Phiêu Miễu Chi Lữ

Lượt đọc: 7971 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304
Tiến »
Chương 294

❊ ❊ ❊

Kỳ Quân Sát hỏi: " Tiểu tử, ngươi kêu quỷ quái gì a? Cái gì tin tức tốt, nói cho lão nhân gia ta nghe một chút?"

Triệu Hào còn không biết hai người đã được Lý Cường hoán tỉnh, hắn thuận miệng nói: " Nhị ngốc, trong phòng bếp có thức ăn, ta đã cho người chuẩn bị xong rồi, đừng nháo, ta tìm sư tôn nói chuyện, ngươi xem đại ngốc tốt chưa, ngoan hơn ngươi đó." Vừa nói vừa hướng lên lầu chạy đi.

Kỳ Quân Sát tức giận đến kêu to: " Oa nha nha, tức chết ta rồi…"

Mạc Hoài Viễn " phốc xích" một tiếng cười nói: " Ngươi vốn chính là nhị ngốc ma, ta là đại ngốc, ha ha…huynh đệ, bằng thân thể bây giờ của ngươi, ngươi đánh không lại hắn đâu, ngươi đừng có bày ra vẻ tiền bối nữa, bây giờ chúng ta lại một lần làm người đó."

Kỳ Quân Sát hãnh hãnh nói: " Cảm giác bây giờ quá kém, đi, lên lầu."

Hai người đi theo phía sau Triệu Hào tiến lên lầu. Triệu Hào giành chạy vào phòng tĩnh tu của Lý Cường trước tiên.

Trong phòng trống rỗng, không có đồ trang trí hay đồ gia dụng nào.

Lý Cường đứng giữa phòng, hỏi: " Triệu Hào, chuyện gì gấp như vậy?" Nhìn thấy Mạc Hoài Viễn và Kỳ Quân Sát tiến đến, hắn cao hứng nói: " Mạc đại ca, sư tôn, các ngươi…các ngươi cuối cùng khôi phục rồi."

Mạc Hoài Viễn mỉm cười gật đầu không nói.

Kỳ Quân Sát giả ra một bộ si ngốc, nói: " Cái gì khôi phục? Ta con mẹ nó là nhị ngốc…tiểu tử thúi, sư tôn ngươi đã hoàn toàn không còn nữa…" Trong lòng hắn tràn đầy tư vị không vui.

Lý Cường tiến lên đỡ lấy bả vai của Kỳ Quân Sát, nói: " Trước kia là ngươi bức ta bái sư, a a, bây giờ ta không cần ngươi bức…cho dù ngươi chuyển thế trở thành người phàm, ta cũng nhận sư tôn ngươi…"

Kỳ Quân Sát trong lòng một trận cảm động, cười khổ nói: " Sư tôn như ta…ai, không dám làm."

Lý Cường nhận thấy được bọn họ chuyển thế thì mặc dù có thân thể của mình, nhưng cũng nhiều thêm một tầng trói buộc, một chút chuyện vốn không thèm để ý, bây giờ lại trở nên rất để ý. Hắn lắc đầu nói: " Chúng ta không nói chuyện này, Mạc đại ca, sư tôn đây là trữ vật thủ trạc của các ngươi."

Hắn đưa thủ trạc cất giữ qua, lại nói: " Triệu Hào, có chuyện gì nói đi, đừng suy nghĩ nữa."

Triệu Hào nói: " Xin sư tôn chờ một chút." Hắn xoay người nhìn Mạc Hoài Viễn và Kỳ Quân Sát thi lễ nói: " Xin lỗi hai vị tiền bối, a a, đệ tử không biết hai người được sư tôn hoán tỉnh rồi, chúc mừng hai vị tiền bối chuyển thế thành công, chúc mừng."

Kỳ Quân Sát cười khổ nói: " Được rồi, Triệu Hào, không trách ngươi…"

Mạc Hoài Viễn gật đầu nói: " Chúng ta bây giờ không còn là tiền bối gì nữa, Triệu Hào không cần xin lỗi." Hắn đã từ từ bình phục sự không thích ứng sau khi chuyển thế.

