Quay Về Đường Triều Làm Lưu Manh

Lượt đọc: 3358 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142
Tiến »
Chương 45
kính rượu..

❊ ❊ ❊

Vô Diễm bỗng lạnh mặt nói: “Nàng làm gì vậy? Chẳng lẽ nhà ta đường đường là Vương phủ, mà ngay đến cả bốn người ta cũng không cho nàng nổi hay sao?”

Lục Tiểu Thanh lắc đầu nói “Không phải như vậy, ta muốn đem các nàng theo, cắt đứt toàn bộ quan hệ của các nàng với Vương phủ, về sau các nàng là người của ta, không còn quan hệ với Vương phủ. Chúng ta một bên giao tiền, một bên giao người, từ nay về sau các nàng và Vương phủ không có liên quan gì đến nhau.”

Vô Diễm nhíu nhíu mày thật sâu nhìn Lục Tiểu Thanh, rồi nói: “Được rồi, ta gọi người viết lại một lần nữa, đổi tên chủ tử thành tên của nàng”

Lục Tiểu Thanh gật gật đầu, hai tay vỗ vỗ, bốn nha hoàn từ bên ngoài chậm rãi đi vào trong sảnh, Lục Tiểu Thanh đưa khế ước trong tay nói: “Lục Tụ, xem khế ước này có phải của các ngươi không?” Lục Tụ tiến lên nhận, vừa thấy gật gật đầu nói: “Tiểu thư, đúng vậy”

Lục Tiểu Thanh cầm lại khế ước nói: “Vậy các ngươi còn không tạ ơn Kình quận vương, về sau các ngươi đã là người tự do.” Dứt lời, hai tay lần lượt huy động, giấy trắng hóa thành một đống giấy vụn. Bốn nha đầu ngẩn người, khế ước được chủ mới hủy đi, ngạc nhiên chưa tiếp thu được. Ý của tiểu thư là để cho chúng ta tự do, về sau dù cho bần hàn hay phú quý, mình không còn là nha hoàn nữa.

Bốn người thân mình chấn động, khi hiểu được ý tứ của Lục Tiểu Thanh, đều quay người thi lễ với Vô Diễm: “Cảm ơn Kình quận vương”, và cũng không còn tự xưng nô tỳ. Vô Diễm kinh ngạc nhìn động tác của Lục Tiểu Thanh, trầm ngâm một chút rồi gật gật đầu nói: “Không cần cảm tạ bổn vương, là chủ tử của các ngươi mua các ngươi, về sau các ngươi phải chuyên tâm hầu hạ chủ tử mới của các ngươi.”. Đám người Lục Tụ nhất tề đứng ở phía sau Lục Tiểu Thanh, trong mắt vừa kích động vừa cảm kích.

Quận vương phi thấy bốn nha đầu ở lại trong sảnh không đi, hừ lạnh một tiếng nói: “Nơi này là nơi để tiếp đãi các ngươi hay sao? Còn không cút ra ngoài cho ta.”

“Việc đó còn phụ thuộc vào sự định đoạt của ta, Quận vương phi, đừng quên là hiện tại ngươi đang giáo huấn người của ta. Vô Diễm, Vương phi của huynh không có lễ phép sao? Huynh dạy nàng như thế nào vậy? Một chút mặt mũi cũng không để lại cho ta, Vô Diễm, người ta rất đau lòng, rất sợ hãi.” Lục Tiểu Thanh hung tợn nói Quận vương phi một câu, sau đó lập tức hóa thành người mềm mại không xương dựa vào trên người Vô Diễm, bĩu môi hướng Vô Diễm tố khổ.

Vô Diễm lạnh lùng liếc mắt quét qua Quận vương phi, âm thanh lạnh lùng nói: “Nếu là người của Tiểu Thanh, nàng đừng quản” Rồi quay đầu nhìn Lục Tiểu Thanh, khóe môi nhếch lên nói: “Ai dám khi dễ nàng? Lá gan của nàng lớn như vậy, còn có cái gì làm nàng sợ hãi cơ chứ.”

Quận vương phi không nghĩ Vô Diễm lại bảo hộ Lục Tiểu Thanh như vậy, trước mặt bao nhiêu hạ nhân không cho nàng một chút mặt mũi nào, trong lòng vừa tức vừa giận, cũng không dám nói lời phản bác Vô Diễm.

