Trong Bát Cảnh cung, Thái Thượng Lão Quân cười nói: "Bản mệnh Tiên Thiên Chí Bảo lại trở thành Công Đức Chí Bảo, Tần Vân tiểu tử này thật khó lường! E rằng có thể vượt qua Tán Tiên chỉ kiếp cuổi cùng."
"Tán Tiên chi kiếp chính là Hỗn Độn Thiên Đạo giáng lâm, muốn tránh cũng không được, uy lực khó lường." Trong Ngọc Hư cung, Nguyên Thủy Thiên Tôn nói, "Nhưng mọi sự đều có chút hy vọng sống. Với thực lực của Tần Vân, đáng lẽ phải vượt qua được. Nếu ngay cả Tần Vân cũng không thể vượt qua, con đường tu hành Tán Tiên này coi như tuyệt lộ."
"Ha ha, Nguyên Thủy, nghe được lời khen đồ đệ ta từ miệng ngươi, thật hiếm có." Linh Bảo Thiên Tôn cười nói.
"Đây là sự thật." Nguyên Thủy Thiên Tôn đáp.
Một tòa đại thế giới.
Hai bóng người sánh vai đứng trên đỉnh núi, nhìn về phía Thiên giới.
"Vừa trở về từ thủy triều thời không, hiến tế lấy được công đức đã thành tựu Công Đức Chí Bảo. Hắn lại còn đi cùng Hậu Nghệ, hẳn là có được không ít bảo vật, thật khiến người ta vừa hâm mộ vừa ghen tị." Lão giả tóc vàng cười nói. Bên cạnh là Chúc Dung Thần Vương, người đang khẽ nhíu mày, rõ ràng không thích Hậu Nghệ.
Dù sao, bị trấn áp quá lâu, vừa ra đã bị Hậu Nghệ chặn giết, may hắn sáng suốt, né được mũi tên đầu tiên.
Tần Vân đi cùng Hậu Nghệ đến thủy triều thời không, Chúc Dung Thần Vương nghĩ đến việc Hậu Nghệ có lẽ cũng nhận được nhiều bảo vật hơn, càng thêm áp lực.
Thù giữa Chúc Dung và Hậu Nghệ không thể hóa giải
"Cứ để Tần Vân đắc ý mấy ngày, lần thứ mười hai Tán Tiên chi kiếp sắp đến." Chúc Dung Thần Vương lắc đầu, "Mà ai biết được có lần thứ mười ba hay không... Nếu hắn chết dưới Tán Tiên chi kiếp, bảo vật của hắn sẽ đổi chủ. Đến lúc đó, Yên Vũ Kiếm sẽ rơi vào tay ai?"
Lão giả tóc vàng gật đầu: "Tần Vân vừa chết, Yên Vũ Kiếm dù đổi chủ vẫn là Tiên Thiên Chí Bảo Công Đức Chí Bảo. Bích Du cung có lẽ tạm thời chiếm được, nhưng khi Đạo Tổ Phật Tổ rời Tam Giới, Bích Du cung cũng khó bảo toàn, vì chỉ có một mình Lê Sơn Lão Mẫu!"
"Không chỉ Yên Vũ Kiếm, những bảo vật hắn có được trong thủy triều thời không cũng không thể lưu lại cho người nhà, vì Tần gia không giữ nổi." Chúc Dung Thần Vương nói, "Bảo vật càng nhiều, càng gây họa cho Tần gia."
"Đúng vậy, sẽ chiêu tai." Lão giả tóc vàng gật đầu.
"Kẻ nhòm ngó Tần gia, chắc có cả ngươi?" Chúc Dung Thần Vương cười nói.
Lão giả tóc vàng cười ha ha: "Ta thừa nhận là thèm, nhưng chưa đến lượt ta, Ma Đạo có lẽ ra tay trước."
Chúc Dung Thần Vương gật đầu: "Không bàn chuyện này nữa, chuyện trước kia cứ quyết định như vậy."
"Được, đã quyết định. Cầm chỗ tốt, ta sẽ làm việc." Lão giả tóc vàng gật đầu.
Chúc Dung Thần Vương gật đầu rồi rời khỏi đại thế giới.
Lão giả tóc vàng lúc này mới nhíu mày, nhìn về phía Thiên giới: "Tần Vân? Tần gia? Hắn hai lần đi thủy triều thời không, chắc có không ít bảo vật. Đáng tiếc kẻ theo đõi quá nhiều, đều chờ hắn chết, ta sợ chẳng vớt được
******
Tin tức Tần Vân bản mệnh phi kiếm 'Yên Vũ Kiếm' trở thành Công Đức Chí Bảo lan truyền nhanh chóng trong Tam Giới. Tần Vân không hề tự đắc, mà cảm thấy áp lực.
Tần gia hiện giờ phong quang biết bao! Bảo vật kinh người cỡ nào! Nếu hắn độ kiếp thất bại, Tần gia sẽ nguy hiểm đến mức nào!
Cùng ngày.
Tần Vân lặng lẽ đến Bích Du cung.
"Sư tôn." Tần Vân cung kính hành lễ.
Linh Bảo Thiên Tôn mỉm cười nhìn đồ đệ. Trước khi rời Tam Giới, có được đệ tử như vậy, ông rất hài lòng. Chỉ tiếc... Đồ đệ đáng lẽ có thể trốn, lại vì ức vạn sinh linh quê nhà mà chọn độ kiếp thành Tán Tiên, liều mạng với ma đầu 'Diệt Tinh'. Dù cứu được ức vạn sinh linh, nhưng lại phải đối mặt trùng trùng Tán Tiên chi kiếp.