Triệu Hào lúc này mới nói: " Sư tôn, hôm nay đệ tử đặc ý đi tham gia một hội đấu giá từ thiện của một vị bằng hữu, đây là một hội viên của Phong Duyên Hội chúng ta mở ra, chúng ta từng hoài nghi một người…hắn rất đặc biệt, ách, lần này để cho đệ tử đi xác nhận, thể chất của hắn có chút…này…sư tôn từng nói qua cho đệ tử, cái gì mới là thể chất thích hợp với Tâm Giám Chi Hoa, người này có điểm giống, nhưng đệ tử không dám xác định…"

Kỳ Quân Sát nói: " Ngươi nói chuyện sao lại ấp a ấp úng vậy?"

Triệu Hào ngại ngùng nói: " Vì sư tôn rất coi trọng chuyện này, cho nên vãn bối không dám nói bậy…"

Mạc Hoài Viễn cắt đứt lời hắn, cười nói: " Ngươi yên tâm đi, sư tôn ngươi không phải loại người này đâu."

Triệu Hào than thở: " Đệ tử biết, nhưng đệ tử không muốn làm cho sư tôn thất vọng."

Lý Cường gật đầu nói: " Triệu Hào, không sao cả, thất vọng thì thất vọng, tùy duyên là tốt rồi, đợi một lát ta nói với ngươi."

" Mạc đại ca, sư tôn, đây là khi ta còn ở Thiên Đình Tinh đã cùng Mai lão gia tử đồng thời dùng Bối Dã Đan Đỉnh tu luyện Nghịch Hành Đan, nó có thể hình thành tiên thiên nguyên anh, các ngươi đều là người đủ cảnh giới nhưng công lực không đủ, có linh đan này, có thể rất nhanh tiến vào Nguyên Anh kỳ."

Lúc đầu tu luyện Nghịch Hành Đan có chín viên, Lý Cường lưu lại ba viên, còn dư đều cho Mai Du Băng.

Nghịch Hành Đan phi thường thần kỳ, cho dù chỉ bằng linh đan cũng rất nhanh ngưng kết nguyên anh chính mình, nhưng con người không có trải qua tu luyện, ăn linh đan này vào, nếu không có siêu cấp cao thủ bảo vệ, cơ bản sẽ phải chết không thể nghi ngờ.

Giống như Mạc Hoài Viễn và Kỳ Quân Sát, đã sớm kinh nghiệm qua giai đoạn này, cảnh giới cao, cho dù cao thủ Phân Thần kỳ cũng khó tranh đấu. Đối với bọn họ mà nói, loại linh đan này mới là bảo bối chính thức.

Mạc Hoài Viễn tiếp nhận linh đan cẩn thận xem xét, kinh ngạc nói: " Dĩ nhiên, cũng còn có đan dược thần kỳ như vậy, a a, Kỳ lão đệ, chúng ta không cần từng bước tu luyện nữa, ngươi xem, đây là linh dược có thể ngưng kết nguyên anh, quá kỳ diệu rồi."

Kỳ Quân Sát cười nói: " Ta nguyên lai cũng chuẩn bị một loại linh đan, bất quá so sánh với Nghịch Hành Đan còn kém quá xa, đồ nhi ngoan…ách, bỏ đi, chúng ta hay là xưng hô huynh đệ đi thôi, ngươi gọi hắn Mạc đại ca, gọi ta là Kỳ nhị ca là được rồi, gọi sư tôn ta thật sự cảm thấy chói tai."

Mạc Hoài Viễn gật đầu nói: " Như vậy cũng tốt, đỡ phải để ta cảm thấy trống rỗng mà đồng lứa, ha ha."