Lục Tiểu Thanh không thuận theo, tựa vào trong lòng Vô Diễm nói: “Ta vốn nhát gan, huynh xem ta một người không ai thương, không ai quan tâm, lúc nào cũng đều một mình lo lắng tìm đường sống, người khác lớn tiếng ho khan một chút, ta đều kinh hách cả buổi sáng, lại chưa từng có ai ở trước mặt ta lớn tiếng răn dạy như vậy, Vô Diễm, ta ở đây một người thân cũng không có, Vô Diễm, huynh để cho người khác tới khi dễ ta sao?”

Quận vương phi thấy bộ dạng Lục Tiểu Thanh thân thiết tựa vào trong lòng Vô Diễm, ánh mắt lại châm chọc nhìn sang mình, tức giận làm toàn thân không ngừng run lên, hai tay ở dưới bàn dùng sức xé rách khăn tay, nhưng Quận vương nhà mình cũng là một người lãnh khốc lạnh như băng, ngày thường ngay cả bản thân là chính thất của chàng cũng không dám ở trước mặt chàng lớn tiếng nói chuyện, lại càng không dám trái ý tứ của chàng, hiện tại cho dù giận dữ, cũng không dám ở trước mặtchàng phát giận.

Mặt lạnh lùng trừng mắt nhìn Lục Tiểu Thanh, răng nanh âm thầm cắn lại cố nhịn, hiện tại cứ để cho ngươi đắc ý đi, chỉ cần ngươi vào Vương phủ thì thế nào cũng có lúc ta thu thập ngươi.

Lục Tiểu Thanh khóe miệng mỉm cười, cho Quận vương phi một cái nhìn tà mị, ta cho ngươi thấy là ta trêu chọc ngươi đó, ta quang minh chính đại đối nghịch với ngươi đó, thế nào? Có giỏi thì tới thu thập ta đi.

Khi đang cười xấu xa nhìn Quận vương phi đang xanh cả mặt, trên lưng bị Vô Diễm ôm đột nhiên căng thẳng, Lục Tiểu Thanh khó hiểu ngẩng đầu nhìn chàng, Vô Diễm cúi đầu nhìn Tiểu Thanh, thật cẩn trọng nói: “Ta đã từng nói với nàng, cha mẹ của ta cũng là cha mẹ của nàng, bọn họ sẽ thương nàng, bảo hộ nàng cũng giống như ta, về sau không được nói như vậy nữa, về sau sẽ không có ai ức hiêp nàng, những gì ta nói không ai có thể nghi ngờ.”

Ánh mắt Vô Diễm thâm thúy mà trong sáng như có thể vọng tiến vào sâu trong linh hồn, giờ phút này Vô Diễm nhìn xuống Lục Tiểu Thanh trong lòng mình, hai mắt xinh đẹp lãnh liệt như tinh thần tản ra ánh sáng chưa từng có, thật chăm chú, thật kiên định. Lục Tiểu Thanh mê say, ánh mắt hắn cho người ta cảm giác an toàn, cảm giác ấm lòng, hắn nói với mình, cho dù trời có sập xuống, hắn cũng sẽ thay mình chống đỡ.

Lần đầu tiên trong lòng thấy dao động, có lẽ không mở cửa nội tâm mình là một sai lầm, có lẽ có đoạn cảm tình này thì ngay cả khi mình rời đi, cũng có thể cho mình cảm giác hạnh phúc.

“Khụ, khụ” Hai tiếng ho khan cắt ngang say mê của Lục Tiểu Thanh, hai mắt chớp chớp phục hồi lại tinh thần, nhắm mắt lại, rồi mở mắt ra, lại là bộ dáng không đứng đắn, Vô Diễm ôm chặt Lục Tiểu Thanh, ngồi thẳng người lại, rồi mới quay đầu hung hăng trừng mắt liếc Quận vương phi một cái.

Đáng chết, mình thế nào lại thất thần, Vô Diễm chết tiệt làm gì mà nói như hắn oan ức lắm không bằng ý, làm cho lòng mình rối loạn. Lúc Tiểu Thanh đang suy tư, thì hoảng hốt thấy vẻ mặt tức giận của Quận vương phi đang nhìn chằm chằm mình, lập tức chấn động, hiện tại Vô Diễm không phải là người mà mình muốn, cho dù hắn tốt, cũng không phải.

