Bất chấp Hoàng Phong đạo quân và mười ba đại yêu ma của Ngạc Long lão tổ vây công tứ phía, Tần Vân chỉ khẽ lắc đầu, quay người bước đến cạnh mộ của người bạn thư sinh.
Ngồi xuống, Tần Vân cầm bầu rượu tu ừng ực.
"Thư sinh, ngươi luôn miệng nói cô độc, ai ngờ sau khi chết lại có con gái lo toan hương khói. Cũng hay đấy chứ! So với mấy lão đạo kia còn hơn nhiều. Bọn họ chết ngoài chiến trường, đến giờ ta còn chẳng biết nhà cửa ở đâu. Thôi thì cũng phải, chúng ta tự nguyện ra trận, sớm đã chuẩn bị sẵn sàng rồi." Tần Vân cười nói, "Phải rồi, mấy đại yêu ma kia ồn ào quá, ráng nhịn chút, chẳng cần đến một ngày đâu, chúng sẽ tự động chuồn hết, ai về nhà nấy."
Ầm ầm...
Ngoài lớp Chu Thiên Kiếm Quang, tiếng công kích vang dội không ngừng.
Tiểu Ngư Yêu Phó Tư Trác nhìn trận chiến bên ngoài, lòng không khỏi sợ hãi. Dù sao toàn là đại yêu ma cả. Rồi nhìn Tần Vân ngồi uống rượu bên mộ bia, nàng nhớ lại những ngày tháng ở cạnh nghĩa phụ, nỗi buồn từ tim trào lên, mắt rưng rưng.
"Đừng để ý đến chúng, cứ coi như pháo hoa thôi." Tần Vân nói.
"Dạ."
Tiểu Ngư Yêu ngoan ngoãn đáp lời, cũng quỳ xuống, tiếp tục đốt vàng mã. Nàng không kìm được hỏi, "Tần thúc thúc, mấy đại yêu ma này đánh đến bao giờ mới thôi?"
"Đánh đến khi nào mệt thì thôi." Tần Vân cười đáp.
Tiểu Ngư Yêu gật gù.
Giờ khắc này, lòng nàng bỗng thấy yên bình. Bên ngoài Lam Bà Sơn, mười ba đại yêu ma vây công. Trên Lam Bà Sơn, Tần Vân ngồi trước mộ bia uống rượu, lảm nhảm không ngừng. Tiểu Ngư Yêu cảm giác cả đời này sẽ không quên những gì đang diễn ra.
Tần Vân uống rượu, bên mộ bia, nói hết chuyện này đến chuyện khác.
Kể chuyện xưa.
Nhớ bạn hiền.
Còn lũ đại yêu ma kia, Tần Vân chưa từng để vào mắt! Chỉ cần hắn thật sự ra tay, phô diễn thực lực, dọa cho chúng khiếp sợ, cuối cùng cũng sẽ tan đàn xẻ nghé. Lam Bà Sơn này rồi sẽ lại bình yên. Mà "thật sự phô diễn thực lực", Tần Vân vẫn đang chờ, chờ một thời cơ tốt hơn. Trước mắt, đám đại yêu ma này chưa đáng để hắn lộ thực lực thật sự.
Ngạc Long lão tổ, Hoàng Phong đạo quân ư? Cũng chỉ là chiến lực cấp Cực Cảnh. Tần Vân tự hỏi, dốc toàn lực ứng phó, e rằng cũng chỉ ngang ngửa đối phương, đánh bại còn chưa chắc, nói gì đến chém giết.
Mười ba đại yêu ma liên thủ vây công một hồi cũng dừng tay. Công mãi không phá được, Tần Vân thậm chí còn chẳng buồn liếc nhìn, cứ ngồi trước mộ bia uống rượu. Đến cả Tiểu Ngư Yêu cũng thản nhiên đốt vàng mã trước mộ. Bọn chúng có thể làm gì? Chỉ còn cách dừng tay.
Hô... hô... hô...
Đám đại yêu ma chỉ còn biết hạ xuống đỉnh núi phía xa.
"Chúng ta, nhiều yêu tộc liên thủ như vậy, mà không phá nổi phi kiếm chi thuật của hắn."
"Phi kiếm chi thuật của hắn, sao lại lợi hại đến thế?"
"Thật là kỳ quái."