Lý Cường cũng không thèm để ý làm sao xưng hô, đối với Mạc Hoài Viễn và Kỳ Quân Sát hắn tôn trọng từ trong đáy lòng. Hắn cũng cười nói: " Tốt, kỳ thật gọi là gì cũng không quan hệ, nghĩ không ra sư tôn lại so đo đối với thực lực như thế, a a…Mạc đại ca, tiểu đệ tuân mệnh, Kỳ…Kỳ nhị ca…ai, gọi không được tự nhiên a…"

Kỳ Quân Sát ha ha cười to nói: " Nếu ta đã một lần nữa làm người, thì để cho hết thảy một lần nữa bắt đầu đi, ha ha, lão đệ, ta định về Cổ Kiếm Viện tu luyện, dù sao nơi đó cũng là sư môn của ta."

Hắn nhìn Mạc Hoài Viễn liếc mắt một cái, nói: " Lão đại ca cũng cùng đi với ta đi, sơ kỳ tu hành có môn phải yểm hộ, sẽ thuận tiện rất nhiều."

Mạc Hoài Viễn nói: " Được, ta đi đâu tu hành cũng được. Lão đệ, an bài cho chúng ta một tĩnh thất, bây giờ chúng ta phục dùng Nghịch Hành Đan, a a, rất nhanh sẽ đạt tới Nguyên Anh kỳ, chúng ta cũng có khả năng tự bảo."

Lý Cường nói: " Các ngươi tu luyện dưới mật thất đi, ta đến thiết trí phòng ngự trận pháp. Triệu Hào, phân phó người của ngươi bảo vệ biệt thự, không cho bất luận kẻ nào tiến xuống dưới mật thất." Hắn vừa nói vừa đi ra phía ngoài.

Mạc Hoài Viễn và Kỳ Quân Sát cũng đi theo xuống lầu.

Triệu Hào lập tức phân phó thuộc hạ không cho bất luận kẻ nào đến quấy rầy hai vị tiền bối tu luyện. Nhưng thật ra có phòng ngự trận pháp của Lý Cường, người khác cũng không cách quấy rầy Mạc Hoài Viễn và Kỳ Quân Sát.

Bố trí xong phòng ngự trận pháp, Lý Cường lại thiết trí một cấm chế tại thang lầu đi xuống mật thất, lúc này mới hỏi Triệu Hào: " Người nọ là ai?"

Triệu Hào nói: " Chuyện này rất xảo, lần trước gia đình Thái Lỵ Hồng bị mạnh mẽ đuổi đi, Triệu Trì phái người đi điều tra bối cảnh phòng địa sản, a a, lần này đệ tử Phong Duyên Hội chúng ta tại hội đấu giá, nhận thấy được có một người trong đó phù hợp với yêu cầu của sư tôn, nhưng không thể xác định, để cho đệ tử đi xem, a a, đệ tử cũng không dám xác nhận, cho nên quay lại nói cho sư tôn."

Lý Cường hỏi: " Người nọ tên gọi là gì? Thân phận bối cảnh ra sao?"

Triệu Hào nói: " Là đổng sự trưởng của Bách Thịnh tập đoàn…"

Lý Cường kinh ngạc: " Cái gì? Đổng sự trưởng?"

Triệu Hào vội vàng tiếp lời: "…là tiểu nhi tử, tên gọi Tế Vô Nhai."

Lý Cường trầm ngâm chốc lát, hỏi: " Tế Bách Thịnh tập đoàn? Tên này rất quen…được rồi, phòng địa sản cướp đoạt nhà của Tề đại thúc chính là xí nghiệp dưới tay của Tế Bách Thịnh tập đoàn?"

Hắn đột nhiên nhớ tới lúc mới về địa cầu thì tại Ngân Lâu của Triệu Hào từng gặp qua Tế Bách Thịnh tập đoàn đại thiếu gia. Hắn hỏi: " Hình như còn một người tên là Tế Thiên Nhai…hắn là ai vậy? Là huynh đệ của Tế Vô Nhai?"

Triệu Hào nói: " Tế Thiên Nhai và Tế Vô Nhai là anh em cùng cha khác mẹ, Tế Thiên Nhai bây giờ nắm trong tay cả Tế Bách Thịnh tập đoàn, hắn là tổng kinh lý, Tế Vô Nhai năm nay hai mươi lăm tuổi, không có để ý gì đến gia tộc sự vụ, a a, bị đại ca của hắn áp chế rất lợi hại."