Thực ra, dù bề ngoài tiếc nuối, trong lòng ông lại rất thích đồ đệ như vậy.
"Lần này, đệ tử gặp đại nguy hiểm trong thủy triều thời không." Tần Vân nói, "Đụng độ một địch nhân tên Bác Hãn đảo chủ, cảnh giới đạt đến Thiên Đạo cảnh! Chỉ là Nguyên Thần pháp lực chưa đột phá, cố ý dừng lại trong thủy triều thời không."
"Đạt tới Thiên Đạo cảnh?” Linh Bảo Thiên Tôn kinh ngạc, "Vậy các ngươi ứng phó thế nào?"
Tần Vân cung kính đáp: "Hắn tu luyện nhiều hệ thống pháp môn, thực lực cực mạnh. Đệ tử thiêu đốt Nguyên Thần miễn cưỡng cầm cự, Hậu Nghệ thiêu đốt Nguyên Thần liên xạ chín mũi tên, mũi tên thứ chín mới bắn chết được một phân thân của hắn."
Linh Bảo Thiên Tôn ngạc nhiên: "Hậu Nghệ thiêu đốt Nguyên Thần có thể liên xạ chín mũi tên, ta biết, nhưng sau đó hắn hẳn phải ngủ say?"
Thực lực Hậu Nghệ, Tam Giới ai cũng không nghi ngờ.
Trong cùng cấp bậc...
Đơn giản là nghiền ép.
Nhưng đối mặt Đạo Tổ, thủ đoạn hộ thân của Hậu Nghệ quá yếu, đó là thiếu hụt trí mạng.
Hậu Nghệ có thể liên tiếp bắn giết cường giả trong thủy triều thời không, cũng nhờ Tần Vân ngăn cản nguy hiểm, cùng Khổng Tuyên, Cú Mang hỗ trợ.
"Chúng ta có được kỳ trân khôi phục Nguyên Thần trong thủy triều thời không, Hậu Nghệ mới không ngủ say." Tần Vân vung tay, một bộ thi thể xuất hiện trong cung điện, "Đây là thi thể Bác Hãn đảo chủ, sư tôn xem khôi giáp trên người hắn."
"Ồ?" Linh Bảo Thiên Tôn tò mò nhìn.
Một cường giả dị giới đạt Thiên Đạo cảnh, dù Nguyên Thần pháp lực chưa đột phá, nhưng bí thuật rất cao minh.
Linh Bảo Thiên Tôn liếc mắt đã nhận ra.
Thi thể bình thường, tương đương nhục thân đại đạo viên mãn, chỉ có khôi giáp là đặc thù.
"Khôi giáp này được ngưng kết bằng phương pháp tu hành đặc thù." Linh Bảo Thiên Tôn kinh ngạc nói, "Lấy pháp lực Kim Tiên, tu luyện ra khôi giáp, lại có thể ngăn cản tám mũi tên liều mạng của Hậu Nghệ? Nếu Nguyên Thần pháp lực hắn đột phá, uy lực khôi giáp còn tăng nữa."
"Khôi giáp này phi phàm." Tần Vân nói, "Ta cùng Hậu Nghệ, Khổng Tuyên, Cú Mang đã điều tra kỹ, đều không nhìn thấu."
"Các ngươi không nhìn thấu là phải, khôi giáp ẩn chứa huyền diệu đạt Thiên Đạo cảnh. Thủ đoạn này khác với Tam Giới.” Linh Bảo Thiên Tôn có chút thân phục, "Thủ đoạn hộ thân đặc biệt, có thể cho Nguyên Thủy, Lão Quân xem, nếu ngộ ra pháp môn, Tam Giới có thêm một lưu phái."
Tần Vân hiểu.
Chỉ với một bộ thi thể, muốn tái hiện pháp môn ngoại giáp đến Thiên Đạo cảnh là rất khó. Nhưng đây dù sao cũng là bí thuật Thiên Đạo cảnh, tin rằng có ích cho Đạo Tổ, Phật Tổ.
Sư tôn sẽ rời Tam Giới, giúp được chút nào hay chút đó.
"Vậy đệ tử cáo lui." Tần Vân nói.
"Ngươi có lòng. Sau khi về, an tâm chuẩn bị độ kiếp, chỉ còn mấy trăm năm." Linh Bảo Thiên Tôn nói.
"Vâng." Tần Vân cung kính đáp.
Tần Vân trở lại Lôi Khiếu sơn.
Đêm qua, triều dương lên, xuyên qua cửa sổ vẩy lên bàn sách.
Tần Vân ngồi trước bàn, nhìn những điển tịch kiếm thuật mình viết, suy tư: "Khải Linh Quả quý giá nhất trong thủy triều thời không, ta chi có một viên, phải dùng đúng lúc. Không vội bế quan, ta sẽ dành thời gian chải chuốt Kiếm Đạo từ trước đến nay, viết ra bộ kiếm pháp điển tịch hoàn chỉnh «Yên Vũ Kiếm Đạo», dù ta chết đi, nó vẫn có thể lưu truyền."
"Hơn nữa, khi đã chải chuốt, viết xong «Yên Vũ Kiếm Đạo», dùng Khải Linh Quả tiến vào đốn ngộ, hiệu quả sẽ cao hơn."
"Ta còn 800 năm."
"Thời gian đủ."
Định ra kế hoạch.
Tần Vân tĩnh tâm, xem xét Kiếm Đạo, bắt đầu dụng tâm viết điển tịch «Yên Vũ Kiếm Đạo».