Phiêu Miễu Chi Lữ

Lượt đọc: 7870 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304
Tiến »
Chương 291

❊ ❊ ❊

Lý Cường đối với con người ở thế tục giới càng ngày càng không có hứng thú, chứng kiến chuyện khiến cho kẻ khác yếm ác này, trong lòng càng khó chịu. Trong mắt hắn hiện lên một tia kim mang.

Tên kia giống như bị lọt vào điện kích cường lực, hai chân kịch liệt run rẩy, tựa như trên lưng đột nhiên đè ép mấy trăm cân vật nặng, nhìn thấy rõ ràng sẽ không chống đỡ được, đã xụi lơ xuống tới.

Lão nhân bên cạnh không có nhìn thấy kim mang trong mắt Lý Cường, chỉ nhìn thấy tên hung hăng kia đột nhiên ngã xuống, ông ta sợ đến cuống quýt lui về phía sau, sợ chọc phiền toái.

Đến lúc này thì Tề Tiểu Dung từ trong nhà lao ra, trong tay nàng cầm một cây gậy, kêu lên chói tai đánh về phía mấy người đang đánh Tề đại thúc.

Tràng diện càng thêm hỗn loạn.

Lý Cường lấy điện thoại cầm tay, bấm số gọi cho Triệu Hào phân phó vài câu.

Chỉ trong chốc lát, một người mặc cảnh phục từ mặt sau ôm lấy Tề Tiểu Dung, một người khác cướp đi cây gậy trong tay nàng, người bên cạnh một quyền đánh vào bụng Tề Tiểu Dung.

Tề đại thúc phẫn nộ tới cực điểm, hắn đánh vào trên mặt một người, hai người nhất thời máu lưu đầy mặt.

Đám người vây xem nhất thời ồn ào, có người kêu lên: " Các ngươi thật không biết xấu hổ, nhiều hán tử như vậy mà lại khi dễ một người thành thật…"

Một người mập mạp mặc cảnh phục quay đầu quát: " Là ai nói? Đứng ra…ai dám trở ngại chúng ta chấp hành công vụ!"

Đám người thoáng lui về phía sau.

Lý Cường biết những người này là địa đầu xà, là ác bá ở đây, bình thường chỉ ỷ mạnh hiếp yếu. Hắn chủ động bước tới: " Ta nói, thế nào?"

Hắn chậm rãi tiến lên, nhàn nhạt nói: " Buông bọn họ ra." Thanh âm cũng không cao, nhưng làm mọi người đều cảm thấy trái tim giống như bị một cây trùy đánh trúng, tim như chợt đình chỉ, ngay sau đó lại như ngựa hoang chạy như điên, kịch liệt nhảy lên. Cơ hồ mọi người đều cũng che ngực lui ngược về phía sau.

Tên mập mạp cầm đầu quát: " Ngươi, ngươi…ngươi là ai? Ngươi…bắt hắn lại."

Lý Cường nhẹ giọng quát: " Cút!"

Tên mập mạp chỉ cảm thấy một cỗ lực lượng vô hình đánh lên người, cả người giống như bị xe đụng vào, bắn ngược về phía đám mặc cảnh phục kia.

Sức nặng của tên mập này chừng hơn một trăm cân, lập tức đè ngã năm, sáu người.

Mọi người sợ ngây người, đều cũng dùng ánh mắt như nhìn quái vật nhìn Lý Cường. Có người hét lớn: " Má ơi, yêu quái a!" Đám người vây xem đột nhiên tỉnh táo lại, kêu loạn oa oa tán đi.

Thái Lỵ Hồng giương mắt nhìn thấy Lý Cường, kinh hãi nói: " Tiểu Lý! Là tiểu Lý đã trở lại."

Đám người mặc cảnh phục kia chạy ra xa, trong đó có một tên hô: " Tiểu tử, ngươi có bản lãnh thì chờ…a nha…"

Lý Cường đưa một ngón tay, quát: " Cút!" Tên kia trên mặt đột nhiên vang lên một bạt tay, đánh cho hắn té ngã trên mặt đất.

Đám người kia sợ đến lăn bò chạy đi, hướng đầu đường mà chạy trối chết.

Thái Lỵ Hồng từ mặt đất đứng lên, kéo tay Lý Cường, khóc nói: " Tiểu Lý, bọn họ muốn cướp nhà của ta…"

Tề đại thúc nói: " Vào nhà rồi hãy nói." Hắn xoay người nâng Tề Tiểu Dung dậy, tập tễnh hướng trong nhà đi đến.

Lý Cường nhìn Thái Lỵ Hồng nói: " Thái a di, không cần lo lắng, vào nhà nói cho ta biết là chuyện gì xảy ra."

Cửa hàng bị đánh vỡ thành một mảnh lang tạ, những quầy kệ đựng điểm tâm cũng bị đập bể trên mặt đất, quầy cũng ngã vào vách tường, trên mặt đất đều là cao điểm bị dập nát.

Thái Lỵ Hồng lăng lăng nhìn mặt đất, nghẹn ngào nói: " Địa sản phòng muốn mạnh mẽ thu mua nhà của chúng ta, ai, chúng ta không đáp ứng, bọn họ liền kêu tới một đám lưu manh, giả mạo nhân viên chấp pháp đuổi chúng ta đi."

Lý Cường hỏi: " Các ngươi tại sao không báo cảnh?"

Tề Tiểu Dung tức giận nói: " Báo cảnh? Chúng ta có báo cảnh, nhưng không ai để ý tới!"