Lý Cường gật đầu nói: " Đấu giá hội kia có chấm dứt chưa? Chúng ta đi xem."

Triệu Hào không biết thuấn di, hắn nói: " Dạ, bên ngoài đã chuẩn bị xe, đệ tử đi lái lại đây." Hắn giành ra cửa trước.

Lý Cường nhìn thoáng qua mật thất, xoay người đi ra ngoài cửa.

Ngồi trên xe, Triệu Hào nói: " Sư tôn, xin mời ngài thay quần áo, a a, như vậy quá nổi bật."

Hắn lấy ra một bộ lễ phục, Lý Cường cự tuyệt: " Ta không mặc lễ phục, quá câu thúc."

Triệu Hào không thể làm gì khác hơn là thu hồi bộ lễ phục nọ, sư tôn nói hắn không dám không nghe, nhưng quần áo trên thân Lý Cường quá tùy ý, hắn bất đắc dĩ nói: " Đó là trường hợp chính quy, như vậy thật không lễ phép…ách…được rồi, cứ như vậy."

Đây là một hội đấu giá từ thiện, do đại danh đỉnh đỉnh Phong Duyên Hội mở ra, có thể tham gia hội đấu giá đều là người giàu có.

Trên xe Triệu Hào liên tục gọi điện thoại, sau khi xe tới, Triệu Hào giành xuống xe mở cửa, Lý Cường phiêu nhiên xuống tới. Chủ nhân đã đợi ngay tại cửa.

Triệu Hào ở sau lưng Lý Cường nói:" Chủ nhân nơi này là cao thủ Cổ Kiếm Viện, sư tôn cũng nhận thức."

Lý Cường nhìn thấy người đứng trước cửa, không nhịn được cười nói: " Nguyên lai là chưởng viện Tiềm Căn Viện Hàn Tố Á, a a, Cổ Kiếm Viện đại bộ phận cao thủ đều cũng đã đến địa cầu rồi." Thanh âm của hắn rất nhỏ, chỉ có Triệu Hào có thể nghe thấy.

Triệu Hào nói: " Hàn chưởng viện đã sớm đến Phân Thần hậu kỳ, hắn đi ra lịch lãm."

Hàn Tố Á mang theo một đám người đón đi lên, hắn thi lễ nói: " Ra mắt sư bá."

Lý Cường cười nói: " Tố Á, đã lâu không thấy rồi."

Hai người hàn huyên vài câu, Hàn Tố Á dẫn đường đi vào.

Đây là một nhà hát tại hương thôn được kiến thiết ở giao khu, mặt sau có sân đá banh, là địa phương của nhà giàu có đến vui chơi.

Một đường đi vào, ven đường là hoa cúc trồng thành tảng lớn, vài chiếc lá phong đỏ theo gió bay xuống. Lý Cường đã nhìn thấy được nhiều cảnh tượng tự nhiên, đối với những cách trang trí hoa viên này không có hứng thú. Hắn vừa đi vừa nói chuyện: " Tố Á, không cần các ngươi đại động can qua đưa ta đi vào, để cho Triệu Hào lặng lẽ cùng ta xem xét một chút là được."

Hàn Tố Á phất tay, mười mấy thuộc hạ đi theo hắn lập tức tán đi. Hắn nhỏ giọng nói: " Chúng ta từ mặt sau đi vào?"

Triệu Hào không khỏi buồn cười, nói: " Sư huynh, không cần quỷ quỷ túy túy như vậy chứ? Ngươi là chủ nhân của nơi này."

Hàn Tố Á gật đầu không nói thêm nữa, dẫn hai người tiến vào đại sảnh.

Hội đấu giá còn đang cử hành, Lý Cường và Triệu Hào tìm khắp ngõ ngách ngồi xuống, để cho Hàn Tố Á tự đi làm chuyện của mình.

Trên đài đấu giá đang giới thiệu vật đấu giá, Triệu Hào nhỏ giọng nói: " Hàng thứ hai người thứ bảy chính là hắn."