"Một gã Tiên Thiên Kim Đan Ý cảnh lĩnh vực cấp độ cao thủ, nếu am hiểu phòng ngự, ngăn cản một vị Cực Cảnh cũng là có thể. Nhưng Tần Vân này lại cản được cả đạo quân, Ngạc Long lão tổ và chúng ta liên thủ, chuyện này khó tin quá. Chẳng lẽ, hắn đã đạt đến Cực Cảnh?" Lão giả mù lòa không nhịn được thốt lên.
"Không thể nào."
"Cực Cảnh? Hắn tu hành được bao lâu mà đã Cực Cảnh rồi?"
Đám đại yêu ma xôn xao bàn tán.
Ý cảnh lĩnh vực cấp độ, phòng ngự có thể chống đỡ Cực Cảnh, cũng có. Nhưng đến mức như Tần Vân thì hiếm thấy vô cùng.
Điều này khiến một vài đại yêu ma run rẩy trong lòng, nghi ngờ liệu đối phương có phải đã đạt tới Cực Cảnh hay không? Nhưng lại cảm thấy "hai mươi bảy tuổi Cực Cảnh" là điều quá sức tưởng tượng.
"Kỳ quái nhất là, hắn không hề phản công."
"Đúng vậy, chỉ một lòng cố thủ. Chúng ta liên thủ vây công mà hắn không hề phản kích. À, nói ra thì, trước đó... hắn có phản công một lần, giết Như Ý quan chủ. Sau đó thì không hề để ý đến ngoại giới."
"Tiểu Ngư Yêu kia đang đốt vàng mã, còn Tần Vân này đang thủ mộ à?"
"Xem ra đúng là đang thủ mộ, không muốn để ý đến chúng ta."
******
Chỉ một lát sau.
Lang Sơn lão tổ và bảy đại yêu ma cưỡi mây mù kéo đến. Dẫn đầu là một lão giả tóc bạc khoanh tay đứng trên mây, bên cạnh là Cửu Sơn đảo chủ mặc hắc bào, Thiết Tí Viên Ma với dáng vẻ tùy ý khoa trương.
"Lang Sơn huynh, đợi mãi mới thấy các ngươi." Hoàng Phong đạo quân cười vang, tiếng cười vọng khắp không gian.
"Lang Sơn, phi kiếm chi thuật của Tần Vân kia, chúng ta liên thủ trước đó còn không phá nổi. Nếu các ngươi đến mà liên thủ vẫn vậy, ta nghĩ chúng ta nên ai về nhà nấy thôi." Ngạc Long lão tổ với thân hình mập lùn, giọng cũng lạnh đi vài phần.
"Phi kiếm chi thuật của Tần Vân này, cũng vượt quá dự liệu của ta. Chúng ta thử xem sao." Lang Sơn lão tổ nói, giọng vang vọng giữa không trung, "Nếu liên thủ phá được phi kiếm chi thuật này, tự nhiên tiện tay chém giết hắn. Còn nếu không phá được, chúng ta chỉ có thể tan tác, ai về nhà nấy."
"Thử xem."
Đám đại yêu ma này vì bảo vật mà chém giết lẫn nhau, nhưng hôm nay, Chu Thiên Kiếm Quang của Tần Vân bao phủ Lam Bà Sơn, khiến chúng dùng mọi cách đều không phá nổi. Giờ khắc này, chúng chẳng còn lòng dạ nào tranh giành bảo vật, chỉ mong tìm cách phá được phi kiếm chi thuật này rồi tính sau.
Lần này, nếu thất bại, chật vật trở về, thì thật sự mất mặt.
Cách Lam Bà Sơn chừng hai mươi dặm.
Một lão giả say khướt ngồi trên tảng đá lớn, liếc nhìn Lam Bà Sơn: "Vừa nhận được tin tức Tần Vân xuất hiện ở Tiễn Châu Gia An quận, lão già này liền từ bắc địa một mạch chạy đến, đường xa quá làm ta mệt bở hơi tai, cuối cùng cũng tới. Tần Vân này, lại không hề cầu cứu? Cũng không báo cho Tuần Tra Minh? Xem ra hắn cho rằng phi kiếm chi thuật của hắn, hai mươi đại yêu ma cũng không phá nổi?"
Nhân tộc ngoại trừ Tần Vân, còn chín vị Cực Cảnh.
Nhưng lại rải rác khắp nơi.
Đám đại yêu ma này từ Giang Châu chạy đến Tiễn Châu, khoảng cách gần! Còn chín vị Cực Cảnh của nhân tộc... Cho dù muốn đuổi đến, cũng khó mà kịp. Thêm vào đó, Tần Vân từ đầu đến cuối không hề cầu cứu hay viện trợ. Cũng chỉ có Túy Tiên Nhân nhiệt tình cậy vào phi độn chi thuật mà chạy tới trước.