Lý Cường rất thưởng thức tính quả cảm mạnh mẽ của Tề Tiểu Dung, một tiểu cô nương dám dùng gậy đánh nhau với lưu manh, đích xác cũng phải có đủ dũng khí.

Lý Cường gật đầu nói: " Đúng vậy, các ngươi chỉ là dân chúng vô quyền vô thế, cho nên sẽ bị người khi dễ…" Trong lòng hắn mặc dù rất khó chịu, nhưng lại hiểu rành mạch, tại thế giới con người, đây là chuyện bình thường nhất.

Tề đại thúc dùng khăn lau vết máu trên mặt, ầm ừ nói: " Chọc nóng nảy…ta liều mạng với bọn họ…"

Thái Lỵ Hồng nhịn không được khóc ròng nói: " Ba của con nó, ông liều mạng…chúng ta làm sao bây giờ? Ô ô."

Lý Cường nói: " Các người không cần lo lắng, hết thảy để ta giải quyết."

Tề Tiểu Dung đột nhiên nhớ tới tình cảnh lúc Lý Cường rời đi khỏi nhà, nàng tình nguyện tin tưởng Lý Cường nói, đây là hy vọng duy nhất của bọn họ.

Thái Lỵ Hồng nói: " Ngươi chỉ có một người, cho dù bản lãnh có lớn hơn, cũng tranh không lại bọn họ đâu." Bà cũng nhìn ra Lý Cường bất phàm, nhưng vẫn còn cảm thấy Lý Cường đấu không lại thương nhân giàu có.

Lúc này, từ ngoài cửa lặng yên tiến đến hơn mười người.

Lý Cường nói: " Triệu Hào, ngươi phái người đi điều tra một chút, là phòng địa sản nào muốn mạnh mẽ thu mua nơi này, mặt khác để cho Triệu Trì đưa người lại đây, ta phỏng chừng sẽ có cảnh sát nhúng tay."

Hắn suy nghĩ một chút còn nói: " Nạp Thiện ở nơi nào? Gọi hắn lại đây."

Mười mấy đại hán cường tráng cung kính thi lễ, không vang một tiếng đứng ở một bên. Tề Tiểu Dung một nhà ngơ ngác nhìn, bọn họ thật đang suy nghĩ người này đến tột cùng là ai.

Triệu Hào phân phó thuộc hạ, lập tức có người đi liên lạc.

Lý Cường nói: " Triệu Hào, phái người đưa bọn họ đến khách sạn ở, ta ở chỗ này đợi những người đó tới."

Trong lòng Triệu Hào thầm giật mình, không biết là ai chọc cho sư tôn tức giận như thế, hắn vội vàng khuyên nhủ: " Sư tôn, bỏ đi, chúng ta mang bọn họ đi, nơi này cũng không có gì đáng giá, đến chỗ khác mở lại là được…ách, dạ, sư tôn."

Nhìn thấy ánh mắt sắc bén của Lý Cường đảo qua, Triệu Hào sợ đến vội vàng đổi lời, không dám nói gì nữa.

Triệu Hào phân phó: " Hai người các ngươi, phụ trách an toàn của ba người bọn họ, để cho họ trụ ở Danh sĩ đại tửu lâu."

Hai đại hán tiến lên một bước, nói: " Dạ!" rồi xoay người nhìn gia đình Thái Lỵ Hồng nói: " Xin đi theo chúng ta."

Lý Cường hiểu được ý tứ của Triệu Hào, hắn không muốn làm lớn chuyện, hơn nữa cùng tranh đấu với con người ở thế tục giới cũng không có ý nghĩa. Hắn suy nghĩ một chút, tự mình cười nói: " Bỏ đi, chúng ta tất cả rời đi nơi này, ta cũng không cần sinh tức giận với bọn họ."

Từ khi bị vây ở trung ương Huyễn Tinh Thần Trận, Lý Cường cảm giác được tâm tình của mình trở nên có chút cổ quái, đôi khi lại không khống chế được tâm tình ba động. Hắn âm thầm suy tư, có lẽ đã bị cấm chế nào đó quấy nhiễu, mới có thể biến thành như vậy.

Không đợi Lý Cường rời đi, ngoài cửa đã vang lên tiếng bước chân ồn ào.

Triệu Hào khẽ thở dài, nghĩ thầm: những người này thật sự là muốn chết, sư tôn đã muốn bỏ qua, không ngờ bọn họ lại chạy tới nhanh như vậy.

Cũng quả nhiên, Lý Cường dừng chân lại, nói: " Xem bọn hắn định như thế nào?"

Triệu Hào tự mình bưng một cái ghế đặt ở giữa phòng, nói: " Sư tôn mời ngồi."

Lý Cường gật đầu ngồi xuống, đám đại hán kia lập tức đứng ngay sau lưng Lý Cường.

Từ ngoài cửa xông tới một đám người, trong tay đều cầm vũ khí, trong đó một người quát: " Tất cả giơ tay lên!"

Lý Cường nhất thời nổi giận, hắn cười lạnh nói: " Thật chán ghét! Nếu các ngươi kiêu ngạo như thế, vậy cho các ngươi đi một địa phương tốt, chậm rãi mà chơi đi.

Hắn vung chỉ bắn ra, một chút kim quang nhanh chóng mở rộng, trong phút chốc, đám người vừa trùng tới đều cũng biến mất không thấy nữa.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304
Tiến »