Lý Cường khép hờ hai mắt, đem thần thức dò xét qua. Qua một lát hắn mới mở hai mắt, nhẹ giọng nói: " Không sai biệt lắm…"

Triệu Hào hưng phấn lên, hắn nghiêng thân thể hỏi: " Sư tôn, hắn có thích hợp hay không?"

Lý Cường gật đầu nói: " Cơ bản là thích hợp, ta sẽ cải động Tâm Giám Chi Hoa một chút."

Triệu Hào cười nói: " Chúc mừng sư tôn, như vậy đệ tử đã có một tiểu sư thúc rồi."

Lý Cường nói: " Ngươi đừng vội chúc mừng, nếu hắn không đồng ý, thì còn phiền toái." Hồi tưởng đến lúc đầu mình không để ý tới Phó Sơn, hắn không khỏi lo lắng, nếu Tế Vô Nhai không để ý tới mình thì thật khó làm.

Lý Cường đang chờ hội đấu giá chấm dứt, hắn nói: " Triệu Hào, sau khi hội đấu giá chấm dứt, ngươi đi mời Tế Vô Nhai, để cho Hàn Tố Á an bài một gian tĩnh thất, mặt khác, ngươi đưa tư liệu của hắn cho ta."

Triệu Hào lấy ra một ngọc đồng giản rất nhỏ đưa cho Lý Cường, đứng dậy nói: " Tư liệu đệ tử đều chuyển vào trong ngọc đồng giản, sư tôn chậm rãi xem đi, đệ tử đi tìm sư huynh an bài."

Đây là một ngọc đồng giản màu xanh, khéo léo chỉ cỡ ngón tay. Lý Cường dùng thần thức xem xét, nội dung bên trong không nhiều lắm, đơn giản giới thiệu bối cảnh xuất thân của Tế Vô Nhai và gia tộc tập đoàn thế lực.

Tế Vô Nhai là tiểu nhi tử của đổng sự trưởng Tế Bách Thịnh tập đoàn, năm nay hai mươi lăm tuổi, mẫu thân là một ca sĩ, lúc sinh hắn ra thì vì sinh khó nên đã qua đời, hắn ở trong gia tộc địa vị thấp, vẫn bị đại ca hắn Tế Thiên Nhai áp chế, không cách nhúng tay vào sự nghiệp gia tộc. Tính cách người này tán mạn lớn mật, thường xuyên làm ra một ít chuyện xuất cách, ở trong gia tộc bị tuyệt đại bộ phận người kỳ thị.

Lý Cường thu hồi ngọc đồng giản, trầm tư chốc lát, đứng dậy hướng ra phía ngoài đi đến.

Hàn Tố Á nghênh tiến lên hỏi: " Sư bá, có việc gì sao?"

Lý Cường nói: " Đưa ta đến tĩnh thất, sau khi hội đấu giá chấm dứt, mời Tế Vô Nhai lại đây."

Hàn Tố Á dẫn Lý Cường đi ra phía sau, chỉ chốc lát, Triệu Hào cũng đi tới.

Tế Vô Nhai bây giờ tâm tình thật không tốt, hắn là bị đại ca mạnh mẽ phái tới tham gia hội đấu giá này, ở hội trường hắn căn bản là không thể cử bài. Người của tập đoàn đang ngồi bên người không ngừng thúc giục hắn, làm cho hắn càng lúc càng khó chịu.

Cuối cùng, hắn kiềm chế không được nữa: " Vương kinh lý, nếu muốn phách ngươi đi phách, bài tử cho ngươi, ta lại không thể quyết định cái gì, phách cái gì cũng là các ngươi tự định đi, ta…ta không làm khôi lỗi!" Hắn cầm bài tử số mười tám trong tay bỏ vào người Vương kinh lý, đứng dậy bỏ đi ra phía ngoài.

Vương kinh lý không thể tránh được cầm lấy đấu giá bài, trong miệng nói thầm: " Bùn đất không thể dán lên tường…"

Tế Vô Nhai nghe được thật rõ ràng, hắn lại không để ý tới, tiếp tục đi ra bên ngoài.