Lấy lại bình tĩnh và ngẩng đầu tà mị cười với Vô Diễm, bưng lên ly rượu trên bàn đi đến bên cạnh Quận vương phi, Tiểu Thanh khẽ cười nói: “Vị này chắc là Quận vương phi, vừa rồi thật ngại quá, không nhìn thấy ngươi ở đây, Tiểu Thanh kính ngươi một ly rượu, cũng không nên trách tội tiểu nhân mắt nhìn không tốt” Cái gì là bình tĩnh nói dối, bọn Lục Tụ giờ đã hiểu, cúi đầu buồn cười đứng tại chỗ.

@

Quận vương phi âm trầm nhìn Lục Tiểu Thanh vừa cười xinh đẹp lại chiều chuộng, giống như cành liễu đứng mảnh mai đón gió, thân thể gắt gao dựa vào Vô Diễm, một tay bưng ly rượu hướng về phía mình, không khỏi hừ lạnh một tiếng, ngồi ngay ngắn bất động, cũng không trả lời.

Lục Tiểu Thanh lập tức quay làm nũng với Vô Diễm: “Vô Diễm, thê tử của huynh không cho ta mặt mũi.”

@

Vô Diễm nhìn thoáng qua vẻ mặt trầm tĩnh, nhẹ nhàng nói: “Là kính rượu nàng phải bưng bằng hai tay mới đúng lễ nghi.”

Lục Tiểu Thanh thấy Quận vương phi lạnh lùng cười, quay đầu nhìn Vô Diễm không thuận theo nói: “Vô Diễm, ta và huynh uống rượu đều không phải bưng chén bằng hai tay, nàng chẳng lẽ cao quý hơn so với huynh sao? Chẳng lẽ còn có thân phận hơn so với huynh? Hừ, khinh thường ta thì cứ việc nói thẳng, Lục Tiểu Thanh ta cũng không nguyện ý chịu để người ta xem thường” Nói xong bưng ly rượu lên một ngụm uống hết, làm bộ xoay người về chỗ cũ. Hừ, để xem ngươi còn không nổi giận được hay không.

@

Vô Diễm nhướng mày, Quận vương phi giận dữ đứng lên, hung hăng vung tay tát Tiểu Thanh, Lục Tiểu Thanh tuy làm bộ trở về, nhưng khóe mắt lại chú ý động tĩnh của nàng ta, nên đi nhanh về phía trước thuận thế ngã vào trong lòng Vô Diễm.

Một cái tát của Quận vương phi không chạm tới Tiểu Thanh, còn bị Vô Diễm lạnh lùng nhìn nàng, bảo hộ Lục Tiểu Thanh ở trong lòng. Quận vương phi cả người tức run lên, chỉ vào Lục Tiểu Thanh nói: “Tiện nhân lớn mật, dám coi bản vương phi không tồn tại, không biết quy củ, lại kiêu ngạo ương ngạnh,

@

hôm nay ta nhịn ngươi thì Vương phủ không còn thể thống gì nữa”

Hít một hơi quay đầu nhìn Vô Diễm nói: “Vương gia, không phải thiếp không dung nàng, mà hôm nay người cũng thấy, nàng chưa vào cửa đã bày ra đức hạnh này, dân đen mà dám khuất nhục Vương tôn quý tộc, nàng mưu tính gì vậy? Vương gia, loại nữ tử này không thể để nàng ở lại.”

@

Sinh ở ra gia đình làm quan, từ nhỏ đã có khí thế cao quý, mà vẻ mặt Quận vương phi lúc này đỏ bừng, toàn thân giận đến không ngừng run lên, hạ nhân trong phủ chưa từng thấy Quận vương phi giận dữ như vậy, lập tức cúi đầu, đến thở cũng không dám hít thở mạnh, chỉ có bọn Lục Tụ hiểu được ý tứ của Lục Tiểu Thanh, liếc nhau âm thầm lo lắng.

@

Vô Diễm nhíu nhíu mày chưa trả lời, Lục Tiểu Thanh chậm rãi lùi ra khỏi trong lòng Vô Diễm, thu lại vẻ mặt, lạnh lùng nói với Quận vương phi “Ngươi chịu dung nạp ta, ta có nói chịu nổi ngươi sao? Là Quận vương phi thì rất giỏi sao, Lục Tiểu Thanh ta không thèm để ngươi ở trong mắt, ta khách khí với ngươi là để ý đến mặt mũi của Vô Diễm, ngươi cũng không cần vênh mặt không biết xấu hổ, hừ.”

_________________

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142
Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của chu ngọc