Tần Vân ở Lam Bà Sơn, nhờ bản mệnh phi kiếm có thể cảm ứng được trong vòng ba mươi dặm.
"Có người tu hành? Ta không cầu viện mà cũng tới?" Tần Vân cảm ứng được có một người xuất hiện cách đó hai mươi dặm, khóe miệng mỉm cười. Hắn ngẩng đầu nhìn Lang Sơn lão tổ và bảy đại yêu ma vừa xuất hiện trên không.
Nói đúng hơn thì.
Ánh mắt Tần Vân dừng lại trên người Cửu Sơn đảo chủ.
"Cứu Sơn đảo chủ."
"Ngươi cũng biết, lần trước ta phản công giết chết Như Ý quan chủ, cũng chưa hoàn toàn lộ thủ đoạn. Sau đó bị nhiều đại yêu ma vây công, một lòng cố thủ không phản kích! Là đang chờ ngươi đấy." Sát khí trong lòng Tần Vân bốc lên, "Cửu Sơn đảo chủ, ta muốn giết ngươi, đã đợi rất nhiều năm rồi."
Từ nhỏ lập thệ, muốn báo thù cho tiểu muội.
Giết Thủy Thần đại yêu là điều hắn luôn theo đuổi. Sau khi giết Thủy Thần đại yêu, lại bởi vì chuyện yêu ma gian tế Công Dã Bính, Tần Vân mới biết, hóa ra những đồng nam đồng nữ tâm đầu huyết kia đều là cho Cửu Sơn đảo chủ. Hắn mới là kẻ chủ mưu sau lưng Thủy Thần đại yêu.
Tiểu muội chết, Cửu Sơn đảo chủ có liên can rất lớn.
"Động thủ!" Ngạc Long lão tổ hét lớn một tiếng, hóa thành Ngạc Long ma thân khổng lồ. Thân thể hắn quá lớn, chiếm đến hai phần không gian. Hoàng Phong đạo quân, Lang Sơn lão tổ mỗi người chiếm một phần mười không gian. Các đại yêu ma khác, Cửu Sơn đảo chủ, Thiết Tí Viên Ma, Bách Hoa nương nương, Ám Tượng lão tổ, Vô Ảnh ma quân cũng đồng loạt ra tay.
Trong chốc lát, hai mươi đại yêu ma toàn lực ứng phó.
Trong đó có ba vị cấp Cực Cảnh! Phải biết, thiên hạ đại yêu ma, cấp Cực Cảnh chỉ có mười hai vị! Cuộc vây công này... Ảnh hưởng vô cùng lớn. Trước khi giao chiến, ai cũng cho rằng Tần Vân không thể nào chống đỡ nổi, trừ phi có chỗ dựa đặc biệt nào đó. Nhưng hiện tại xem ra, Chu Thiên Kiếm Quang do phi kiếm chi thuật của Tần Vân diễn hóa quá lợi hại.
"Ầm ầm..." Hai mươi đại yêu ma dốc toàn lực, muốn phá vỡ Chu Thiên Kiếm Quang.
Tần Vân cũng thu hồi bầu rượu, trịnh trọng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Hắn thấy.
Một bóng người áo đen, tay cầm thanh đại phủ cổ phác, bá đạo vô song, trực tiếp cận thân bổ mạnh vào Chu Thiên Kiếm Quang, chính là Cửu Sơn đảo chủ. Về sức mạnh, hắn chỉ đứng sau Ngạc Long lão tổ và Lang Sơn lão tổ. Đến cả thượng cổ dị chủng Ám Tượng lão tổ, luận về lực lượng cũng không bằng Cửu Sơn đảo chủ.
"Cửu Sơn đảo chủ." Sát khí bùng lên trong mắt Tần Vân.
Một chuỗi bảy hạt châu trên cổ tay nhanh chóng biến thành bảy thanh phi kiếm. Bảy thanh phi kiếm tự nhiên kết hợp với nhau, tạo thành một thanh phi kiếm tối tăm mờ mịt. Đây là bản mệnh phi kiếm của Kiếm Lão Nhân, cũng là thanh Nhất phẩm phi kiếm duy nhất Tần Vân có.
Vì giết Cửu Sơn đảo chủ.
Tần Vân dốc toàn lực.