Mới vừa đi đến cửa, một người phục vụ tiến lên nói: " Tế tiên sinh, có người mời tiên sinh đi gặp mặt, xin đi theo ta."

Tế Vô Nhai không nhịn được nói: " Là người nào tìm ta? Ân, để cho hắn tới gặp ta đi."

Hắn đi tới phòng nghỉ ngơi, ngồi lên sô pha: " Kháo." Móc ra một điếu thuốc, mồi lửa, hút một hơi, hung hăng phun ra một đoàn sương khói như muốn đem tất cả buồn bực theo sương khói phát tán đi ra ngoài.

Chỉ chốc lát sau, Hàn Tố Á đi vào, hắn nhận được thông tri của người phục vị lập tức chạy tới, vừa vào cửa liền hỏi: " Hắn ở nơi nào?"

Tế Vô Nhai vừa nhìn thấy hắn thì lại càng hoảng sợ, vội vàng đứng dậy nói: " Là Hàn tiên sinh tìm ta? Ách, tiểu tử vừa rồi không có nói rõ ràng, thật ngại quá…"

Hàn Tố Á trong giới giàu có danh tiếng vang dội, hắn chẳng những có quyền có thế, hơn nữa nhân duyên cực tốt, lại còn có thể trị bệnh nan y tạp chứng, bất quá hắn lại rất ít ra tay cứu người, trừ phi là bằng hữu quan hệ mật thiết. Tế Vô Nhai không muốn đắc tội người như vậy.

Hàn Tố Á mỉm cười nói: " Không phải ta tìm ngươi, là một người…ân, tìm ngươi." Hắn nhất thời tìm không được xưng hô thích hợp, không thể làm gì khác hơn là hàm hồ tìm lời nói.

Tế Vô Nhai ngạc nhiên hỏi: " Tìm ta có chuyện gì hay sao?"

Hàn Tố Á nói: " Ngươi đi theo ta sẽ biết." Nói xong xoay người đi.

Tế Vô Nhai tò mò, vội vàng đuổi theo Hàn Tố Á, vừa đi vừa hỏi: " Hàn tiên sinh, rốt cuộc là ai a…"

Hàn Tố Á không nói một lời, chỉ đi ra phía sau.

Tế Vô Nhai đi theo phía sau lưng, trong miệng nói thầm: " Đi nhanh như vậy làm chi…"

Hàn Tố Á sau khi vào cửa, kêu một câu: " Sư bá, người đến rồi." Rồi đứng qua một bên.

Tế Vô Nhai ngẩng đầu lên nhìn, cả người giống như bị xúc điện run lên, ánh mắt người trước mắt giống như cây đao, đâm thẳng vào nội tâm sâu trong của hắn, hắn chỉ cảm thấy choáng váng đầu hoa mắt.

Cũng may người nọ chỉ liếc mắt nhìn hắn một cái, chỉ nghe hắn hỏi: " Ngươi là Tế Vô Nhai?"

Tế Vô Nhai vô thức trả lời: " Đúng, ta là Tế Vô Nhai."

Lý Cường đưa tay qua, cười nói: " Ta họ Lý, Lý Cường, ngươi gọi ta là Lý đại ca là được."

Tế Vô Nhai hồ đồ đưa tay ra bắt: " Nga, Lý đại ca hạnh ngộ, hạnh ngộ…ách, tìm ta có việc hay sao?"

Lý Cường bắt tay hắn, cười nói: " Ngươi ngồi xuống trước, chúng ta chậm rãi nói. Triệu Hào, đem nước lại đây."

Tế Vô Nhai lúc này mới phát hiện trong phòng còn có một người, hắn quay đầu vừa nhìn, không khỏi càng hoảng sợ, ấp úng nói: " Là ngươi…không dám..này, cái kia..không đúng, điều này sao có thể?" Hắn nhận ra Triệu Hào là ai.

