ.

Lục Tiểu Thanh không ở phía sau viện chỉ huy hoa khôi tập luyện, mà xiêm áo ra ngoài, kê ghế ở cửa Bích Vân Hiên thể nghiệm, có việc phải tự mình làm, tự lực cánh sinh vì … Không nói nữa, nói tóm lại là tự mình chuyển nghề ra bán đấu giá chỗ ngồi.

Dùng cái khăn che mặt che nửa khuôn mặt, che giấu dung nhan để tăng cảm giác thần bí, thực tế là lo sợ lộ mặt thì không có lợi cho việc trốn chạy về sau. Tuy rằng nói muốn sớm thành danh, nhưng có chút thanh danh vẫn là không cần đến quá sớm mới tốt.

“Bắt đầu bán đấu giá sắp xếp vị trí thứ nhất, thứ hai, giá trả phải cao hơn giá đưa ra, từ từ để ai cũng tới lượt” Lục Tiểu Thanh vừa nói xong, âm thanh ồn ào đã ầm lên bao phủ lấy giọng nói thanh thúy.

Bất quá Lục Tiểu Thanh giống như phi thường không để ý, trên khuôn mặt ở sau cái khăn che mặt là một đôi vòng vàng bạc văn vẹo. Đó là ý tưởng phi thường của Lục Tiểu Thanh, không phải là trang sức thục nữ, bất đắc dĩ, không cam lòng, Tiểu Thanh nhất định phải … biểu tình.

Gió nhẹ nhàng thổi làm lay động cái khăn che mặt của Lục Tiểu Thanh, tuy rằng nhìn nửa ngày cũng không phát hiện nơi đó có gió thổi, nhưng cái khăn che mặt của Lục Tiểu Thanh lay động thật, phập phồng không nhẹ tí nào, thì ra không gió mà tự động bay chính là cảnh giới này.

Đó là tuyệt đỉnh cao thủ, là Tây Môn Xuy Tuyết, là Dương Quá, là Lý Tầm Hoan, là Kiều Phong, chờ thân phận tuyệt thế cao thủ có được năng lực biểu hiện màn bay không cần gió, đó là cảnh giới làm người ta nhìn mà sợ. Không ngờ, hôm nay lại xuất hiện trên người Lục Tiểu Thanh, run sợ, so với tuyệt đỉnh cao thủ còn làm người ta run sợ, chẳng lẽ thật sự là gió tùy ta tạo ra

Đấu giá chỗ ngồi cả nửa ngày, vàng bạc châu báu có thể cho người ta phát huy năng lượng thật lớn, có thể làm cho một người trong thời gian ngắn nhất biến thành cao thủ trong cao thủ. Này nhé, nghiên cứu nửa ngày, năng lượng khởi nguyên kia đúng là đã bao phủ ánh mắt Lục Tiểu Thanh vào đống lớn châu báu, vàng, bạc. Hóa ra không cần bế quan khổ luyện, linh đan diệu dược, thần công cũng có thể tự thành.

Chỉ khoảng một thời gian ngắn, tiêu thụ khá thành công, không chỉ bán chỗ ngồi dễ nhìn nhất mà ngay cả hành lang, cửa đều bị Lục Tiểu Thanh thấy tiền sáng mắt bán luôn.

♣ ♣ ♣

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142
Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của chu ngọc