Triệu Hào mỉm cười, rất nhanh cầm một ly nước, đặt trước người Tế Vô Nhai, nói: " Không cần kinh ngạc, ta thật sự là Triệu Hào, ông ấy là sư tôn của ta."

Lý Cường cẩn thận đánh giá Tế Vô Nhai.

Tên tiểu tử này rất tuấn tú, khuôn mặt tuấn lãng, mái tóc bù xù nhuộm thành màu trắng bạc, trong ánh mắt lộ ra ý vị ngoạn thế không sợ hãi, khóe miệng có chút nhếch lên, bộ dáng như đang cười cười, từ trên người hắn nhìn không ra loại ngạo mạn cuồng vọng của con cái nhà giàu.

Tế Vô Nhai bị Lý Cường nhìn đến cả người không được tự nhiên, hắn rất muốn dồn dũng khí nhìn lại, nhưng không biết tại sao hắn lại không dám.

Một hồi lâu Lý Cường có chút gật đầu, hỏi: " Ngươi biết cái gì là tu chân hay không?"

Tế Vô Nhai ngẩn ra, lắc đầu nói: " Tu chân là cái gì?"

Lý Cường gãi gãi đầu, có chút không biết bắt đầu từ đâu. Hắn nhìn thoáng qua Triệu Hào, nói: " Triệu Hào, ngươi tới giải thích."

Triệu Hào luôn nghe theo mệnh lệnh sư tôn đến vô cùng, hắn không chút phiền toái giải thích cho Tế Vô Nhai cái gì là tu chân, cái gì là tu chân giới, vừa nói đã suốt ba giờ, Tế Vô Nhai nghe được như lọt vào trong sương mù, chợt như nằm mộng.

Lý Cường nói: " Ngươi nên suy nghĩ cho kỹ, nếu ngươi muốn tu chân, ta có thể làm người dẫn đường cho ngươi." Tiếp theo lại giải thích cho hắn nghe cái gì gọi là người dẫn đường tu chân.

Tế Vô Nhai ngây ngốc sợ run cả nửa ngày, ý nghĩ mới dần dần thanh tỉnh, hắn bắt đầu cảm thấy hứng thú.

Hắn nhìn Triệu Hào và Hàn Tố Á một chút, trên mặt lộ ra vẻ hưng phấn, hỏi: " Nếu ta đáp ứng, ta sẽ là sư thúc của bọn hắn sao?"

Triệu Hào và Hàn Tố Á cười gật đầu, bọn họ cũng không quan tâm làm sao xưng hô.

Tế Vô Nhai còn có rất nhiều chuyện không rõ ràng, hắn giống như đang nghe thần thoại, trong lòng thật ra cũng không tin, nhưng hắn biết Lý Cường là người rất có bản lãnh.

Nghĩ đến những việc không như ý ở gia tộc, hắn như đùa giỡn nói: " Được a, ta đáp ứng."

Lý Cường nhắc nhở: " Ngươi nghĩ kỹ rồi?"

Tế Vô Nhai căn bản không có suy nghĩ, thuận miệng nói: " Tuyệt không hối hận, ha ha." Hắn nghĩ giống như mình đang bái sư học nghệ, có lẽ có thể học được một chút gì, so với việc ở nhà không có gì làm, không cần nhìn xem sắc mặt người khác còn tốt hơn nhiều.

Hắn nghĩ thầm: " Dù sao tiền tài gia tộc ta không có quyền chạm vào, chỉ có được một chút tiền căn bản mà thôi, quen bọn hắn có thể gạt được tiền tài gì của ta chứ…" Chuyển niệm vừa nghĩ, hắn lập tức chối bỏ, có Hàn Tố Á và Triệu Hào là những người vô cùng giàu có, bọn họ sẽ khinh thường làm việc này.

Lý Cường gật đầu, lộ ra vẻ mặt vui mừng, nói: " Tốt, Tố Á, ngươi đi làm việc của ngươi đi. Triệu Hào, ngươi về biệt thự, ta đưa Vô Nhai đi Nguyên Giới một chuyến, nơi đó linh khí sung túc."

Hàn Tố Á và Triệu Hào thi lễ xong, liền rời đi.

Tế Vô Nhai hỏi: " Đại ca, chúng ta đi đâu?" Hắn rất tò mò, không biết Nguyên Giới trong miệng Lý Cường là địa phương nào.

Lý Cường cười nói: " Một địa phương rất tốt mà cho tới bây giờ ngươi không có đi qua."

Một đạo kim quang hiện lên, Lý Cường mang theo Tế Vô Nhai lặng yên tiến vào Nguyên Giới.

Tế Vô Nhai bị sợ ngây người, hắn cảm thấy cả người như nhũn ra, hai mắt lóe kim tinh, trong lỗ tai ầm ầm chấn dội.

Thật vất vả tỉnh táo lại, cảnh sắc trước mắt làm cho hắn không dám tin tưởng, hắn thì thào lẩm bẩm: " Cái này…đây là..đây là địa phương nào?"

Trên bầu trời không ngờ lại có hai hằng tinh một lớn một nhỏ sáng lên như mặt trời, phóng mắt nhìn lại, là nguyên thủy rừng rậm miên duyên, trên bầu trời bay lượn chính là những loài chim kỳ quái, cách đó không xa là mấy hồ bạc nhỏ liên tiếp, nước gợn nhộn nhạo, trong suốt du động, cũng là loài cá mà hắn chưa từng gặp qua.

Lý Cường cười nói: " Đây là Nguyên Giới, tinh cầu này sau này sẽ là một tu chân tinh cầu, người tu chân ở chỗ này hiện không nhiều lắm, bất quá sẽ rất nhanh có lượng lớn người tu chân lại đây, kể cả sư môn ngươi Trọng Huyền Phái."

Hắn nhìn Tế Vô Nhai đang trợn mắt há hốc mồm nói: " Ngươi chờ một chút." Nói xong lấy ra Tâm Giám Chi Hoa, đem mấy trận pháp bên trong Tâm Giám Chi Hoa ra cải động, như vậy có thể hoàn toàn thích hợp với thể chất Tế Vô Nhai.

Tế Vô Nhai sợ run một hồi, đột nhiên nhảy lên hét lớn: " Oa nha nha, quá tuyệt vời, ta chung quy thoát khỏi…ta…ô ô.." Mặc dù hắn rất yếm ác gia tộc của mình, oán hận cha và đại ca chuyên hoành bạt hỗ, nhưng khi thật sự rời khỏi bọn họ thì tâm tình cũng rất phức tạp.

Lý Cường ngoắc nói: " Huynh đệ lại đây."

Tế Vô Nhai còn đang hết nhìn đông tới nhìn tây, hắn tò mò hỏi: " Đại ca, chúng ta làm sao qua tới?"

Lý Cường ngoắc nhẹ, Tế Vô Nhai cảm thấy một cỗ cự lực bao bọc hắn, thân không tự chủ bị ngã đến bên cạnh Lý Cường.

Hắn dùng sức lắc đầu, trong miệng nói thầm: " Điều này không phải thật sự…không phải thật sự, như thế nào có thể làm được…" Hắn bị những biến cố liên tiếp này làm cho không biết nên làm sao.

Thân hình Lý Cường dần dần lên tới không trung, cách mặt đất hai thước thì ngừng lại.

Tế Vô Nhai kêu lên quái dị: " A, bay, đại ca…ngươi là yêu quái a!" Hắn thật sự không nghĩ ra, Lý Cường không ngờ không cần máy móc gì phụ trợ mà có thể bay lên. Hắn còn không có thích ứng đủ loại biến cố vừa rồi, lại một lần nữa choáng váng.

Tế Vô Nhai đột nhiên cảm thấy thân thể căng thẳng, cũng bay lên cách mặt đất. Hắn oa nha nha kêu lên quái dị: " Không có khả năng, đây là không có khả năng…ta là đang nằm mộng…"

Lý Cường mỉm cười, Tâm Giám Chi Hoa rời tay bay ra.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304
Tiến »